Đã là vợ thì phải “ngoan”

Gái thì gái nào cũng được, nhưng đã là vợ thì phải “ngoan”.

Đàn ông thích cả gái ngoan và cả gái hư, đàn ông cũng có thể yêu cả gái ngoan và yêu cả gái hư, đàn ông cũng có thể lấy cả gái hư lẫn gái ngoan… Nhưng đàn ông nhất nhất muốn khi đã lấy “gái hư” về làm vợ, thì vợ mình chắc chắn không còn được là gái mà phải là một người đàn bà đoan chính. Gái ngoan về mà lẳng lơ cũng vứt, gái hư về mà vẫn lẳng lơ cũng vứt. Bởi đàn ông có thể không sợ vợ xấu, có thể chấp nhận vợ lười, có thể lép vế cho vợ giỏi, có thể nhẫn nhịn khi vợ đanh đá… Nhưng chưa một ai có thể chấp nhận được vợ lẳng lơ, lăng loàn. Không ai bình thản khi được vợ cắm cho hai cái sừng dài thật dài cả. Vì thế, đàn ông quan tâm nhất là khi lấy về làm vợ cô ấy sẽ là một người vợ như thế nào mà thôi!

Tôi biết một người đàn ông trung niên, ông ta khá giàu có, nhưng con cái thì đã lớn cả và chúng cũng tự lập rất sớm, có lẽ vì mẹ mất sớm nên chúng biết cách tự chăm sóc cho mình. Vì thế khi mới chưa đầy năm mươi tuổi nhưng ông hầu như sống một mình. Ai cũng bảo ông nên đi thêm bước nữa để có người bầu bạn. Nói vậy chứ xấp xỉ năm mươi là ông vẫn còn trẻ lắm, thậm chí vẫn có thể làm cha trẻ con nữa. Nhưng ông bảo ông không muốn sinh thêm con, hai đứa con của ông là đủ rồi.

Mọi người lại nói thì kiếm bà nào cùng hoàn cảnh, lấy rồi sống dựa vào nhau, già rồi người ta cần người làm bầu làm bạn, con chăm cha chẳng bằng bà chăm ông mà. Cho nên bây giờ ông cần là một người đàn bà đức độ hiền lành, có thể chăm sóc ông, vun vén cho gia đình để khi hai đứa con của ông về nhà còn có cảm giác ấm áp của một gia đình, và chúng cũng có thể yên tâm mà làm việc ở xa, mà không phải lo lắng nhiều cho ông nữa. Ông cũng gật đầu nói phải phải.

 da la vo thi phai “ngoan” - 1

Ấy vậy mà suốt năm năm trời người đàn bà ấy vẫn ở bên ông, căn nhà vốn rộng thênh thang, lạnh lẽo như không có người bỗng như trở nên ấm áp hơn. (ảnh minh họa)

Ấy vậy mà đùng một cái, ông mang về nhà một người đàn bà chỉ mới hơn ba mươi tuổi, khá trẻ và có vẻ không phải là một người đàn bà ở nông thôn, làm nông nghiệp, chân lấm tay bùn, mà là một người đàn bà khá dạn dĩ và có phần lòe loẹt so với tiêu chí của mọi người quanh khu. Ai cũng nói, chắc là ông lại tham gái trẻ, hoặc nó thấy ông có nhà có tiền nên tính nước đào mỏ. Chứ yêu thương gì. Hai con của ông thì khỏi phải nói là chúng phản đối tới cỡ nào, phần vì người đàn bà đó còn quá trẻ so với ông, phần vì cô ta nhìn không hợp với nề nếp gia phong của gia đình này. Nhưng vì ông kiên quyết nên hai con ông cũng đành phải để vậy. Chúng cũng nghĩ, rồi ba bảy hai mốt ngày là lộ mặt đào mỏ rồi bỏ chạy xa bay ngay ấy mà. Tiền mất thì không tiếc, cái sợ là sợ cha tổn thương mà thôi. Nhất là khi hàng xóm láng giềng phát hiện ra, cô gái đó từng làm việc trong một quán tẩm quất mát-sa. Họ nói với ông nhưng ông không tỏ thái độ ngạc nhiên hay tức giận gì cả. Ông khá thản nhiên khi đón nhận, có lẽ ông đã biết từ trước rồi!

Ấy vậy mà suốt năm năm trời người đàn bà ấy vẫn ở bên ông, căn nhà vốn rộng thênh thang, lạnh lẽo như không có người bỗng như trở nên ấm áp hơn. Khỏi phải nói ông vui mừng tới cỡ nào, có vẻ còn trẻ trung ra. Căn bệnh tiểu đường và huyết áp cao của ông cũng đỡ hơn nhiều. Ai cũng mừng cho ông. Họ tặc lưỡi, thôi gái nào cũng được, miễn là khi về làm vợ phải ngoan.

Đúng là người đàn bà đó ngoan thật. Những chiếc quần ngắn, váy ngắn mà hồi đầu còn thấy cô ta mặc bây giờ đã được thay bằng những bộ quần áo ở nhà gọn ngàng và kín đáo, mái tóc đỏ hoe đã được đổi bằng một mái tóc đen nền nã, môi cũng không bôi son đỏ chót nữa… Khi gặp hàng xóm láng giếng người đàn bà ấy cũng bắt đầu biết chào hỏi mọi người, đôi khi còn ngồi chuyện trò tâm sự với mấy chị em gần nhà, dù còn chưa hẳn mở lòng. Khu vườn bên hông nhà khi trước bị bỏ hoang thì nay khi nào cũng được che phủ bởi màu xanh của rau củ, mùa nào thức ấy. Cứ rảnh là người ta thấy người đàn bà ấy cặm cụi với mảnh vường của mình, đôi khi bắt gặp cả hình ảnh của ông mang roa tưới nước cùng. Hình ảnh ấy khiến cho ai cũng thầm mừng cho ông.

 da la vo thi phai “ngoan” - 2

Với đàn bà ngọt ngào chính là liều thuốc cho trái tim họ biết yêu thương cuồng nhiệt và chân thành hơn! (ảnh minh họa)

Đặc biệt hơn là cô con gái út dạo này còn hay về nhà, đôi khi lại mua quần áo hay cái gì đó cho vợ mới của ông, thỉnh thoảng hai người phụ nữ trong nhà còn xuống bếp nấu ăn cùng nhau. Ông thấy mình như được sống lại cảm giác ấm cúng của gia đình khi vợ ông chưa mất. Họ không gọi nhau là mẹ con, chỉ gọi là dì. Nhưng ông vẫn thấy trong đôi mắt người đàn bà là vợ mình long lanh ánh cười cảm động. Đúng là người đàn bà nào cũng ẩn sâu trong trái tim mình niềm khao khát được hạnh phúc. Dù đó là thứ hạnh phúc chắp ghép, đầy gian truân và khó khăn mới có được. Ông không bao giờ kể tại sao ông lại mang người đàn bà đó về nhà, và cũng không bao giờ kể là ông gặp cô ta ở đâu. Nhưng bây giờ ở khu này, các ông đàn ông ai cũng khen ông có phước, vợ vừa trẻ, vừa chịu thương chịu khó, yêu thương và chăm chút cho ông hết lòng.

Nói là vợ, nhưng họ chưa một lần làm lễ cưới hay ra mắt tổ tiên. Mãi tới khi ông năm mươi năm tuổi, các con ông mới làm một cái lễ nhỏ ra mắt tổ tiên và mẹ xin cho người đàn bà ấy với ông được trở thành chồng vợ của nhau. Hôm ấy, ông đã thấy vợ mình khóc! Giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy gầy của cô. Con gái ông ôm vợ mới của ông vào lòng. Có lẽ, vợ ông đã kể với con ông về quá khứ của mình và những đớn đau mà cô ấy đã trải qua! Vợ mới của ông nghẹn ngào nắm tay ông và nói: 'Cảm ơn mình đã cho em được làm một người đàn bà, được làm mẹ của con anh, đã cho em được sống làm người và cho em có một mái ấm thật sự. Em sẽ đền đáp mình bằng cả cuộc đời em!' Hôm đó, cả nhà ông, ai cũng thấy mắt mình ướt!

Bây giờ thì không ai còn nói ông tham vợ trẻ mới lấy gái, cũng không ai nói cô đào mỏ nhà ông, họ chỉ thấy, trước mắt mình một người đàn ông hạnh phúc, bên một người đàn bà hiền lành chịu thương chịu khó. Chút hạnh phúc muộn màng nhưng quá đỗi ngọt ngào vì ông biết tin tưởng vào con người, và nhất là ông đã sẵn lòng trao cho người đàn bà ấy một niềm tin ấm áp và một cơ hội được hạnh phúc, bất chấp mọi dị nghị của người đời.

Quả thật trong cuộc đời này, người đàn bà hư cũng có thể trở thành một người vợ ngoan hiền và biết hi sinh! Và một người đàn bà ngoan cũng có thể trở thành một người đàn bà hư bất cứ lúc nào. Đôi khi điểm xuất phát của người này lại là đích tới của người khác. Vì vậy, đừng nghĩ một người đàn bà hư đó chính là cái đích cuối cùng của đời họ. Có lẽ, chính những người đàn bà như thế, cái khao khát được bước trên một con đường khác tốt đẹp hơn lại mạnh mẽ hơn nhiều. Và cái họ cần chính là một bàn tay ấm, một con tim biết tin tưởng và thương yêu! Ngọt ngào nào bạn cho đi thì người đàn bà nhận được cũng sẽ đền đáp lại bạn nhiều hơn mức bạn có thể nghĩ. Với đàn bà ngọt ngào chính là liều thuốc cho trái tim họ biết yêu thương cuồng nhiệt và chân thành hơn!

Eva tám - Lấy vợ ngoan, có sướng không?Lấy vợ ngoan, có sướng không?Hễ có ai to tiếng thì vợ Tuấn cũng cười trừ cho xong, chẳng nói câu nào. Cũng không bao giờ biết mắng ai, quát lại ai.
Eva tám - Xấu hổ vì vợ sống hai mặtXấu hổ vì vợ sống hai mặtTôi cảm thấy chán nản vì cách cư xử của vợ mình. Bố mẹ tôi vợ cũng khéo, người thân của tôi vợ cũng khéo, người ngoài thì khỏi...
Eva tám - Cô ấy xấu nhưng là vợ tôiCô ấy xấu nhưng là vợ tôiTôi chẳng thích những người đàn bà đẹp và luôn tự cho mình là đẹp. Tôi cũng chẳng thích những người đàn bà suốt ngày chỉ biết ăn...
Theo Đ.T (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7