Không lẽ tôi phải ở vậy suốt đời?

Thoạt đầu, mẹ chồng tôi có chiêu “tuyệt thực”. Bà nằm thiêm thiếp trên giường, ai gọi cũng không lên tiếng, nước thì chỉ uống từng chút một, cơm cháo thì bỏ hẳn.

Tôi thật sự không lường trước được tình cảnh này. Nếu biết vậy, tôi đã không nói gì với bà về chuyện tôi muốn đi bước nữa...

Vinh, chồng tôi mất vì bạo bệnh đã 7 năm. Khi ấy tôi vừa có thai được 3 tháng. Tôi đã ở với nhà chồng từ đó đến giờ. Ba mẹ, anh chị em chồng thương và coi tôi như ruột thịt. Tôi cũng quen xem mình là thành viên chính thức trong gia đình họ; tôi thương ba mẹ chồng như ba mẹ ruột của mình và nghĩ có lẽ tôi sẽ ở vậy nuôi con suốt đời.

Thế nhưng mọi việc không như mình suy tính. Cách đây 2 năm tôi quen Giang. Anh thương tôi và muốn tiến tới hôn nhân. Lúc đó tôi đã từ chối với lý do tôi vẫn chưa quên được chồng tôi và nguyện ở vậy thờ chồng, nuôi con. Thế nhưng điều đó không làm Giang nản lòng. Anh vẫn âm thầm chăm sóc hai mẹ tôi, lo lắng cho tôi đủ điều. Ở công ty nhiều người cũng nói vào khiến cuối cùng tôi nhận lời yêu anh.

Cứ tưởng cản ngại duy nhất đã được giải tỏa, không ngờ khi chúng tôi thưa chuyện với ba mẹ chồng tôi thì rắc rối lại phát sinh. Ba chồng tôi không nói gì, riêng mẹ chồng tôi thì không đồng ý. Bà nói: “Nếu con đi bước nữa thì coi như cắt đứt tình cảm với gia đình. Muốn lấy chồng cũng được nhưng phải để cu Tí lại đây”. Quay sang Giang, bà nói: “Anh là trai tân, sao không đi kiếm con gái mới lớn mà cưới lại đi lấy con mẹ nạ dòng? Bây giờ anh nói thương nó, mai mốt về anh lại đổi ý, chê bai này nọ thì khổ thân nó...”.

 khong le toi phai o vay suot doi? - 1

Cứ tưởng cản ngại duy nhất đã được giải tỏa, không ngờ khi chúng tôi thưa chuyện với ba mẹ chồng tôi thì rắc rối lại phát sinh. (ảnh minh họa)

Bị bất ngờ, Giang lặng người đi. Lát sau anh mới thưa: “Dạ, cháu thương Lan thật lòng và không câu nệ cô ấy đã từng có một đời chồng. Nếu hai bác và gia đình đồng ý, cháu sẽ xem cu Tí như con ruột của mình, sẽ chăm sóc nó đàng hoàng”. Thế nhưng mẹ chồng tôi xua tay: “Thôi, thôi, anh về đi, tôi không muốn nghe nữa...”.

Khi tôi dưa Giang ra cổng, anh nắm chặt tay tôi: “Anh không đầu hàng đâu, em đừng nản lòng. Anh sẽ về thưa chuyện với ba mẹ em, chắc chắn ba mẹ sẽ ủng hộ tụi mình”. Đúng là ba mẹ tôi rất ủng hộ. Ba tôi còn bảo để ông qua nói chuyện với mẹ chồng tôi nhưng tôi cản lại: “Bây giờ thì không được đâu ba. Mẹ con đang căng thẳng lắm, không ai nói bà cụ nghe đâu”.

Ba tôi nói rằng, nếu gia đình chồng ngăn cản không cho tôi lấy Giang thì quả là ích kỷ. 7 năm nay tôi đã một lòng vì gia đình họ, nếu biết chuyện, lẽ ra họ phải ủng hộ việc tôi đi bước nữa chứ không quyết liệt cản ngăn như vậy. “Họ không có quyền gì mà cấm con. Thằng Vinh mất đã 7 năm, con chăm lo cho gia đình nó mấy năm qua là đã trọn đạo nghĩa, cứ để đó ba lo”- ba tôi nói chắc nịch.

Thế nhưng cũng không ăn thua, thậm chí suýt chút nữa hai bên đã nặng lời với nhau. Tôi phải kéo tay ba tôi: “Thôi, ba về đi, để từ từ rồi con tính...”. Ba tôi bực bội: “Người gì đâu mà vừa cổ hủ, vừa ích kỷ”. “Thôi, thôi, ba về đi, đừng nói nữa, mẹ con lại lên máu, có chuyện gì mọi người lại đổ thừa nhà mình...”.

Từ bữa đó, mẹ chồng tôi thay đổi chiến thuật. Bà không càm ràm, nói năng gì nữa mà im lặng rồi nhịn ăn. Tôi năn nỉ cách mấy bà cũng không chịu. Đến nỗi ba chồng tôi sốt ruột: “Hay là chở bả đi bệnh viện?”. Tôi gọi cấp cứu nhưng khi bác sĩ đến, bà ngồi dậy, mắng té tát vào mặt mọi người: “Tôi chưa chết mà, cút hết đi”.

 khong le toi phai o vay suot doi? - 2

Mối quan hệ rất tốt đã có giữa chúng tôi bao nhiêu năm qua có nguy cơ đổ vỡ. (ảnh minh họa)

Tôi thật sự bó tay rồi. Bây giờ mà tôi nói là tôi không lấy chồng nữa bà cũng không nghe. Nhưng bà đã chịu uống sữa, ăn chút cháo. Bà không chịu bất cứ ai chăm sóc, ngoài tôi. Ban ngày tôi đi làm nhưng phải liên tục gọi điện thoại về thăm hỏi. Đến nỗi ba tôi tức giận bảo: “Con cứ dọn về bên này ở coi bà ấy làm gì!”. Nhưng tôi không dám. Tôi sợ, lỡ có chuyện gì thì mọi tội lỗi đổ lên đầu tôi. Ai chứ tính mẹ chồng tôi, tôi biết. Bình thường bà rất dễ thương, biết điều nhưng hễ ai làm trái ý thì bà sẽ tung hê tất cả, không cần biết phải trái.

Tôi hỏi Giang: “Bây giờ em phải làm sao?”. Anh bảo: “Chỉ cần em đừng nản lòng, anh sẽ có cách giải quyết”. Tôi không biết Giang sẽ giải quyết cách nào nhưng giờ đây, ngày ngày phải đối mặt với mẹ chồng, phải nghe những lời nói lúc bóng gió xa gần, lúc thẳng thắn như tát nước vô mặt, tôi thấy thật ngột ngạt, khó thở.

Mối quan hệ rất tốt đã có giữa chúng tôi bao nhiêu năm qua có nguy cơ đổ vỡ. Tôi hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra nhưng tôi cũng không thể hi sinh hạnh phúc riêng tư của mình chỉ vì sự ích kỷ của mẹ chồng tôi. Có ai đã từng lâm vào cảnh ngộ như tôi, xin hãy cho tôi một lời khuyên: Tôi phải làm sao để thoát khỏi những rắc rối đang cột chặt cuộc đời mình?

Eva tám - Chuẩn bị lấy chồng mới biết mình bị lừaChuẩn bị lấy chồng mới biết mình bị lừaYêu 2 năm, Dung chưa lúc nào cảm thấy phật ý về người yêu. Anh lúc nào cũng lo lắng, quan tâm tới Dung.
Eva tám - Để con dâu đi lấy chồngĐể con dâu đi lấy chồng3 năm qua, là quãng thời gian quá dài và tôi nghĩ, mình đã quá ích kỉ khi cứ giữ mãi cô con dâu của mình.
Eva tám - Chồng đi tu nghiệp, vợ đi lấy chồngChồng đi tu nghiệp, vợ đi lấy chồngChị quyết định ra đi, chị ly dị ngay khi chồng vắng mặt, vì chị không chịu được hơn nữa.
Theo Thúy Lan (Người lao động)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7