3 đời chồng... (P.1)

Chừng ấy năm tháng đi qua với 3 đời chồng, 1 lần mặc áo cưới, Thanh cứ ngỡ cuộc đời mình như một bộ phim.

Phần 1: Vì cuộc đời là một cuốn phim buồn

Frankfurt một ngày tuyết rơi. Ngắm ba thiên thần say ngủ trên giường, trong căn nhà tràn hơi ấm, nước mắt Thanh lặng lẽ rơi. Không phải cô khóc cho những cay đắng tủi cực mà cuộc đời mình trải qua hệt như một tiểu thuyết buồn, mà bởi, cuối cùng thì bình yên cũng đã mỉm cười với cô, người đàn bà 32 tuổi có số phận quá đỗi truân chuyên. Ngày mai cô và cả gia đình sẽ lên máy bay trở về quê hương, sẽ sống một cuộc sống mới. 12 tiếng đồng hồ nữa, Thanh không tài nào chợp mắt nổi. Sự hồi hộp mong mỏi choán lấy toàn bộ tâm trí cô. Ngồi đếm giọt thời gian rơi chậm rãi từng phút một, bỗng kí ức buồn thảm của chục năm trước lại dội về trong cô. Nhức nhối.

Yêu là cưới

Thời thiếu nữ xuân sắc Thanh từng được mệnh danh là hoa khôi của khu tập thể cũ ở Giảng Võ bởi vẻ đẹp mặn mà sắc xảo.  Đôi mắt Thanh to đen thăm thẳm, hàng mi cong vút, đuôi mắt dài khiến đôi mắt đẹp luôn vương nét buồn. Mọi người thường bảo nhìn vào đôi mắt ấy làm đàn ông sẽ say đắm và chết chìm trong bể tình ái. Giờ ngẫm lại, Thanh cũng thấy đôi mắt ấy đã ngầm dự báo cho cuộc đời chìm nổi của mình.

Thời đại học, Thanh không phải sinh viên xuất sắc nhưng cô luôn là nhân vật có nhiều vệ tinh nhất lớp. Trong rất nhiều những chàng trai theo đuổi, có người là bạn học, có người là doanh nhân trẻ, tiền đồ sáng láng. Không hiểu sao Thanh lại chỉ chú ý tới Lộc- anh chàng con nhà thợ sửa đồng hồ giản dị chân chất ở gần nhà. Cô thấy ở anh sự gần gũi vụng về đáng thương và rung động bởi những lẽ ấy. Những chàng trai hào hoa, ưu tú dập dìu ngoài cửa mỗi tối cuối tuần Thanh đều phớt lờ. Có chàng còn quỳ xuống  chân mẹ Thanh nói: Xin cho con được quen em Thanh nhưng cô cũng chẳng mảy may cảm động.

Gia đình bạn bè ai cũng lấy làm khó hiểu anh chàng con trai thợ đồng hồ học hết lớp 12 đó có gì  đặc biệt mà sao Thanh cứ đâm đầu vào yêu như bị bỏ bùa. Yêu Lộc, Thanh nghĩ mình không phải yêu tiền của địa vị mà thấy ở anh sự cần cù chịu thương chịu khó, đó mới là phẩm chất cần có cho một cuộc sống gia đình hạnh phúc bền vững. 4 năm Thanh và Lộc  yêu nhau, bao nhiêu chàng trai sáng giá hơn, giàu có hơn nỗ lực phá vỡ thành trì tình yêu đấy đều thất bại quay đi. Giây Thanh quyết định lên xe hoa về nhà chồng, cô đọc được trong ánh mắt của bố của mẹ là sự tiếc nuối, có chút hờn giận bởi con gái ngoan lại không nghe lời ba mẹ, đi chọn rể sai. Cô vững tin rằng thời gian sẽ là câu trả lời cho sự lựa chọn sáng suốt của mình.

Biến cố đầu đời

Làm dâu nhà chồng, Thanh như cô công chúa rời khỏi cung điện để sống ở một thế giới khác vất vả hơn. Nhà không có phụ nữ vì mẹ chồng mất sớm nên cô phải dậy sớm đi chợ nấu cơm, tối đi làm về thì dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo. Thời gian đầu về nhà, Lộc vẫn chăm sóc âu yếm vợ như ngày mới yêu, xót xa khi tay vợ đã có vết chai sần chứ không trắng trẻo mịn màng như thời con gái. Duy chỉ có điều, cứ thỉnh thoảng cách vài ba hôm, chồng và bố chồng bỗng nhiên biến mất khó hiểu. Chồng giải thích là anh và bố có công chuyện làm ăn, buôn bán với bạn bè ở xa. Gặng hỏi thêm thì chồng cũng chỉ im thít nên Thanh cho qua.

 3 doi chong... (p.1) - 1

Chồng giải thích là anh và bố có công chuyện làm ăn, buôn bán với bạn bè ở xa. Gặng hỏi thêm thì chồng cũng chỉ im thít nên Thanh cho qua. (ảnh minh họa)

Cưới nhau được 3 tháng, Thanh mang thai con đầu lòng. Niềm vui làm mẹ lấn át mọi thứ nên cô cũng không điều tra xét nét nhiều chồng khiến gia đình mệt mỏi. Gặp bố mẹ đẻ cô vẫn tỏ ra hạnh phúc vui vẻ để bố mẹ yên lòng. Thế rồi những lần đi làm ăn xa của chồng và bố chồng ngày một nhiều hơn. Cô sợ ở một mình trong căn nhà lạnh lẽo song cũng không muốn về quấy quả bố mẹ đẻ, sợ mọi người lo lắng hỏi han. Rồi sau 2 ngày, chồng và bố chồng cũng trở về, tâm trạng ai nấy đều nặng nề. Bố chồng lầm lì, chồng thì lao vào chơi game, hỏi han thì gắt gỏng. Thanh bầu 8 tháng cận kề ngày sinh, hôm ấy cả chồng và bố chồng đều không ở nhà. Đang nghỉ ở nhà thì cô nghe tiếng đập cửa thình thình tiếp theo là một tràng rủa xả đầy giạn dữ của một gã đàn ông nào đó. Cô xuống dưới nhà thì gã đàn ông to béo râu ria kia hất hàm hỏi:

-Đây chắc là con dâu ông Long nhỉ. Bố và chồng mày đâu gọi ra đây tao nói chuyện đây.

Thanh từ tốn trả lời:

- Bố và chồng tôi đi vắng, bác có chuyện gì không ạ?

- Chúng nó mà về thì bảo tao Dũng Hàng Lược cần gặp nhé nói chuyện nhé. Không thì chúng nó có chui xuống dưới đất tao cũng tìm ra.

Thanh căng thẳng:

- Có chuyện gì mà nghiêm trọng thế ạ?

 Lão béo khịt mũi cười:

- Cô em ngây thơ hay là trả vờ thế? Bố con thằng cha Long này nợ ngập đầu cả cái phố này ai mà không biết.

Sợ hãi Thanh gọi điện thoại cho chồng để xác minh sự thật nhưng số máy không liên lạc được. Suốt 3 ngày hôm ấy, cô không bước chân ra khỏi nhà. Hôm thì một đống giấy đòi nợ bị vứt qua khe cửa vào nhà với lời lẽ đe dọa, hôm thì một đống sơn đen và mắm tôm và nước tiểu bị hất vào cửa. Đến ngày thứ tư không thể chịu nổi, Thanh gọi điện nhờ bố đẻ và anh họ đón về nhà. Khủng hoảng tinh thần đã ảnh hưởng trực tiếp đến hai mẹ con, Thanh bị động thai, bác sĩ chỉ định đẻ mổ. Khi từ phòng hồi sức cấp cứu về phòng bệnh trong cơn lơ mơ kiệt sức và suy sụp tinh thần cô mới thấy hình ảnh người chồng mình. Trông anh ta tiều tụy như thể một con nghiện giai đoạn cuối.

Đến lúc này, chồng Thanh đành phải thú thực. Cách đây 10 năm bố chồng có làm ăn thất bại, nợ người ta một món nợ chừng 700 triệu đồng. Cả nhà chỉ có hai bố con, Lộc khi ấy cũng chỉ là cậu sinh viên nghèo. Hai bố con đi vay nặng lãi, rồi Lộc nghe người ta vẽ đường mới lao vào lô đề bóng bánh bài bạc, nghĩ đấy là cách ít vốn mà gỡ lại tiền nhanh nhất. Nhưng càng chơi càng thua, kết quả món nợ đã phình ra đến con số tiền tỷ. Sợ hãi Lộc cũng xoay đủ cách, đi vay chỗ nọ đập vào chỗ kia. Loay hoay vậy cũng đã chục năm trôi qua. Để đến giờ Lộc lấy vợ và có con rồi, hai bố con anh ta vẫn ngập trong món nợ không có một lối thoát.

Gạt nước mắt Thanh cố gặng hỏi:

- Vậy là trước khi cưới em, anh đã biết sẽ không thể trả nổi món nợ, đúng không?

Chồng cô khẽ gật đầu

Thanh lại hỏi tiếp:

- Em hỏi, anh phải trả lời thật, bây giờ con số nợ là bao nhiêu?

 Chồng Thanh ngập ngừng

-Kìa em, em mới sinh con xong, anh không muốn em bị xúc động mạnh...

- Anh phải trả lời tôi ngay nếu không tôi cắn lưỡi chết ngay ở đây cho anh xem!

Thanh nói to làm sản phụ và người nhà giường kế bên đang chăm em bé cũng quay ra nhìn.

Chồng Thanh lí nhí:

- Vợ ơi, anh có tội với em, đáng lẽ mình không nên sinh con ra để nó phải chịu khổ... Anh biết là anh rất ích kỷ khi cố cưới em làm vợ...  

Những lời anh ta nói bên tai Thanh như vọng về từ cõi xa xăm nào. Bốn năm yêu nhau, 11 tỷ, món nợ khủng khiếp đã treo lơ lửng trên đầu mà cô vô tư không hề hay biết. Giờ chuyện vỡ lở ra, Thanh bàng hoàng từng ngày bóc tách từng lớp vỏ của sự thực: không chỉ giang hồ, xã hội đen màngười nhà, bạn bè thân thiết của Thanh cũng là đối tượng Lộc trong bước đường cùng tìm đến xin vay. Giờ chồng vỡ nợ, cô còn mặt mũi nào nhìn mặt mọi người. Và đến bao giờ mới thay chồng trả nợ cho họ. Như một con bạc khát nước, kẻ đi vay nặng lãi cũng không từ một kế nào để có thể có được món tiền để giải tỏa áp lực của lũ chủ nợ. Ác thay người thân của cô, vì nghe lời Lộc, sợ Thanh lo nghĩ ảnh hưởng đến thai nhi, cũng không một ai đả động đến việc cho Lộc vay cả. Nếu cô biết sớm hơn mọi chuyện có lẽ đã rất khác…

Thì ra cái vẻ chịu thương chịu khó, cái vẻ cần mẫn mà thời sinh viên Thanh trót yêu kia là che giấu một sự thật tan nát bên trong. Thật đáng sợ!  Ánh mắt buồn bã của mẹ, cái nhìn xót xa của cha. Phải chăng bố mẹ cô đã biết hết mà cũng có thể là họ đã cảm nhận được sự bất ổn ấy, chỉ là không có bằng chứng mà thôi. Vậy là xong, một đứa bé đã ra đời. Con cô còn quá bé bỏng, nó đâu đáng phải chịu món nợ từ sai lầm của ông và bố nó gây ra. Thanh đã bị lừa một cách phũ phàng và đau đớn.

 3 doi chong... (p.1) - 2

Nghe bố nói Thanh ứa nước mắt cảm phục tấm lòng người bố. Cô cảm thấy thương bố mẹ vô cùng. Và tự dằn vặt lòng tại sao khi xưa, bố mẹ ngăn cản mà cô vẫn nhất quyết yêu con người đó...?
(ảnh minh họa)

Cô rùng mình nhớ lại và lần đầu tiên, Thanh cảm thấy xa lạ và ghê sợ người đàn ông mình gọi là chồng. Không! Anh ta không đem tới một mái ấm gia đình mà cô mong muốn. Anh ta đã âm thầm đặt lên vai cô cả một gánh nặng quá khứ kinh hoàng và bắt cô và con- hai con người hoàn toàn vô tội phải gánh chịu.

Giải thoát

Gái đẻ thì phải mỡ màng trắng trẻo béo tốt. Đằng này bi kịch gia đình khiến Thanh gầy và già đi nhanh chóng, tóc cô rụng nhiều. Nhìn vào gương, Thanh không còn thấy dáng vẻ của cô sinh viên xinh đẹp ngày xưa. Thay vào đó đôi mắt đẹp của cô đã buồn nay còn trĩu nặng khổ đau không nói thành lời. Thanh nghĩ mình phải tìm một lối thoát cho cuộc đời mình. Cô ở nhà bố mẹ đẻ ly thân với chồng được 1 năm thì quyết định viết đơn li hôn. Trong thời gian này, Thanh vẫn luôn phải đối mặt với áp lực từ bọn chủ nợ dồn lên cả gia đình. Chúng kéo đến cả công ty cô đòi nợ khiến cô đành viết đơn xin thôi việc. Bản thân bố mẹ Thanh cũng phải nghiến răng bán căn nhà đang ở đổi lấy căn nhà khác nhỏ hơn, lấy tiền dư ra trả nợ thay cho chồng cô. Cuộc sống sung túc lúc trước bỗng đột ngột xoay chiều. Nhưng bố cô nói Cuộc đời lên voi xuống chó, thà mình nghèo còn hơn là sống mất mặt với bà con họ hàng, họ tốt họ mới cho chồng con vay tiền, không thể phụ lòng họ được.

Nghe bố nói Thanh ứa nước mắt cảm phục tấm lòng người bố. Cô cảm thấy thương bố mẹ vô cùng. Và tự dằn vặt lòng tại sao khi xưa, bố mẹ ngăn cản mà cô vẫn nhất quyết yêu con người đó...?

Rồi một lối thoát mở ra cho Thanh. Một người bà con bên Đức rủ cô sang để cùng kinh doanh, Thanh quyết định xin visa sang đó mở tiệm làm nail, cô tính hàng tháng sẽ gửi tiền về phụ bố mẹ nuôi con gái. Vậy là từ một cô tiểu thư giờ đây để trốn giang hồ xiết nợ, Thanh đành gạt nước mắt chia xa con và bố mẹ để tìm một tương lai mới, để làm lại cuộc đời.

- Mẹ sẽ làm mọi cách để đón con sang với mẹ. Con gái bé bỏng hãy ở lại ngoan nhé!

Ngày ở sân bay, cô dặn lòng phải thật mạnh mẽ khi xa con. Đứa bé mới một tuổi rưỡi hồn nhiên giang hai tay ra theo mẹ, đòi mẹ bế mẹ nựng. Nhưng mẹ không bế mà đi như chạy khỏi nó làm nó nhệch mồm ra khóc, bi bô gọi Mị ơi mị ơi. Tiếng gọi mẹ ngọng nghịu thân thương đến xé lòng người ra đi và người ở lại.

Ngồi trên máy bay, nhìn ra ô cửa nhỏ, nước mắt thương nhớ con yêu nhòe lẫn với màu mây trắng xóa. Cô không biết được tương lai nào sẽ đợi mình ở phía chân trời xa lạ kia...

Mời các bạn đón đọc phần 2 vào chủ nhật ngày 5/10

Eva tám - Đợi anh 5 năm, anh về chê tôi già, xấuĐợi anh 5 năm, anh về chê tôi già, xấuAnh chê tôi già và xấu, bắt tôi bằng mọi cách làm cho mình trẻ hóa, thay đổi kiểu tóc, thay đổi cách ăn mặc của mình.
Theo Minh Minh (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7