Chồng à! Em chán mình rồi đấy…

Đàn ông có khi chán vợ thì đàn bà cũng có lúc chán chồng. Con người mà, sống riết với một người mười năm, hai mươi năm thậm chí là ba bốn chục năm mà bảo rằng chưa khi nào chán nhau thì chắc chắn là nói dối.

Bởi làm gì có ai chỉ mặc một bộ quần áo dù có thích phát điên thì hàng ngày những mẫu mốt mới đầy hấp dẫn vẫn ra lò kia mà. Phụ nữ cũng như đàn ông thôi, cũng háo sắc, cũng mơ mộng, cũng lãng mạn, cũng đòi hỏi nọ kia chứ, cũng say nắng say mưa như thường… Vì đàn bà hay đàn ông thì cũng đều là con người với đầy đủ những ưu nhược điểm của mình… Cho nên những phút chán chồng vẫn tự nhiên đến mà chẳng có cách nào ngăn lại được. Chỉ có sự khác nhua là: Có những người đàn bà chán rồi lại nuốt vào bụng. Có người vì chán chồng mà không tự chủ được đưa chân bước theo những cơn say nắng bất ngờ. Nhưng cũng có những người đàn bà thông minh chán chồng để biết rằng: đôi khi chán nhau cũng là chuyện bình thường. Chán nhau để biết những lúc thương yêu nhau ngọt ngào như thế nào mà thôi… Biết mình chán nhau và biết cách điều chỉnh để đỡ chán nhau nhiều hơn…

Mà phụ nữ chán chồng khi nào nhỉ?

Ấy là khi, vừa xem xong một bộ phim mà toàn soái ca ngời ngời, quay nhìn lão chồng mình quần đùi áo cộc xun xoăn ngáp một cái thấy rõ từng cái răng, lẫn lông mũi, tay luồn vào áo ba lỗ gãi gãi làm lộ cái bụng bia không còn săn chắc, lún phún mấy sợi lông loăn xoăn rồi lờ đờ đi xuống nhà vệ sinh và hét ầm lên vì trong nhà đứa nào đi mà xả nước chưa sạch… Ôi trời đất, làm gì có người đàn bà nào mà không ngán…

Chán cái ngã chồng, vừa ăn cơm xong là bỏ bát bỏ đũa, nằm dài trên giường dí mặt vào cái điện thoại đánh điện tử rồi ngủ lúc nào không biết. Răng chả thèm đánh, vợ chả thèm nhòm. Đêm nằm theo phản xạ tự nhiên nghiêng sang bên ngoài ngủ cho dễ thế là chổng mông vào vợ. Vợ chỉ muốn đạp cho cái lăn xuống đất cho đỡ chán. Nhưng rồi nghĩ mất sức mà chả được lợi lộc  gì nên đành ôm gối ngủ mà ấm ức đầy lòng. Còn đâu những đêm nằm gối đầu tay nói chuyện tới canh khuya vẫn chưa hết. Đêm mơ ác mộng, hét toáng lên. Tưởng là chồng sẽ nhào tới mà ôm vợ thật chặt, mà vỗ về: Anh đây, anh đây! Thì ngã chồng giật mình ngồi phắt dậy, biết vợ mơ mà hú hét liền lạu bạu: Điên à? Ban ngày hét cho lắm vào! Rồi lăn ra ngủ như trâu. Trời đất, khi ấy hẳn muốn giết đi cho rồi.

Có hôm đẹp trời đi ra đường, gặp một cậu phi công trẻ tự dưng lại cười với mình, nụ cười sáng hơn cả mặt trời. Ấy vậy mà về nhà, lại chồng nhe hàm răng vàng ố, xỉn màu vì được ướp bằng thuốc lá, rượu, bia… mà bao nhiêu ánh sáng cóp nhặt trong cả ngày tắt ngấm, đen thui. Nghĩ đến vài nụ hôn lãng mạn trong phim rồi nghĩ tới mình. Còn làm sao mà dám hôn nụ hôn kiểu pháp nữa… Chồng ơi là chồng.

 chong a! em chan minh roi day… - 1

Những cuộc làm tình chớp nhoáng, có thì thêm bực bội mà không có thì thiếu thốn trống rỗng.
(ảnh minh họa)

Ra đường trong ngày lễ tình nhân, thấy người ta mua hoa tấp nập. Vợ cấu cấu chồng ý là anh xem kia kìa. Chồng nhìn nhìn rồi lắc đầu thở dài: Đúng là bọn trẻ trâu chả biết gì. Phụ nữ đâu có thích hoa. Khi yêu họ giả bộ thanh cao, giả bộ thích những thứ thanh tao đẹp đẽ đó thôi. Chứ khi lấy nhau rồi, lộ bộ mặt thật hết. Rút cuộc là họ có thích hoa đâu. Họ chỉ thích tiền, tiền tiền thật nhiều mà thôi. Đàn ông khi còn trẻ trâu đúng là toàn bị lừa hết. Khi ấy dù có bị sượt một cái qua tim đen nhưng vẫn không nén được thở dài. Đời sống hôn nhân đã biến chúng ta ra vậy sao? Có lẽ anh cũng chán em mà em cũng ngán chồng! Chỉ tiếc là mình chẳng thể trẻ trâu lại một lần nữa mà thôi! Hóa ra chúng ta cũng nhiều khi chán nhau trong những ngày đặc biệt đến thế! Cai ngày mà cả thế giới họ đang yêu.

Và mỗi chiều về nhìn thấy nhau đều là khuôn mặt nhau nhĩ suốt một ngày dài làm việc mệt mỏi bỗng nhiên cũng thấy cuộc đời nhàu nhĩ làm sao ấy. Liệu mình có đủ bản lĩnh để có thể trải qua tất cả những ngày như thế trong mấy chục năm cuộc đời mình không? Có lẽ sẽ có lúc bộc phát mà nổ tung ra mất. Tại sao chúng ta lại có thể biến nhua thành nhàu nhĩ đến như vậy trong mắt nhau. Tự dưng vợ cũng thấy mình như chiếc váy cũ nhét sâu vào góc tủ và một ngày buồn lôi nó ra mặc xem còn vừa không, mặc rồi lại thấy mình sao giông nó quá. Chúng ta làm sao nà phẳng phiu được cuộc đời mình? Không biết đã từ bao giờ, chúng ta rất hiếm khi thấy nhau cười, và đã không còn ôm hôn nhau sau mỗi sáng và mỗi chiều? Chỉ còn lại những ánh mắt né nhau sang chỗ khác để tránh thấy những mệt mọi bực bội của cuộc sống đầy bon chen vì cơm áo gạo tiền vì danh vọng và địa vị, vì những so sánh hơn thua khắc nghiệt của dòng đời…

Những cuộc làm tình chớp nhoáng, có thì thêm bực bội mà không có thì thiếu thốn trống rỗng. Vậy là chúng ta lại tiếp tục cố gắng làm nhau không thiếu thốn nhưng lại khiến nhau cảm thấy hời hợt và nông cạn. Có lẽ nào một ngày nào đó, ngay cả việc ân ái với nhau cũng bỗng trở thành như một thứ nghĩa vụ được quy định trước pháp luật và chúng ta phải thực hành cùng nhau. Sau những phút ấy, nhìn chồng nằm ngủ mà lòng chỉ nguyên một nỗi thờ ơ… Mình vừa làm  gì nhau? Tiếng thở dài chỉ có đêm mới biết. Lửa tắt tự khi nào? Tình thành nhạt nhẽo trên môi. Và bỗng dưng ta chán nhau ngay cả những phút nồng nàn!

Và có nhiều khi, buông chiếc điện thoại xuống lại tự hỏi mình vừa nói chuyện với ai mà cốc cằn không chủ ngữ. Đã từ bao giờ ta chỉ nói chuyện cùng nhau bằng những câu rút gọn rất ngắn k hông kèm theo tình thái ngữ nào. Và lời đáp cũng là những câu trả lời “có”, “không” như câu hỏi trắc nghiệm. Đã khi nào chúng ta thử trắc nghiệm xem mình còn yêu nhau nhiều  nữa không? Hay tự hỏi: Phải chăng mình đang chán chồng? Chúng ta sắm điện thoại xịn, nhiều chức năng tiện lợi, nhưng chức năng quan trọng nhất là nói với nhau thì hai chúng ta lại làm nó thui chột tự khi nào? Có lẽ vì thế khi giận em đập nó không tiếc tay! Xong rồi chỉ thấy tiếc tiền. Chồng thấy vậy đắc ý một câu: Ngu chưa? Vợ chẳng chịu nhịn: Ngu thế mới chịu lấy anh…

Viết đến đây rồi mới lại thấy giật mình: Chả nhẽ, mình chán nhau nhiều đến thế sao anh??? Giá như có một loại thần dược diệu kì, mà chỉ cần mỗi tối uống một liều là sau một đêm, khi chúng ta tỉnh giấc, lập tức chúng ta sẽ lại thấy nhau mới mẻ, hấp dẫn như những ngày đầu mới yêu nhau thì có lẽ mới không chán nhau mất. Nhưng vì đời không là cổ tích, không có những phép màu nên ta vẫn chán nhau. Chán nhau rồi, thở dài rồi, lại tặc lưỡi: Thôi nhà nào mà chả thế! Mình chán hắn, có lẽ hắn cũng đang chán mình. Hay là mình thử học cách yêu nhau xem sao?

Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sẻ những câu chuyện, những vấn đề khúc mắc về hôn nhân, gia đình, cuộc sống, những kinh nghiệm kinh doanh, làm giàu.

Hãy gửi tâm sự về địa chỉ chiase@khampha.vn để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân thành của chị em.

Bài viết của các bạn sẽ được chọn đăng tải trên chuyên mục nếu phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân.

Eva tám - Bỏ chồng vì nghĩ mình vô sinh, ai ngờ lại có bầu với người khácBỏ chồng vì nghĩ mình vô sinh, ai ngờ lại có bầu với người khácVới người đàn bà, quyết định từ bỏ người đàn ông mình yêu là một việc vô cùng khó khăn, và tôi cũng vậy...
Eva tám - Kế ly gián chồng và nhân tình hoàn hảo của vợ 'lạt mềm buộc chặt'Kế ly gián chồng và nhân tình hoàn hảo của vợ 'lạt mềm buộc chặt'Ngỡ rằng vợ mình không hề biết chuyện này, nhưng anh không ngờ chính cô là người sắp xếp mọi chuyện.
Eva tám - Lãnh 2 cái tát như trời giáng của mẹ chồng ngay đêm tân hônLãnh 2 cái tát như trời giáng của mẹ chồng ngay đêm tân hônNhưng mẹ chồng cô nhất mực không tin, bà nói thẳng: “Tôi nói thật, phụ nữ các cô giờ cũng ranh ma lắm. Con tôi khờ dại biết đâu...
Theo Đào Thy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7