Hồi ức cô gái chuyên cặp bồ nuôi thân (Kỳ 1)

Đến bây giờ, tôi không thể nào nhớ nổi, mình đã cặp bồ, lên giường với bao nhiêu người đàn ông nữa.

‘Lần đầu’ với anh giám đốc nơi xin việc

Cái kí ức ấy là quá khứ không đẹp, tôi đã muốn vùi sâu, đã muốn khép lại để cuộc đời được lật sang một trang mới từ rất lâu rồi. Nhưng có những lúc, cảm xúc lại ùa về, giống như một kỉ niệm, giống như một trải nghiệm mà cả đời này tôi phải nhớ đến nó, để trân trọng hạnh phúc hiện tại thật sự quá may mắn khi đã đến với mình.

Lúc đó, tôi vừa chân ướt chân ráo học xong đại học, ra trường và đang lo lắng kiếm việc để trụ lại ở thành phố. Học một chuyên ngành chẳng mấy dễ xin việc, tôi cảm thấy sợ hãi khi sắp phải tự lập, tự lo cho mình mà không còn được nhận sự chu cấp của bố mẹ nữa. Ở cái đất đông đúc chật chội và đầy bon chen này, thật sự quá khó sống.

Tôi còn nhớ như in lời những anh chị đi trước dặn: “Có cơ hội thì phải nắm lấy em ạ, ở đây người ta chà đạp lên nhau mà sống, đừng nhường nhịn cũng đừng quá tin người. Cứ tự thân vận động, tự thân mà tiến, có người giúp thì phải đưa tay đón lấy, như thế mới trụ được. Còn không thì cả đời chỉ đi làm thuê lương 3 cọc 3 đồng và núp dưới bóng của người khác mà thôi”. Và cũng chính vì thế, tôi luôn nghĩ, mình ở mảnh đất này chỉ là một người cô đơn, cần phải nắm lấy cơ hội, tận dụng mình để có được công việc tốt.

 hoi uc co gai chuyen cap bo nuoi than (ky 1) - 1

Nhìn em có ngoại hình rất bắt mắt, dáng người lại cao ráo, rất hợp với công việc chào khách. Anh cho em cơ hội thử sức… (ảnh minh họa)

Tôi lao vào kiếm việc, dải hồ sơ khắp nơi hi vọng có một công ty nào đó tuyển mình. Không cần là đúng chuyên ngành, vì còn chưa có kinh nghiệm nên tôi không dám đòi hỏi gì. Chỉ hi vọng có một công việc và rồi đi làm, kiếm vài đồng đủ chi tiêu là đủ.

Tôi tuyển dụng vào một công ty kinh doanh đồ nội thất, chịu trách nhiệm bán hàng và mời khách. Công việc mà trước giờ tôi chưa nghĩ mình có khả năng làm. Tính tình tôi ít nói, sợ sệt, có chút nhút nhát nên công việc kinh doanh với tôi mà nói, thật sự không hợp. Tuy vậy, anh giám đốc vẫn nhận tôi với nhận xét:

- Nhìn em có ngoại hình rất bắt mắt, dáng người lại cao ráo, rất hợp với công việc chào khách. Anh cho em cơ hội thử sức…

Tôi ấp úng:

- Dạ, em cảm ơn anh, nhưng em chỉ sợ mình không làm được tốt, vì em chưa bao giờ thử kinh doanh cả. Em sẽ cố gắng…

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến, tôi thấy run rẩy trong người. Ánh mắt và lời nói đó mới truyền cảm, dễ chịu làm sao. Nhìn người đàn ông này giống như anh đang cố gắng giúp đỡ tôi, muốn cho tôi có công việc tốt. Tôi cảm thấy mình đã có sự khởi đầu may mắn rồi.

Anh vỗ nhẹ vào vai tôi:

- Đi ăn cơm với anh nhé, nay anh mời!

Tôi cười thỏa mãn:

- Được thôi, nhưng để em mời, vì nay là ngày đi làm đầu tiên của em. Anh cứ để em được mời anh, coi như là cám ơn anh đã cho em cơ hội tốt này.

 hoi uc co gai chuyen cap bo nuoi than (ky 1) - 2

Tôi ra ngoài đời xe bus, đợi mãi không thấy xe, người thì sống sắng vì tôi phải về sớm còn đưa chìa khóa cho con bạn ở cùng phòng. (ảnh minh họa)

Hàng chục ánh mắt đổ về phía tôi, họ nghĩ, một cô gái như tôi tại sao lại được sếp mời đi ăn. Có lẽ, tôi có sức hút gì chăng. Tôi cười vui vẻ:

- Em mời cả nhà mình nữa, không riêng gì sếp. Nay em sẽ khao cả nhà.

Tôi mạnh dạn nói rồi cho tay vào trong túi quần, móc ra một tờ 500 nghìn, chỉ có từng ấy liệu có đủ mời cả nhà ăn cơm không. Tôi sợ quá, lỡ mà thiếu thì không hay. Tôi hô to:

- Nhưng… nhưng em mời cả nhà đi ăn bún đậu nhé, vì em mới đi làm.

Cả nhà ồ lên cười kiểu vui vẻ, rất ‘ok’ với ý kiến của tôi vì cũng không ai dám gọi món sang chảnh vào chốn này khi mà tôi mới đi làm, còn chưa được nhận ngày lương nào như vậy. Chỉ có sếp là không hồ hởi lắm. Có lẽ, sếp muốn mời riêng tôi.

Tôi hồ hởi kết thúc ngày làm việc lúc 18h chiều. Đang chuẩn bị về thì giật mình, sếp đứng bên cạnh:

- Sao em làm việc chăm thế, giờ này mà còn chưa về à? Nhanh về thôi không muộn.

Tôi nhìn sếp trìu mến:

- Dạ vâng, em về bây giờ đây, em cám ơn anh. Anh cũng về đi ạ!

Tôi ra ngoài đời xe bus, đợi mãi không thấy xe, người thì sống sắng vì tôi phải về sớm còn đưa chìa khóa cho con bạn ở cùng phòng. Hôm nay tôi quên không gửi cô chủ, sợ bạn không có khóa cửa vào phòng. Bất ngờ một chiếc xe hơi đỗ trước mặt tôi, người trong xe thò đầu ra và với tay:

- Lên xe đi em, anh chở em về, chờ xe bus tới bao giờ?

Tôi ngại lắc đầu:

- Không cần đâu anh ạ, em đợi xíu nữa là có, cái này em quen rồi, anh cứ về đi cho sớm ạ!

Sếp cười mỉm, nụ cười chết người luôn:

- Không phải ngại, anh tiện đường mà, cứ lên đi, tiện thể luôn, anh không tính tiền xe ôm đâu…

Nghe anh hài hước, tôi gật đầu và lên xe anh. Ngồi bên cạnh, anh kể đủ thứ chuyện, nói đủ thứ trên trời dưới đất nhưng không làm tôi khó chịu. Tôi cảm thấy anh rất có khiếu hài hước. Cái cảm giác ấy khiến tôi chợt có suy nghĩ: “Ước gì mình có một người yêu như anh, vừa giàu có, đẹp trai, ga lăng lại rất là tốt bụng…”. Con người anh đến hiện tại thì tôi cảm nhận được như vậy, cảm thấy gần gũi và thân quen. Khi đó, tôi chẳng nghĩ gì xa xôi, cũng không nghi ngờ ý đồ của anh…

 hoi uc co gai chuyen cap bo nuoi than (ky 1) - 3

Anh nắm bàn tay tôi, đôi tay còn run run vì không biết điều mình làm có đúng hay không.
(ảnh minh họa)

Tối đến, anh nhắn tin cho tôi, hỏi thăm tôi đã ăn chưa, đang làm gì và nói chuyện đến khuya. Chỉ là những tin nhắn nhưng anh làm tôi vui, thoải mái. Tôi thích như vậy, quý anh nên muốn tiếp chuyện với anh. Lại nhớ đến câu nói của những bậc ‘tiền bối’ đi trước, con người phải biết nắm bắt cơ hội, tôi nghĩ: “Rất có thể đây là số phận, là cơ hội của mình”.

Những ngày sau đó, tôi không hề từ chối một lời mời đi ăn nào của anh, cũng không ngại khi anh ngỏ ý muốn đưa tôi về. Tôi muốn được tiến thân, muốn có được vị trí tốt và có được người yêu giàu có. Tôi biết anh có vợ nhưng vẫn muốn giữ lấy anh cho riêng mình với suy nghĩ: “Mình còn trẻ, cứ chơi đã, vội gì chuyện chồng con, có của cải, có người cho mình mọi thứ là được rồi. Cố gắng tích cóp rồi sau này sẽ có cơ hội tốt”. Tôi bắt đầu nhận những cái nắm tay của anh, dấn thân vào con đường ngoại tình, tôi ăn diện, mặc đẹp, làm mọi thứ để mình sexy và quyến rũ hơn, khiến anh chết mê chết mệt mình.

Ngày đầu tiên anh tỏ tình với tôi, tôi đã gật đầu đồng ý làm bồ của anh với lời hứa:

- Sau này anh sẽ lo cho em mọi thứ, tiền bạc vật chất, công việc, em thích gì anh cũng sẽ cho em. Chỉ cần em là bồ nhí của anh.

Anh nắm bàn tay tôi, đôi tay còn run run vì không biết điều mình làm có đúng hay không. Nhưng lại nghĩ tới tương lai, nghĩ tới bố mẹ khó khăn, nghĩ tới những ngày tháng bươn trải một mình, tôi quyết định lao vào cuộc tình này, hi vọng tìm được một tương lai tươi sáng hơn. Tôi ngoại tình với anh chính thức từ ngày hôm đó.

Ngay sau ngày đó, chúng tôi đã đi nghỉ với nhau ở Nha Trang. Tôi nói dối bạn cùng phòng là đi du lịch với công ty nhưng thực tình là đi riêng với anh. Ở công ty tôi cũng không ai hay biết gì, hoặc có thể họ biết nhưng không dám bàn tán. Chúng tôi vui vẻ với nhau ngay đểm đầu tiên vào khách sạn. Tôi yêu anh, anh cũng yêu tôi và tình yêu  lãng mạn bắt đầu từ lúc đó, thật nồng nàn và tha thiết.

Tôi không nghĩ rằng mình có thể bị phát hiện, bị ai đó chê bai, rè bỉu thậm chí là sỉ nhục. Lúc này, tôi chỉ nghĩ tới danh vọng và đồng tiền, chẳng cần gì hết… Anh đã hứa lo cho tôi tất cả, tôi còn ngần ngại gì?

Ngay đêm ấy, tôi trao cho anh đời người con gái của mình. Tôi nằm trên giường đợi anh, còn anh đang tắm. Lúc anh nhào vào tôi, ôm hôn tôi thắm thiết, cả hai đang say sưa với nhau thì có chuông điện thoại, vợ anh gọi. Anh hốt hoảng nhất máy và yêu cầu tôi đừng nói gì. Vợ anh sẵng giọng trong điện thoại:

- Anh mở cửa đi, đừng lừa dối tôi thêm nữa. Tôi đang đứng ngoài cửa đợi hai người…

Tiếng chuông cửa vang lên, tôi hoảng sợ, hãi hùng, giật vội lấy cái áo còn vứt bừa trên giường, còn anh cuống cuồng túm lấy chiếc áo ngủ khoác vào người ra hiệu cho tôi trốn. Nhưng trốn ở đâu bây giờ, phòng này hoàn toàn trống… Đầu tôi bỗng đau như búa bổ, toàn thân run rẩy, mồ hôi tứa ra, tôi đang nghĩ sẽ làm thế nào với nỗi ô nhục mà tôi không lường trước thế này…

Còn nữa…

Mời độc giả đón đọc kỳ 2: "Màn kịch hờ hững của người vợ thông minh" vào thứ 5 ngày 24/4 để biết được tình tiết ly kì tiếp theo trong câu chuyện!

Eva tám - Chồng ngoại tình, tôi cũng cặp bồ chứ sao!Chồng ngoại tình, tôi cũng cặp bồ chứ sao!Tôi không thể chịu được cảnh chồng lừa dối, phản bội mình trắng trợn. Nếu anh phụ tình, tôi cũng sẽ buông thả mà sống thôi!
Eva tám - Tôi tình nguyện cặp bồ với anhTôi tình nguyện cặp bồ với anhTôi biết, khi nói ra điều này, người ta sẽ phỉ báng tôi, nói tôi là người đàn bà không ra gì, hư hỏng, đi cướp chồng người khác.
Theo Mộc Lan (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7