Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3)
Ảnh minh họa

Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3)

Thứ Tư, ngày 25/05/2011 11:40 AM (GMT+7)

Tôi nhận ra rằng: phá thai, dù vì lý do nào đi chăng nữa đều rất đáng thương và đau đớn.

Hãy đến với chuyên mục Bà bầu của Eva để tìm hiểu những bí quyết sinh con theo ý muốn, cách ăn uống tốt nhất cho thai phụ, thời trang bà bầu quyến rũ hay 'chuyện ấy' an toàn cho mọi bà bầu.

Ngày thứ 3
 
Tôi quay lại Trung tâm chuẩn đoán trước sinh để chọc nước ối. 8h giờ sáng, hành lang trước Trung tâm đã lại kín đặc người, trong góc cuối hành lang, gần phòng thủ thuật, gần 20 "bà bầu" mặc áo và váy (giống như cái nơm... bắt cá), màu trắng toát đang ngồi chờ để chọc ối.
 
Thành phần "bà bầu" đủ lứa tuổi, có khoảng dăm chị tuổi trên 30 chọc ối để kiểm tra kỹ hơn về hội chứng Down theo chỉ định của bác sĩ; còn có người kiểm tra não úng thủy...
 
Tôi lại tiếp tục "điệp khúc" chờ đợi. Khoảng 11h, tôi là người cuối cùng vào phòng thủ thuật. Mới đầu, theo tưởng tượng, tôi nghĩ, họ sẽ lấy nước ối qua đường âm đạo, nhưng không, các bác sĩ dùng một chiếc kim nhọn, dài chừng 5-7 cm chọc vào vùng bụng dưới rốn. Vừa chọc, vừa dùng đầu dò siêu âm tìm vị trí nhiều nước ối nhất để hút.
 
Vì thai nhi của tôi còn bé (khoảng 13 tuần), nên rất ít nước ối. Ngồi ngoài hành lang, tôi nghe một số "bà bầu" nói ít nhất 17 tuần mới có ối để chọc, nhưng không hiểu sao bác sĩ lại chỉ định tôi chọc thời điểm này. Có lẽ, bác sĩ muốn "thử nghiệm" tôi chăng vì biết tôi không giữ lại em bé...

Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3) - 1
Phương pháp chọc ối. (Ảnh minh họa).

Kết quả, sau 2 lần chọc và ngoáy kim đau nhói, tôi không lấy được nước ối! Bác sĩ lúc này lắc đầu: "quên không tư vấn cho cháu làm sinh tiết rau..." Tôi chẳng biết nói sao và quá ngán ngẩm cảnh chờ đợi, tôi không làm nữa, đành chấp nhận và chờ đợi sau thời gian này sẽ đi làm NST đồ cả vợ và chồng.

Buổi chiều, một lần nữa, tôi trở lại Trung tâm kế hoạch hóa gia đình. Chồng tôi đi thăm dò quanh trung tâm. Khi làm thủ thuật phá thai, sẽ có 2 con đường: vào khoa sản 2 ngày tầng 2, khá đông, 2 bà bầu nằm 1 giường; thứ hai, có thể xuống khoa theo yêu cầu. Vợ chồng tôi chọn xuống khoa theo yêu cầu với hy vọng sẽ có chỗ nằm tử tế, được chăm sóc tốt hơn.
 
Cả buổi chiều hôm đó 2 vợ chồng chờ để xin chữ ký vào "đơn phá thai tình nguyện" của lãnh đạo bệnh viện Phụ sản, nộp đầy đủ hồ sơ vào Trung tâm kế hoạch hóa gia đình, lấy giấy hẹn cho buổi sáng ngày mai.
 
Ngày thứ 4
 
7h30 phút, tôi vào Trung tâm kế hoạch hóa gia đình, mọi người đã chen nhau trên hành lang chật chội của bệnh viện. Ở đây có những gương mặt rất trẻ, non nớt, sợ sệt; có những gương mặt buồn rầu, lo lắng và bồn chồn...
 
Trước khi vào làm thủ thuật, tôi được vào phòng tư vấn, có lẽ vì quá đông, nên bác sĩ tư vấn cho tôi chỉ là hỏi tên, tuổi, lý do phá thai. Ngoài ra, về cách thức hay về việc chăm sóc sau khi phá thai thì quá hời hợt, tôi cũng chẳng có cơ hội để hỏi thêm vì có khoảng 5 người đang đứng chờ ngay sau tôi.
 
Tôi lại được phát cái váy "nơm úp cá" và ngồi chờ ở hành lang đợi gọi. Trên bức tường vàng trước mặt tôi, có dán 3 mẫu đơn "xin phá thai": mẫu thứ nhất dành cho người đã có chồng vì lý do vỡ kế hoạch: xin phá; mẫu thứ 2 dành cho người chưa đủ tuổi thành niên, phải có người bảo hộ đi cùng và ký đơn: xin phá; mẫu thứ 3 dành cho người đủ tuổi thành niên nhưng chưa có chồng: xin phá.
 
Trường hợp như tôi lại có mẫu riêng, được in sẵn và chuyển từ Trung tâm chuẩn đoán trước sinh sang.
 
10h, tôi được đưa vào phòng chờ bên cạnh phòng thủ thuật ngay đó. Nếu thai dưới 7 tuần, việc làm thủ thuật diễn ra ngay tại Trung tâm, thai lớn hơn sẽ chuyển xuống phòng sản 2 và sang khoa yêu cầu. Chỉ đơn giản như thế nhưng tôi và vài người khác tiếp tục chờ thêm 1 tiếng nữa.
 
Ngày hôm đó, có khoảng 10 "bà bầu" phải làm thủ thuật: 4 ca bị nhiễm rubella trong 3 tháng đầu, 1 ca xin phá vì nguy cơ hội chứng Down cao, 1 ca của tôi, còn lại nằm trong số 3 đơn xin phá thai kia.
 
11h, cô y tá (nét mắt đăm đăm và không ngừng kêu ca về sự mệt mỏi khi phải chạy lên chạy xuống đưa hết người này tới người khác đi) dẫn chúng tôi xuống tầng 2 của khoa theo yêu cầu. Tại đây, chúng tôi được trưởng khoa hỏi han để vào hồ sơ, y tá phát thuốc ngậm và đưa vào phòng 215 để chờ đợi.
 
Giọng y tá tại khoa lạnh lùng: các sản phụ rất đông, phải chấp nhận nằm 3 người 1 giường đấy. Không thể diễn tả cảm giác lúc đó: 3 người 1 giường, khoa theo yêu cầu... chúng tôi không thể hiểu nổi!!! Nhưng cái sự "ngạc nhiên" của chúng tôi còn kinh khủng hơn khi bước chân vào phòng 215 đó. La liệt các "bà bầu" đã được ngậm thuốc, 1 giường đã chứa "quá tải" 3 bà, thêm 4 người chúng tôi không biết... nhét vào đâu.

Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3) - 2
Bệnh viện phụ sản lúc nào cũng động nghẹt người (Ảnh minh họa)

Chồng tôi và người nhà của một vài sản phụ khác bắt đầu đi thắc mắc, đáp lại vẫn chỉ một giọng lạnh lùng, vô cảm: chỉ có phòng đó thôi, các phòng khác là dành cho bệnh nhân mổ, sản phụ sinh đã đặt chọn gói rồi.
 
Quá sốc, nhưng đành chấp nhận vì giờ quả thật chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Việc ngậm thuốc là hình thức cho sảy thai tự nhiên, khi âm đạo chảy máu và mở bác sĩ sẽ lấy cả búi thai ra. Cách làm thủ thuật này được coi là tiên tiến nhất và không gây sự "kinh sợ" cho sản phụ...
 
Điểm hạn chế của phương pháp này chính là thời gian sảy thai phụ thuộc vào cơ địa từng thai phụ. Có những người chỉ ngậm thuốc khoảng 2-4 tiếng đã có thể làm thủ thuật. Nhưng cũng có người phải mất 8-10 tiếng hoặc thậm chỉ là cả tuần. Trong phòng 215 dành cho các sản phụ phá thai hôm đó, có vài trường hợp như vậy. Một chị đã ngậm thuốc được 5 ngày, thai bị cạn nước ối, không giữ được, chị phải truyền nước để tăng lượng ối. Một em ở nước ngoài, vì điều kiện tại đó không cho phá thai nên về Việt Nam, em đã ngậm thuốc 3 ngày nhưng chưa thấy hiện tượng gì...
 
Chúng tôi nhường nhau chỗ ngồi và nằm trong lúc chờ đợi. Lúc này, mong muốn duy nhất là được tiến hành làm thủ thuật nhanh, an toàn. Đối diện phòng 215 là phòng của một sản phụ vừa sinh mổ, gia đình bên cạnh, tiếng khóc trẻ thơ, niềm vui của người được làm mẹ khiến một vài giây phút chúng tôi chạnh lòng...
 
5h chiều hôm đó, tôi cũng lên bàn thủ thuật, tôi vẫn tỉnh táo, chỉ được y tá tiêm cho một liều thuốc giảm đau, mọi thứ đều nghe rõ, bác sĩ làm thủ thuật bình thản. Với họ, đây là công việc, cả sự lạnh lùng hay cáu bẳn kia cũng là vì áp lực trong bệnh viện quá lớn. Vì có sự nhờ vả và quen biết, bác sĩ đã cố gắng làm nhanh, không quá đau cho tôi. Nhưng cái cảm giác đụng các dụng cụ vào người cũng làm tôi sợ khủng khiếp, tim đập thình thịnh, chỉ biết nhắm mắt cho mọi chuyện mau qua.
 
Khoảng 30 phút, tôi rời bàn thủ thuật sau khi được y tá "đóng bỉm", tôi tự đi xuống, chồng vào dìu sang lại phòng 215. Ở đó, một vài "bà bầu" chưa làm đã nhường chỗ cho chúng tôi. Mặc dù thế tôi cũng phải nằm tráo đầu đuôi với 1 chị cũng vừa làm thủ thuật trước đó.
 
Tôi tiếp tục được bác sĩ cho ngậm thuốc, sau đó là uống thuốc kháng sinh và kháng viêm. Nằm im trong khoảng 2 tiếng để theo dõi xem có bị lạnh trong (chảy máu trong), sốt (bị viêm) hay biểu hiện bất thường nào khác không. Nếu ổn định, bác sĩ kiểm tra là có thể ra về được.

Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3) - 3
Chúng tôi đã phải nằm đến 3 người một giường. (Ảnh minh họa)

Tình trạng của tôi khá ổn, nhưng chồng tôi nói cứ ở trong viện 1 đêm vì nhà chúng tôi cách viện khá xa. Thế nhưng, nếu cứ nằm ở đây đồng nghĩa với việc các sản phụ khác không có chỗ để ngủ trong đêm nay... Chúng tôi cảm thấy khá áy náy. Chồng tôi, cố gắng đi "thăm dò" các phòng, tìm hiểu và nhờ vả. Cũng may sau đó, một chị mổ u nang đã đồng ý cho nằm nhờ vì giường của chị khá rộng.
 
Đêm đó tôi ở lại trong bệnh viện với cái bụng đã rỗng, bụng khá đau vì dạ con đang co lại. Cảm giác lúc đó của cả tôi và chồng là khá nhẹ nhàng, chúng tôi nguyện cầu cho sinh linh bé bỏng đó không oán trách và sớm siêu thoát...

Ngày thứ 5
 
Buổi sáng hôm đó, bác sĩ nói chúng tôi đi siêu âm rồi mang kết quả lại kiểm tra. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, bác sĩ kê thêm cho tôi thuốc ngậm (để ra hết dịch trong tử cung), kháng sinh mạnh và kháng viêm uống khoảng 1 tuần.
 
Vì chúng tôi đăng ký phá thai theo yêu cầu nên số tiền nộp theo kiểu tạm thu trước đó sẽ là thu thật, không được trả lại. Lúc này, hai vợ chồng tôi mới lơ mơ đoán ra. Có lẽ vì lý do chọn gói đó mà họ "nhét" chúng tôi vào 1 phòng duy nhất đó. Nếu bạn có nằm 1 ngày hay 10 ngày thì chi phí cho việc phá thai đã nộp cố định, họ không thu thêm tiền phòng nằm mỗi ngày của bạn. Phòng đó người ra, người vào liên tục, ai chưa thể làm thủ thuật thì vẫn cứ nằm chờ ở đó.
 
Một kinh nghiệm nhớ đời...

 
Chúng tôi nhờ bác sĩ tư vấn thêm về việc chăm sóc sau sinh. Các cụ nói "một lần sa bằng 3 lần đẻ", bác sĩ thì chỉ khuyên giữ gìn, không ăn chua, không ăn rau cải... Còn kinh nghiệm của người lớn và các mẹ thì vô vàn. Tất nhiên, chúng tôi răm rắp làm theo. Theo lịch hẹn, 2 tuần sau chúng tôi sẽ quay lại bệnh viện để kiểm tra lại.

Kinh nghiệm đi viện:
 
- Bạn hãy cố gắng vận dụng mọi sự quen biết của mình để nhờ cậy bác sĩ, y tá nếu không muốn phải chờ đợi lâu và làm thủ tục loằng ngoằng.
 
- Những đồ đạc cần thiết nên chạy ra ngoài cổng bệnh viện mua, căng-tin bệnh viện là nơi "chặt chém" kinh khủng với giá cao hơn bên ngoài từ 30-50%.
 
- Nhà vệ sinh bệnh viện là nỗi kinh hoàng cho bất kỳ ai. Nó rất bẩn và ít. Nếu có thể, bạn nên xuống khu vực gần căng-tin bệnh viện sử dụng dịch vụ vệ sinh công cộng ở đó.

(Theo Kim Giang/PLXH)

Mời chị em cùng chia sẻ những cảm xúc, kinh nghiệm hoặc bài thuốc dân gian hay để trị
bệnh khi mang bầu tại địa chỉ babau.eva@24h.com.vn. Hãy cùng
chia sẻ để chúng ta được "Mẹ tròn con vuông" các bạn nhé!

Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang

Nhật ký bà mẹ mang thai dị tật (P.3)


Ba bau, phu nu mang thai, những điều cần biết


Tin phụ nữ | Lam dep| Thoi trang| Điểm báo giá cả khuyến mại

vn, bao phu nu, ngoi sao, lich van nien, tin tuc, tin tuc trong ngay, phap luat, bao, bao gia dinh, dat ten cho con, thoi trang, thoi trang cong so, thoi trang thu dong 2014, lam dep, gia vang hom nay, facebook, anh dep, tinh yeu gioi tinh, tam su tinh yeu, truyen tinh yeu, hai hoai linh, Iphone 6, iphone 6 plus, guong mat than quen nhi
X
CNT2T3T4T5T6T7