Tâm sự nghẹn đắng của người đàn bà hiếm muộn mất chồng

"Trái tim tôi như rỉ máu khi thấy một loạt kết quả xét nghiệm khám tổng thể vô sinh của chồng trong túi bưu phẩm."

Tâm sự về cuộc đời mình, chị K.T (38 tuổi, sinh sống tại Thái Nguyên) không giấu nổi những giọt nước mắt cay đắng. Chị cho biết khi lấy chồng khi đã bước sang tuổi 30. Hai người cũng không có tình yêu gì mà chỉ do mọi người mai mối và quyết định đến với nhau. 

Vì tuổi đã bước sang đầu 3 cả nên ngay sau đám cưới, anh chị đều rất muốn có con. Tuy nhiên vì tính chất công việc của anh thường xuyên xa nhà nên 6 tháng, 1 năm, 2 năm... mà chị vẫn chưa có tin vui. Sau thời gian đó, chị đã đi hết bệnh viện phụ sản này đến phòng khám khác để khám nhưng kết quả về khả năng sinh sản của chị vẫn bình thường. 

Chị có khuyên chồng nên đi khám cùng nhưng anh nghĩ mình khỏe mạnh bình thường và quyết tâm không đi, thậm chí còn tự ái bỏ đi công trình suốt khi được mẹ đẻ khuyên nên đi khám cùng vợ. 

Một thời gian sau, chị bất ngờ nhận được kết quả khám sức khỏe sinh sản của chồng và chị đã vô cùng bất ngờ vì lý do khiến chị không thể có bầu là do chồng. Anh đã năn nỉ xin chị ký vào đơn ly hôn. Tuy nhiên chỉ 3 tháng sau đó, chị bất ngờ nhận được tin dữ, anh đã ra đi mãi mãi vì tai nạn khi đang thi công ở công trường...

Kể xong câu chuyện của mình cũng là lúc đôi mắt chị đỏ ngàu vì những giọt nước mắt không ngừng rơi. Chị thầm trách không hiểu sao cuộc đời lại nhẫn tâm với chị như thế. 8 năm lấy chồng chị mong mỏi để có được một đứa con nhưng cuối cùng chị phải sống một cuộc đời cô độc...

 tam su nghen dang cua nguoi dan ba hiem muon mat chong - 1

Đã mấy lần, tôi tự đi khám tổng thể ở các bệnh viện phụ sản lớn. Nhưng lần nào, kết quả xét nghiệm cũng bình thường, chẳng hiểu sao tôi mãi chưa có tin vui (ảnh minh họa)

Dưới đây là tâm sự nghẹn đắng của chị K.T về những ngày tháng đã qua của mình: 

"Nhờ mai mối, tôi và anh quen nhau. Sau 1 tháng tìm hiểu, anh bị gia đình thúc giục tỏ tình với tôi và xin cưới. Về phần tôi, gia đình cũng ép buộc và đã qua tuổi “thanh xuân” nên tôi đồng ý làm vợ của anh, mặc dù không có tình yêu.

Anh là kỹ sư xây dựng, còn tôi làm công chức ở huyện nên cuộc sống khá ổn định. Tuy nhiên, anh thường xuyên phải đi công tác. Vì vậy, mọi chuyện trong gia đình đều một tay tôi thu vén và lo toan.

Năm đầu kết hôn, anh đi công trình triền miên và rất ít về nhà. Do đó, tôi vẫn chưa có dấu hiệu bầu bí, dù "ngày ấy" đến và đi rất đều đặn. Thấy tôi buồn, anh cũng động viên rất nhiều. Anh hứa, xong công trình sẽ xin chuyển công tác về nhà để gần vợ, gần gia đình.

2 năm tiếp đó, tôi vẫn chưa hề có tin vui. Thấy vậy, mẹ chồng bắt đầu hỏi chuyện. Tôi cũng tâm sự hết với bà. Bà khuyên tôi nên đi khám và uống thuốc để mau có con. Đã mấy lần, tôi tự đi khám tổng thể ở các bệnh viện phụ sản lớn. Nhưng lần nào, kết quả xét nghiệm cũng bình thường, chẳng hiểu sao tôi mãi chưa có tin vui.

Thấy ai giới thiệu có thầy chữa trị hiếm muộn, gia đình lại giục tôi đi khám và bốc thuốc, nhất là mẹ chồng. Tôi thấy thương bà như chính mẹ ruột của mình. Phận con dâu nhưng bà luôn coi tôi như con đẻ. Nhiều đêm, chồng đi công trình xa, bà gọi tôi vào ngủ cùng và thủ thỉ tâm sự mọi chuyện trong cuộc sống. Nhờ đó, tôi biết bà rất mong có cháu trai ẵm bồng, vì chồng tôi là trưởng họ.

 tam su nghen dang cua nguoi dan ba hiem muon mat chong - 2

 Tại sao, tôi phải gánh chịu những đau đớn đến vậy? (ảnh minh họa)

Suốt 4 năm liền chữa chạy tìm con, tôi vẫn chưa thấy gì. Lo lắng về chuyện này, tôi có tâm sự với chồng và nhận được câu an ủi: “Con cái là lộc trời cho. Em đừng lo lắng quá. Thời gian nữa là con yêu về với vợ chồng mình. Em tin anh đi”. Nghe anh động viên, tôi yên tâm hơn rất nhiều.

8 năm trôi qua, tôi phải sống cùng áp lực hiếm muộn mà không rõ nguyên nhân. Tôi có động viên chồng đi khám nhưng anh từ chối vì vẫn khỏe mạnh bình thường. Mọi chuyện càng trở lên phức tạp khi làng trên xóm dưới đồn thổi chồng tôi bị vô sinh. Tôi cũng hoang mang và lo lắng nhưng không dám kể chuyện với anh. Tôi nhờ mẹ nói và động viên anh đi khám. Anh tức giận và bỏ đi công trường biền biệt.

Suốt quãng thời gian đó, tôi bị căng thẳng dẫn đến trầm cảm nặng. Cho đến khi, tôi nhận được tấm bưu phẩm anh gửi từ Gia Lai. Bóc tấm bưu phẩm, mắt tôi cay xè khi thấy một loạt kết quả xét nghiệm tổng thể vô sinh của chồng. Hóa ra, tôi không có con là do anh. Chính lí do đó, anh đã bỏ tôi và gia đình đi công trường không về. Ngoài ra, anh có gửi tôi lá thư với lời xin lỗi và tha thiết đề nghị ký tên vào tờ giấy ly hôn gửi kèm.

3 tháng sau, gia đình tôi nhận được tin báo từ công trường anh điện về. Anh bị tai nạn trong một buổi thi công trên cao và ra đi mãi mãi. Tôi đã suy sụp và đau khổ vô cùng. Tôi gào thét gọi anh trở về nhưng anh vẫn im lặng nằm đó. Nhiều đêm, tôi mơ thấy anh về nằm cạnh. Chúng tôi cùng tới viện xin con nuôi. Khi tỉnh dậy, tôi lại khóc và nghĩ tới anh.

Anh là một người tốt, cớ sao ông trời lại đưa anh đến một nơi xa vắng và lạnh lẽo? Tại sao, tôi phải gánh chịu những đau đớn đến vậy?"

Bà bầu - Tâm sự những ngày khó nhọc sau sinhTâm sự những ngày khó nhọc sau sinhTrải qua những đêm thức ru con ngủ, những ngày khó nhọc tập cho con ti... mẹ mới cảm nhận được rằng mình đã là một bà mẹ thật rồi.
Chuẩn bị mang thai - Xúc động tâm sự của mẹ 3 lần sảy thaiXúc động tâm sự của mẹ 3 lần sảy thaiTrải nghiệm đầy đau đớn và cảm động của blogger Emily Kaye Lazzaro về khát khao được làm mẹ 3 lần không thành.
Bà bầu - Tâm sự những mẹ bầu 'không có Tết'Tâm sự những mẹ bầu 'không có Tết'Không ít những bà bầu vì gặp phải bệnh lý thai kỳ đã phải đón Tết Giáp Ngọ trong bệnh viện.
Theo Vân Anh ghi (Khám Phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7