Ngày đó nhà anh khinh tôi nghèo, 3 năm sau gặp lại, mẹ anh phải khúm núm trước tôi

Tôi đau khổ, chia tay người yêu trong đau đớn vì anh cũng chẳng níu kéo gì. Anh cũng chỉ biết nghe lời mẹ anh nên đã chấp nhận bỏ tôi, để đi yêu người con gái khác.

Tôi còn nhớ như in, ngày đầu tiên tôi về gặp bố mẹ anh sau hơn 3 năm hẹn hò cùng anh. Tình yêu với tôi quá mãnh liệt, 3 năm, cũng là quãng thời gian quá dài để chúng tôi hiểu nhau hơn. Tôi càng tin tưởng vào anh hơn, tin rằng, anh chắc chắn sẽ cưới tôi làm vợ. 3 năm, đâu phải là quãng thời gian ngắn mà con người ta có thể phí hoài để giả dối, để lừa gạt một người.

Thời gian đó, khi công việc và mọi thứ đã ổn định, anh nói sẽ đưa tôi về ra mắt bố mẹ anh. Tôi vui sướng vô cùng, khỏi phải nói là như thế nào. Ăn mặc chỉnh tề, mua quà, tìm hiểu món mà bố mẹ anh thích ăn để thể hiện. Chỉ là, lần về nhà anh đầu tiên đó, mẹ anh đã nhìn tôi từ đầu tới chân.

Anh không nói với tôi, mẹ anh là người phụ nữ ăn chơi như thế. Cũng không nói, gia đình anh giàu có như vậy. Trước giờ, anh chưa từng kể với tôi gia đình anh giàu có, sống trong căn biệt thự to lớn như vậy. Anh chỉ nói, bố mẹ anh là nhân viên bình thường, cũng có chút vị trí. Nào ngờ…

 ngay do nha anh khinh toi ngheo, 3 nam sau gap lai, me anh phai khum num truoc toi - 1

Bố mẹ anh có vẻ không hài lòng về tôi cho lắm. Họ luôn hỏi tôi, nhà cháu ở thành phố hay nông thôn, tôi đến phát ngán cả người. Ăn cơm mà liên tục chỉ trả lời đã thấy không còn sức lực nữa rồi. (ảnh minh họa)

Tôi ái ngại vì cách ăn mặc quá giản dị, đến mức quê mùa của mình. Mẹ anh ăn chơi, nhìn còn sành điệu hơn cả tôi. Thảo nào, bà nhìn tôi từ đầu tới chân có vẻ ngao ngán. Hôm đó, cả bữa ăn, tôi chỉ nghe những câu hỏi như: “Nhà cháu ở đâu, bố mẹ cháu làm công việc gì, cháu làm gì, lương cháu có cao không?”. Tôi liên tục phải trả lời những câu hỏi về công việc và thu nhập, cảm thấy chán chường.

Bố mẹ anh có vẻ không hài lòng về tôi cho lắm. Họ luôn hỏi tôi, nhà cháu ở thành phố hay nông thôn, tôi đến phát ngán cả người. Ăn cơm mà liên tục chỉ trả lời đã thấy không còn sức lực nữa rồi.

Tôi nấu ăn, mẹ anh bảo ‘cháu bây giờ còn nấu mấy món này à, ở quê mới ăn mấy món này chứ thành phố, họ ăn kiểu Tây cơ’. Tôi không biết kiểu Tây là gì nhưng dù sao, tôi cũng đã đi làm ở thành phố lâu năm, không phải người không hiểu biết. Cách mẹ anh nói khiến tôi có cảm giác bị coi thường.

Sau khi chào hỏi ra về ngày hôm đó, tôi đã nhận được cú điện thoại trời đánh. Mẹ anh gọi cho tôi và nói tôi hãy chia tay con trai của bà vì tôi không xứng đáng với người đàn ông như thế. Gia đình bà giàu có, con trai bà thành đạt, lại là con nhà gia giáo, bà không muốn con bà phải lấy người con gái nghèo lại quê mùa như tôi.

Tôi đau khổ, chia tay người yêu trong đau đớn vì anh cũng chẳng níu kéo gì. Anh cũng chỉ biết nghe lời mẹ anh nên đã chấp nhận bỏ tôi, để đi yêu người con gái khác.

3 năm sau, vì quá hận bố mẹ anh, hận gia đình anh, tôi đã cố gắng vay mượn, chạy vạy và nhờ vả bạn bè, liều lĩnh để làm giàu. Có lẽ ông trời thương nên tôi đã phất lên nhanh chóng. Buôn bán lãi lời, công việc thuận lợi, tất cứ đến với tôi như vận may vậy. Tôi cùng bạn bè làm ăn to, quên đi nỗi sỉ nhục ngày nào.

 ngay do nha anh khinh toi ngheo, 3 nam sau gap lai, me anh phai khum num truoc toi - 2

Không lẽ ngày trước vì nghèo mà bỏ tôi, bây giờ lại thích có được con dâu như tôi vì tôi giàu hơn sao? (Ảnh minh họa)

Mỗi ngày trôi qua là một ngày vui vẻ với công việc. Chuyện chồng con tôi chưa từng nghĩ đến vì đã quá đau rồi.Cho đến một ngày, tôi tình cờ gặp lại anh, chính anh và mẹ bước vào cửa hàng của tôi để ăn uống. Nhìn thấy tôi, tất cả sững lại vài giây nhưng tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần bình tĩnh chào hỏi. Mới đó mà đã 3 năm. Đứa con gái nhỏ gọi anh là cha cứ hí hửng vì được vào nhà hàng ăn uống. Mẹ anh giờ nhìn già, cũ kĩ, còn anh thì bơ phờ, xấu xí. Tôi sang chảnh, xinh đẹp hơn ngày trước rất nhiều. Mẹ anh cố tình làm khó nhân viên của tôi và yêu cầu gọi chủ nhà hàng ra. Thấy tôi xuất hiện, ánh mắt người phụ nữ ấy khác hẳn.

Qua tìm hiểu tôi mới biết, anh đã bỏ vợ, nuôi con một mình. Còn mẹ anh, bây giờ chẳng có gì trong tay, cũng chỉ là người bình thường vì thời thế đã thay đổi. Sự giàu sang của 3 năm trước bây giờ đã lụi tàn vì cũng không còn công tác nữa. Còn tôi, giàu sang, phú quý hơn rất nhiều.

Mẹ anh thường xuyên nhắn tin, gọi cho tôi, nói những lời ngọt ngào và có ý xin lỗi. Bà rất hối hận vì ngày xưa đã xui con trai bỏ tôi để bị con dâu đối xử không ra gì. Bà tỏ ý muốn tôi quay lại với con trai bà khi biết tôi chưa có gia đình. Tôi thật thất vọng vì bà dám nói những lời như thế.

Không lẽ ngày trước vì nghèo mà bỏ tôi, bây giờ lại thích có được con dâu như tôi vì tôi giàu hơn sao? Mẹ anh làm như vậy mà không thấy xấu hổ à? Lẽ ra, tôi đã dành cho gia đình họ một chút tôn trọng nhưng bây giờ, sau khi mẹ anh quỵ lụy, nịnh hót tôi, tôi thật sự thấy tiếc những tháng ngày mình đã đau khổ, gặm nhấm sự nhớ nhung anh, một người đàn ông không xứng đáng. Bây giờ thì đã kết thúc, tôi có thể thanh thản tìm hạnh phúc mới mà không phải dằn vặt gì về anh.

Theo Đào Thúc (Khám phá)