Em có thể yêu anh được không? (P.1)

Giọt nước mắt Lan rơi xuống theo giọt nắng sớm long lanh tựa như giọt sương tan vào nền cát bụi khô rát, nóng bỏng.

Anh Thiên, anh có biết, cái gì có thể làm cho hoa nở không?

Vy hỏi Thiên khi anh đang tần ngần ngắm khóm hoa hồng leo nàng trồng bên hiên nhà. Thiên nhìn Vy mỉm cười:

Là ánh mắt trời…

Vy khẽ lắc đầu:

Là thời gian. Chỉ có thời gian mới có thể làm cho hoa nở mà thôi.

Thiên cười:

Đúng rồi nhỉ! Tại sao em thích trồng hoa hồng leo?

Hoa hồng leo cũng giống người con gái, đẹp, mong manh một cách kiêu sa nhưng kiên cường và bướng bỉnh.

Thiên mỉm cười nhìn Vy

Giống em!

Vy nhìn nụ cười trên môi Thiên ấm áp hơn cả ánh mắt trời đang chiếu rọi nơi này. Trong một buổi sáng mùa thu lành lạnh, Vy khẽ giấu tay trong chiếc áo khoác màu hồng, giấu cả con tim non dại khờ, chót yêu Thiên bằng tình yêu đầu đời trong sáng nhưng mãnh liệt vô cùng.

Vy nhìn vẻ ưu tư, trầm lắng của Thiên, lòng như hồ vắng, một cảm giác buồn tha thiết chợt đến như cơn gió lạnh lạc mùa. Có lẽ nào, trong cuộc tình này, anh như bức tường khô cứng và lạnh lẽo… Còn Vy như những dây hồng leo kia, nhất thiết vì anh mà bám trụ, vì anh mà quấn quýt, vì anh mà rực rỡ giữa mùa xuân, dù lòng có buồn tới héo úa… Chỉ là, anh mãi không thể biết được điều đó mà thôi.

Trái tim Vy trùng xuống một nhịp, bởi trong cuộc đời này, bức tường không bao giờ có thể nở hoa? Trái tim lạnh, không dễ gì ấm lại. Trong cuộc đời này, Vy cần lắm một điều ước thần kỳ!

Này, nhóc, suy tư gì mà đăm chiêu như một góa phụ chờ chồng thế?

Vy cười nhìn Thiên:

Anh thấy Vy như thế sao? Nhóc và góa phụ khác nhau lắm anh biết không?

Em lớn thật rồi, biết cãi lại anh rồi!

Vy đứng gần Thiên hơn, giọng nhẹ nhàng:

Em cao tới vai anh rồi đó!

Ánh mặt trời đã ấm hơn, những nụ hồng leo vừa nhú, một chút sắc hồng trên chấm nụ dịu dàng trong gió thu êm dịu. Chỉ cần giây phút này thôi, Vy có thể đổi nó bằng tất cả trái tim mình. Thiên cứ là tường lạnh, cứ là tường cứng, chỉ cần anh cứ đứng yên đó để Vy có thể dựa vào trong những cơn gió bão của cuộc đời này thế cũng là đủ rồi.

 em co the yeu anh duoc khong? (p.1) - 1

Tình yêu là vô cùng, vô tận, ai dám chắc mình có thể đi tới tận cùng của thương yêu, trèo tới đỉnh cao của hạnh phúc mà không sợ trượt chân xuống tận cùng của nỗi đau… (ảnh minh họa)

Tình yêu là vô cùng, vô tận, ai dám chắc mình có thể đi tới tận cùng của thương yêu, trèo tới đỉnh cao của hạnh phúc mà không sợ trượt chân xuống tận cùng của nỗi đau… Với Vy, trong tình yêu này, Vy chỉ cần hai chữ bình yên! Bình yên để yêu Thiên, bình yên để bên Thiên và Thiên hãy bình yên ở nguyên đó, anh đừng biến mất khỏi cuộc đời Vy… Thế là quá đủ cho một niềm rung cảm đầu đời, cho thứ yêu thương thầm lặng nhưng mãnh liệt ấy.

***

Một chiều cuối mùa thu, chớm đông, cái lạnh chuyển mùa tái tê, lạnh lẽo. Ngày hôm đó, giữa dòng người lặng lẽ đi, giữa những giọt nước mắt lặng lẽ rơi và cái xót xa xé lòng bởi tiếng khóc của mẹ, Vy đi như mình đang lạc trong một cơn ác mộng dài mà nàng không thể nào tỉnh lại được. Cố cấu véo, cố cắn xé mình tới rách toang cả da thịt mà nàng cũng không thể nào tỉnh được.

Vẫn những khuôn mặt ấy, những vòng hoa trắng, tiếng kèn bi ai da diết não nề, và hình bóng người con trai đứng lại cuối cùng không về trong một buổi chiều đổ cả trời vì mưa. Vy không biết người ấy có khóc không, chỉ thấy cảm giác đớn đau đang dìm đôi vai gầy kia trĩu xuống trong mưa. Chiếc áo mỏng không đủ che cái run rẩy của một người đàn ông đơn độc đang chống trọi với nỗi đau quá sức của riêng mình. Những nhành hoa trắng lấm lem bùn đất! Có những gì vừa chôn vùi dưới kia, có phải chỉ là một cô gái hai mươi? Hay còn là cả trái tim của một chàng trai hai mươi đang sống?

Rồi người con trai ấy cũng đi theo cơn mưa chiều lạnh buốt. Vy cũng trở về nhà, tối đó, nàng thấy như cả thế giới này, có một điều quan trọng vô cùng vừa bay đi mất. Trái tim nàng chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông.

***

Em thích hoa gì nhất?

Em thích hoa cúc nhất. Cúc đồng ấy! Không phải cúc đại đóa, anh nhìn những bông hoa cúc đồng em trồng này, chúng nở kín cả bờ ao và cả trong vườn. Anh có thấy mùa thu ấm áp không?

Anh cũng thích hoa cúc, nhưng anh thích Lan hơn.

Lan cười véo mũi Thiên:

Khéo nịnh người ta!

Chỉ cần có em, mùa xuân, mùa thu, mùa đông ngày nào cũng ấm!

Thế còn mùa hè?

Mùa hè à? Mùa hè cho anh nghỉ hè nhé!

Lan véo thật đau vào cánh tay Thiên:

Thế cho anh nghỉ luôn!

Thiên vòng tay ôm Lan thật chặt:

Không, mùa hè, ngày nào cũng mát như đêm mùa thu nằm đắp chăn bật quạt.

Lan mỉm cười lòng ngập tràn hạnh phúc.

Thiên đèo Lan trên bờ đê cao, đứng dưới chân để nhìn lên, thấy họ như đôi thiên thần đang đèo nhau đi giữa dòng sông Ngân Hà lấp lánh. Mong manh nhưng huyền diệu vô cùng. Thiên để Lan ngồi phía trước ngọn gàng trong vòng tay anh.

Phía bên này đê là cánh đồng mênh mông, như một người đàn bà từng trải điềm đạm và quyến rũ,  bên kia đê là dòng sông, ồn ào như một chàng trai trẻ đang nghêu ngao hát, và trên kia là bầu trời trải thảm bởi những vì tinh tú. Gió mùa thu không đủ lạnh nhưng đủ để khiến người ta gần nhau hơn. Lan khép mình gần hơn trong lồng ngực ấm áp của Thiên. Lan thì thầm: hạnh phúc trong cuộc đời này là được cùng anh đi cùng trời cuối đất. Thiên cười: Hạnh phúc trong cuộc đời này là có em nơi cuối đất, cùng trời!

***

Lan, chị yêu ai chưa? Sinh viên, em nghe nói, người ta thường có người yêu.

Lan cười:

Chị không biết nữa!

Trời, thế chị thích một người đàn ông như thế nào?

Chị à, chị thích một người đàn ông dịu dàng và có trách nhiệm.

Vy cười:

Em lại thích một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo một chút cũng được

Đàn ông như thế, chỉ làm khổ em thôi. Nhóc ạ. Em không hiểu được đâu!

Em lớn rồi. Đừng coi thường em nha!

Lan cười dịu dàng véo mũi Vy.

Học cho tốt rồi hãy yêu. Đàn ông không thích những cô gái ngốc đâu!

Còn lâu em mới ngốc nhé! Em nghĩ, nếu ai làm người yêu chị, người ấy chắc chắn sẽ yêu chị tới hơi thở cuối cùng của họ. Nhất định là thế!

Thật sao?

Thật! Thật đấy chị…

Đôi mắt Lan ánh lên những tia sáng dịu dàng khi hình ảnh người con trai cùng chuyến xe về quê chiều nay bỗng trở nên rõ ràng tới lạ trong trí nhớ của nàng. Nụ cười ấm áp ấy khiến trái tim nàng thổn thức. Lan khẽ nhích người nằm xa Vy một chút. Tiếng thở đều đều của Vy khiến đêm càng trở nên tĩnh mịch. Lan nghiêng người, đổ nỗi nhớ về đâu?

***

Vy cắn gối khóc, chiếc gối này, còn phảng phất đâu đây hơi ấm của Lan. Chị, anh ấy nhất định sẽ yêu chị đến hơi thở cuối cùng! Vậy, em biết làm sao chị? Trái tim em không nghe lời. Khi yêu chị, anh ấy là người dàn ông dịu dàng, trách nhiệm. Bây giờ chị đi rồi, bỏ lại một người đàn ông lạnh lùng và ngạo mạn. Đúng như chị nói, người đàn ông như thế, chỉ làm em khổ… khổ vì yêu…

 em co the yeu anh duoc khong? (p.1) - 2

Đôi mắt Lan ánh lên những tia sáng dịu dàng khi hình ảnh người con trai cùng chuyến xe về quê chiều nay bỗng trở nên rõ ràng tới lạ trong trí nhớ của nàng. (ảnh minh họa)

Trong giấc ngủ chập chờn, nước mắt trên khóe mi khiến cái nhìn của Vy mờ ảo, nàng không biết mình tỉnh hay thức, mơ hay ngủ, chỉ thấy bóng Lan nhẹ như sương, vẫn nụ cười hiền dịu dàng, vuốt ve trên mái tóc nàng đôi bàn tay mềm mại: Vy, Vy thay chị làm cho anh Thiên hạnh phúc nhé! Anh ấy không lạnh lùng và ngạo mạn như em nghĩ. Thay chị nghe Vy... Không, em không làm được Lan à, em sợ, em không làm nổi… Lan à, chị đi đâu… Bóng Lan mờ dần rồi tan trong sương đêm, không biết sương là Lan  hay Lan là sương nữa. Chút ẩm ướt nào khiến cả trời đất đều run rẩy…

Vy choàng tỉnh, giọt nước mắt rơi xuống môi mặn chát. Xin lỗi Lan, người đàn ông ấy vẫn yêu chị cả đời. Chỉ là em, không thể cầm nổi lòng mình mà thôi.

***

Tiễn Thiên đi trên bờ đê cỏ mềm ướt mưa thu, những cơn gió nhẹ lay những bông cỏ may tim tím bên đường. Đôi ba người đạp xe vội vã, chỉ có Thiên và Vy lặng lẽ đi bên nhau chậm dãi như mùa. Đến bao giờ mùa thu mới đi được hết mình? Vy khẽ cười giọng như cơn gió, nàng hỏi Thiên:

Anh Thiên, khi nào mùa thu đi hết được nỗi buồn của mình? Khi nào mùa đông, đi hết được cái lạnh trong hồn của mình, khi nào mùa xuân, đi hết được cái sức sống hừng hực ấy và mùa hạ, khi nào mới thôi nóng nảy?

Khi nào em đi hết được sự nhạy cảm của mình, em sẽ hiểu được điều đó?

Vy ngập ngừng:

Không, Vy không muốn hiểu hết những điều đó của đất trời, nếu như, em đi hết được sự nhạy cảm của mình… Thiên… em có thể biết… khi nào, anh đi hết được mối tình đầu của anh không?

Thiên nhìn Vy, đôi mắt thoáng một nét cười bình thản:

Vì em, mãi mãi không đi hết được sự nhạy cảm của mình, ngốc ạ, nên tình đầu của anh cũng không có đích. Vy à, em hỏi anh lạ vậy?

Chỉ là, em chưa thể nhạy cảm tới cùng mà thôi.

Đã ba năm kể từ ngày Lan đi, mọi thứ dường nguôi ngoai đi nhiều, đôi mắt mẹ không đờ đẫn khi nhìn nhưng bông cúc nở vàng mé ao, cha thôi những đêm ngồi lặng trên chõng tre ngoài hiên hút thuốc tới đêm khuya, lặng lẽ ra vào và tránh nhắc tên Lan, Thiên cũng không còn vẻ u uất trong đôi mắt đen buồn thăm thẳm nữa, thay vào đó là một vẻ bình thản lạnh lùng. Nhưng chính Vy lại sợ cái sự thay đổi đó ở Thiên.

Năm nào, ngày giỗ của Lan, Thiên cũng lặng lẽ bắt xe về, đặt lên mộ nàng những bông cúc vàng rực của mùa thu. Rồi lại lặng lẽ đi. Nhưng anh không biết rằng, mỗi lần đó, có một người con gái nhỏ, đứng trên đê, nhìn anh tới khuất bóng. Nhưng nỗi nhớ lại cứ dài dần theo mỗi bước chân anh.

Chiều nay, Vy tiễn Thiên tới tận bến xe, họ đi bộ. Vy nhẹ nhàng:

Tháng sau, em qua thăm anh nha!

Ừ, Khi em nhập học là khi anh ra trường.

Vy cười buồn, nàng thầm nghĩ: có lẽ nào số phận đã sắp đặt, em phải là người đuổi theo anh không?

Đôi mắt nâu nhìn Thiên, ánh mắt loáng ướt như hạt mưa vừa rơi trên lá mềm. Khi xe chuyển bánh, Vy mới chợt nhớ ra, nàng muốn tặng Thiên một thứ, Vy chạy theo xe, miệng gọi tên anh: Anh Thiên, em tặng anh! Thiên với tay cầm món quà Vy tặng rồi mỉm cười chào Vy. Chiếc xe xa dần mang theo những mảng bụi đường cay mắt.

Thiên nhìn bóng Vy khuất dần sau những làn bụi mờ. Chiếc khăn tay màu trắng mềm mại, Thiên có chút tò mò nên mở ra, một bông hồng leo, có lẽ đã ép khô từ mùa trước. Thiên bần thần gói lại. Trong trái tim Thiên, bông cúc đồng vẫn vàng như màu nắng, anh không cần một nhánh hoa khô. Thiên lặng lẽ để món quà của Vy trong ngăn cặp nhỏ. Ngay sau phút đó anh quên.

***

Những ngày mùa thu luôn là những ngày ảm đạm nhất trong những chuỗi ngày dài sau khi Lan bỏ Thiên đi, ngày trước, màu thu là mùa cả Thiên và Lan đều yêu nhất. Bây giờ, cứ mỗi lần thấy những ngọn gió heo may đi ngang qua đầu phố, là trái tim anh lại như những tấm mành xác xơ không ngăn nổi gió lạnh thổi vào lòng. Thiên sợ gặp mùa thu, sợ những kỉ niệm cũ ùa vào lòng anh vì yêu thương mà yếu mềm, vì yêu thương mà đau đớn.

Những ngày cuối cùng của mùa thu, cái lạnh mùa đông đã vội vã thế chân chút ấm áp còn sót lại. Đêm qua về muộn, cơn mưa bất ngờ khiến anh bị ốm. Cuối tuần, ốm cũng tốt, đỡ phải trầy trật nghĩ lý do từ chối những cuộc hẹn hò của đám bạn, đang cố gán ghép anh cho một vài cô gái nào đó.

Trong cơn mê, có một bàn tay mát dịu dàng đặt trên trán Thiên. Đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ấy anh đã quá thuộc quen. Thiên từ từ mở mắt, trong ánh sáng ngược chiều của buổi bình minh sớm, khuôn mặt trái xoan thanh tú của Lan nhìn anh mỉm cười, nhưng đôi mắt đẹp ấy vẫn không giấu được những tia lo lắng, có chút trách móc:

Anh lại không mang ô khi đi làm đúng không?

Thiên mỉm cười, anh quên cả cảm giác đau đớn nơi đầu mình. Đúng là Lan rồi. Chỉ có Lan mới hay nhắc anh mang theo ô ki đi làm, để áo mưa trong cốp xe… Thiên nhẹ nhàng:

Anh lại quên!

Còn nữa, khi ốm, anh đừng nằm một mình trong căn phòng nhỏ này. Anh hãy về nhà với bố mẹ, hoặc gọi ai đó đến bên anh.

 em co the yeu anh duoc khong? (p.1) - 3

Có tiếng gõ cửa, Thiên lao ra, có phải là Lan quay lại không? Vừa rồi, Lan vừa mới đi thôi, có phải nàng hối hận vì làm Thiên đau nên quay lại không? Thiên cố lê bước chân mình ra phía cửa. (ảnh minh họa)

Anh không cần ai khác. Chỉ cần em là đủ rồi.

Giọng Lan vẫn nhẹ như gió, dịu dàng nhưng kiên quyết:

Còn nữa, đừng nói chỉ cần em thôi, anh còn cần rất nhiều người khác nữa.

Giọng Thiên có chút tức giận nhưng tha thiết:

Anh không cần ai cả. Ngoài em ra, ai anh cũng không cần.

Còn nữa, anh đừng bướng bỉnh, đừng ích kỉ với chính bản thân. Anh hãy mở lòng vì anh và cho người khác cơ hội được yêu thương anh.

Thiên nắm chặt hơn bàn tay Lan trong tay mình:

Nếu yêu thương một ai đó, anh chỉ chọn mình em!

Còn nữa… từ nay, hãy quên em đi. Anh hãy quên em đi.

Nếu phải quên một ai đó, nhất định anh không chọn em!

Quên em, nghĩa là buông tha em, được không Thiên?

Anh không buông tha em, tại sao, tại sao em muốn rời bỏ anh? Tại sao lại rời bỏ anh?

Giọt nước mắt Lan rơi xuống theo giọt nắng sớm long lanh tựa như giọt sương tan vào nền cát bụi khô rát, nóng bỏng. Đôi môi Thiên nứt nẻ cố gọi tên Lan, Thiên bật dậy, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt rồi buông thõng. Thiên ngục xuống: Làm sao anh có thể quên em? Nói cho anh biết, làm thế nào để quên em? Cơn đau lại đến, Thiên ngỡ mình có thể gục ngã…

Có tiếng gõ cửa, Thiên lao ra, có phải là Lan quay lại không? Vừa rồi, Lan vừa mới đi thôi, có phải nàng hối hận vì làm Thiên đau nên quay lại không? Thiên cố lê bước chân mình ra phía cửa.

Nụ cười ấy, đúng là nụ cười của Lan, dáng hình ấy cũng là của Lan… Thiên cố gắng gọi tên nàng nhưng cổ họng anh như chứa toàn cát bỏng. Anh không sao thốt lên lời nào, bóng dáng trước mặt cứ chênh chao như một cánh chim nhỏ giữa sa mạc nắng mênh mông, mờ dần, mờ dần và chỉ còn là bóng tối bao trùm…

(Còn nữa...)

Mời các bạn đón đọc phần 2 vào thứ 6 ngày 22/8 trên Eva tám của Eva.vn

Xem thêm bài liên quan:

“Anh có hối hận vì đã yêu em không?

Em cần anh, người đàn ông dịu dàng

Anh hãy chờ em nhé!

Cả đời anh đừng hòng thoát khỏi em!

Tôi và bạn thân cùng yêu anh ấy!

Eva tám - Đang yêu, anh cưới cô khác đã có bầu 2 thángĐang yêu, anh cưới cô khác đã có bầu 2 thángKhi mình tâm sự những dòng này, trong lòng mình đang rất bối rối, không biết phải làm sao cho lòng cảm thấy thanh thản nữa.
Eva tám - Đang yêu, anh cưới chạy vì làm cô khác có bầuĐang yêu, anh cưới chạy vì làm cô khác có bầuTôi khóc như mưa, hận anh, muốn tát vào mặt anh rồi mới ra đi nhưng tôi đã không kìm được lòng, tôi phải đi thôi, từ bỏ người đàn...
Theo Vũ Phi (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7