Cảm ơn em, cô giáo dũng cảm của đời tôi

Ai cũng nói em dịu dàng, đằm thắm nhưng chỉ có tôi và gia đình mới biết, đằng sau sự dịu dàng đó, em dũng cảm và quyết đoán cỡ nào.

Hơn 10 năm làm vợ chồng, nhưng tình cảm của tôi dành cho em - người vợ, người mẹ của các con tôi không những không thay đổi mà ngày càng sâu sắc hơn. Nếu không có sự kiên định, dũng cảm của em, có lẽ tôi đã không có được hạnh phúc như ngày hôm nay.

Em là cô giáo mầm non. Sự dịu dàng, tình yêu thương của em đối với con trẻ đã hút hồn tôi ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, khi tôi thay anh trai đưa cháu tới nhà trẻ. Vừa vào đến lớp, vậy mà một thằng bé nhút nhát, sợ gặp người lạ như cháu tôi lại vùng vẫy khỏi tay tôi, miệng kêu liên hồi “cô Nhi, cô Nhi”, rồi ba chân bốn cẳng chạy lại ôm chân cô giáo.

Em dịu dàng, bế cháu tôi lên vừa nhẹ nhàng hỏi han, vừa bế nó ra chào tôi. Thấy tôi lạ, em hỏi anh là gì của bé Tuấn. Khi tôi giới thiệu mình là chú của Tuấn, em mỉm cười: “Giờ bé Tuấn phải vào học rồi, anh có thể yên tâm về nhà, Tuấn rất ngoan”. Nhìn thấy đôi mắt trong veo của em, tôi biết “mình đã yêu”.

 cam on em, co giao dung cam cua doi toi - 1

Em dịu dàng, bế cháu tôi lên vừa nhẹ nhàng hỏi han, vừa bế nó ra chào tôi. Thấy tôi lạ, em hỏi anh là gì của bé Tuấn. (ảnh minh họa)

Rồi qua lời kể câu được, câu mất của Tuấn, qua lời anh trai, chị dâu, tôi được biết em là cô giáo trẻ mới được điều động về dạy ở trường mầm non gần nhà tôi. Em hiền lành, dịu dàng và rất được bọn trẻ yêu quý. Em cũng rất được lòng các bậc phụ huynh.

Từ đó, hễ khi nào có thời gian, tôi lại giành với anh chị nhiệm vụ đưa, đón Tuấn đến trường.

Thời gian không phụ lòng người, tôi đã có được số điện thoại của em. Sau nhiều lần thất bại, với phương châm “đẹp trai không bằng chai mặt”, tôi cũng đã mời được em đi uống nước.

Dần dần, em cũng mở lòng với tôi. Phải đến gần một năm theo đuổi, tôi mới chính thức nhận được cái gật đầu của em. Thế nhưng, tình yêu của chúng tôi lại bị gia đình em kịch liệt phản đối. Lý do: Em ruột của tôi bị nghiện ma túy, phải đưa đi trại cai nghiện. Gia đình em là gia đình công chức, không thể chấp nhận một người con rể mà trong nhà có người dính dáng đến pháp luật, tù tội. Còn tôi chỉ là một anh lái taxi, công việc không ổn định.

Hơn một năm qua, khi theo đuổi em, tôi chưa từng nghĩ đến những điều xa xôi vậy. Tôi chỉ biết mình yêu em và muốn lấy em làm vợ. Nên khi bị gia đình em phản đối, nói thẳng rằng tôi không xứng với em, tôi thấy thật tự ti. Tôi nghĩ, có lẽ em xứng đáng lấy được một người chồng tốt hơn tôi.

Nghĩ thế, tôi nói lời chia tay với em. Khi biết lý do chia tay, em chỉ hỏi tôi: Anh có yêu em không? Khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, em mỉm cười: Nếu yêu em thì hãy dũng cảm để giành được em, đừng vì một vài khó khăn, trở ngại đã buông tay em. Nếu toan tính đến những điều đó, ngay từ đầu, em đã không nhận lời yêu anh.

Em nói: Anh chỉ cần đóng vai trò người con rể tốt là được, về phần bố mẹ, em sẽ thuyết phục họ. Nhưng bố mẹ em cũng khó tính, bảo thủ lắm, nên cuộc chúng ta sẽ có một “cuộc kháng chiến trường kỳ”, anh có can đảm để đi tiếp không? Có can đảm để bỏ qua hết tất cả những lời nói chối tai không?

 cam on em, co giao dung cam cua doi toi - 2

Hơn 6 năm yêu đương và đấu tranh, 10 năm là vợ chồng, dù vẫn có những lúc cơm không lành, canh không ngọt, nhưng em mãi là điểm tựa, là động lực để tôi và các con vươn lên trong cuộc sống. (ảnh minh họa)

Chỉ cần được ở bên em, tôi đâu có ngại gì. Đúng như lời em nói, bố mẹ em vô cùng bảo thủ, kiên quyết không chấp nhận tôi. Tôi đến nhà, ông bà không thèm tiếp, nói không ít lời khó nghe. Nhưng vì em, tôi không ngừng cố gắng, lời nói khó nghe của ông bà tôi nghe tai này rồi cố gắng cho ra tai kia.

Còn em, em cũng kiên định rằng: Nếu không lấy tôi, em sẽ ở vậy suốt đời. Bố mẹ em có bắt ép em thế nào, em cũng kiên quyết không gặp gỡ người nào khác ngoài tôi. Sau 5 năm, em từ 24 tuổi đã bước sang tuổi 29, tôi cũng sang tuổi 34, bố mẹ em mới chịu “đầu hàng”. Lúc này, em trai tôi cũng đã cai nghiện thành công.

Trong đám cưới của chúng tôi, bạn bè tôi ai cũng bảo: Vợ mày trông hiền thế mà cũng dũng cảm gớm. Người khác có khi bỏ cuộc từ lâu.

Khi nghe tôi nhắc lại câu này, em cười: Ai bảo em hiền, hiền có lúc thôi chứ. Không dữ làm sao quản lý được tụi “hổ con” kia. Anh không biết nghề của bọn em được coi là “cô giáo nuôi dạy hổ à”…

Hơn 6 năm yêu đương và đấu tranh, 10 năm là vợ chồng, dù vẫn có những lúc cơm không lành, canh không ngọt, nhưng em mãi là điểm tựa, là động lực để tôi và các con vươn lên trong cuộc sống.

Nhân ngày 20.11, không có món quà nào có thể nói hết được tình yêu của tôi dành cho em. Tôi muốn nói với em rằng: Cảm ơn em, cô giáo của đời tôi!

Eva tám - Tôi đã 'bắt cá hai tay' như thế nàoTôi đã 'bắt cá hai tay' như thế nàoNhìn đi nhìn lại, tôi thấy mình hành sự cũng kín kẽ nên sau đôi ba tháng, cả nàng lẫn em đều chẳng có mảy may nghi ngờ.
Eva tám - Vẫn hạnh phúc dù chồng vô sinhVẫn hạnh phúc dù chồng vô sinhChúng tôi buồn bã trở về sau khi biết kết quả. Những ngày đó anh đã đau khổ rất nhiều, nhìn thấy anh gầy đi, lo lắng, vật vã, tôi...
Nghi Viên
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7