Mẹ dạy chắc gì đã đúng!

Bản tính của các cô gái khi còn độc thân thì thường hay mâu thuẫn với mẹ.

Tuy nhiên, sau khi kết hôn và va chạm trong gia đình chồng các cô đều nhận ra mẹ mình mới tuyệt làm sao, vậy là các bà mẹ bỗng dưng trở thành quân sư cho con gái. Nhưng nghe thế nào thì đủ vẫn là một câu chuyện dài.

Lời khuyên số 1: Là con dâu phải sắc sảo, không thể bị lép vé

Thời gian đầu kết hôn, Dung rất chịu “nhịn” nhà chồng, mẹ chồng trách mắng chuyện gì, dù đúng dù sai cô cũng im lặng nghe hoặc cười xí xóa để vui cửa vui nhà. Nhiều lần Dung nhờ chồng giải thích để bố mẹ hiểu nhưng chồng sợ làm bố mẹ buồn và mang tiếng bất hiếu nên cứ ậm ừ cho qua.

Đến lúc tức nước vỡ bờ, cô “bật” lại gia đình chồng thì bố mẹ chồng mời mẹ Dung sang nói chuyện. Lúc này mẹ Dung mới vỡ lẽ ở nhà nhất mẹ nhì con, chứ sang nhà chồng thì con mình hoàn toàn lép vế. Trái với cách cư xử của Dung là cứ im lặng với những lỗi mình không làm để giữ hòa khí trong gia đình và được tiếng dâu hiền vợ thảo.

Mẹ Dung hiểu rằng một khi mình nhận lỗi thì người ta cứ quy đó là cái lỗi của mình thật. Vậy nên một mặt bà giải thích cho bố mẹ chồng Dung hiểu rằng chính cách cư xử cục cằn của chồng Dung làm ảnh hưởng đến bầu không khí gia đình, khiến Dung cư xử như vậy, mặt khác bà cũng nói thẳng phụ nữ bây giờ sống độc lập, không có chồng vẫn nuôi con và sống hạnh phúc được.

 me day chac gi da dung! - 1

Mẹ Dung hiểu rằng một khi mình nhận lỗi thì người ta cứ quy đó là cái lỗi của mình thật.
(ảnh minh họa)

Bố mẹ chồng Dung không hài lòng nhưng cũng không bắt bí con dâu được. Thừa thắng xông lên, Dung hỏi mẹ cách giải quyết chuyện mẹ chồng chi phối tài chính của chồng, đến chuyện dùng sex để điều khiển chồng hay canh ngày rụng trứng để sinh con trai, cách trả lời mỗi khi mẹ chồng nói những điều khó nghe.

Cô nhận ra thật tuyệt khi có một người mẹ thông minh, nghe theo lời mẹ giúp cô lường trước được các tình huống xích mích trong gia đình, không phải chịu ấm ức với gia đình chồng mà mọi chuyện vẫn được như ý.

Vậy nên có bất cứ chuyện gì trong gia đình, kể cả chuyện tế nhị của hai vợ chồng, Dung đều tâm sự với quân sư mẹ. Thế mà chẳng hiểu sao, càng ngày chồng Dung lại càng ít chia sẻ với vợ và tránh đến nhà bố mẹ vợ chơi. Sau vài lần cãi nhau nảy lửa, anh chồng đã nói thẳng là anh sợ sự khôn ngoan và mánh khóe của mẹ vợ và vợ, thấy tội nghiệp cho bố mẹ mình hiền lành, dễ bị tổn thương.

Dung tự ái vì bao nhiêu kế sách của mình lại không bằng bài nước mắt yếu đuối của mẹ chồng. Quan trọng hơn, chính Dung cũng mệt mỏi khi suốt ngày phải bài binh bố trận tại nhà chồng, cô thấy mình khó chịu chẳng khác gì mẹ chồng hồi trước. Dung buông xuôi không muốn nghĩ cách đối phó với mẹ chồng nữa.

Suy cho cùng mẹ chồng cô ngoài cái tính hay kêu ca và để ý vặt thì cũng không có gì quá đáng. Và mình đôi khi chịu thiệt trong lời ăn tiếng nói cũng có mất gì đâu, thỉnh thoảng làm lơ đi là được. Dung vẫn coi mẹ là quân sư tuyệt vời, nhưng không tông tốc hỏi mẹ tất cả mọi chuyện nữa. Cô cũng cân nhắc kỹ trước khi làm theo lời khuyên của mẹ để chồng hiểu rằng không có người thứ ba nào giật dây cuộc hôn nhân của anh hết.

Lời khuyên số 2: Chồng lo được kinh tế gia đình mới hạnh phúc

Khác với mẫu người sắc sảo như mẹ Dung, mẹ Linh lại áp đặt cho Linh trong việc chọn chồng. Nhà vốn không dư giả gì, nên mẹ Linh phải vật lộn nhận thêm việc để có tiền. May mắn cộng với có bằng cấp, bà ngày càng có vị trí cao trong công việc, trở thành trụ cột kinh tế trong gia đình.

Sự vật lộn, bon chen trong công việc khiến mẹ Linh trở nên thực dụng và cay nghiệt. Bà lúc nào cũng nhắc nhở con rằng bà đã vất vả nuôi hai chị em cô thế nào, rằng lấy chồng nghèo như bà khổ thế nào và ra tối hậu thư chọn người yêu, cô nhất định phải yêu một người giàu.

 me day chac gi da dung! - 2

Linh thừa nhận có lẽ mình ngu dại thật, nhưng lấy nhau vì tiền rồi sẽ bỏ nhau vì tình, làm sao có thể sống cùng với một người mình không có chút cảm xúc nào. (ảnh minh họa)

Giàu “gia truyền” cũng được mà giàu “bất ngờ” cũng được, miễn là giàu. Cũng nhận lời yêu vài anh chàng có điều kiện tốt, nhưng chẳng yêu ai được lâu vì các anh chàng giàu “gia truyền” thì lúc nào cũng coi mình hơn người khác, mỗi lần đi chơi là anh chàng không ngớt lời phàn nàn về chất lượng dịch vụ và ca thán nhân viên cửa hàng, có anh còn chẳng bao giờ gặp bạn bè cô, thậm chí muốn cô cắt đứt các mối quan hệ bạn bè không cùng đẳng cấp để gia nhập với hội bạn anh.

Còn anh chàng giàu “bất ngờ” thì nghiện kiếm tiền và nghiện tiền, anh ta làm việc đến cạn kiệt sức lực vì sợ mai mốt không còn cơ hội. Một thời gian sau bạn bè thấy Linh tay trong tay với một cậu phi công trẻ hơn mình ba tuổi. Anh chàng đúng là giai thành phố nhưng gia đình chỉ làm viên chức bình thường.

Chẳng cần hỏi cũng biết mẹ Linh phản đối chuyện hai người như thế nào, từ phân tích lý lẽ cô hoàn toàn đủ điều kiện để có một cuộc sống an nhàn về vật chất cũng như tinh thần, rằng cô không phải lo sau này anh chồng sẽ chê vợ già… Xui xẻo thế nào anh chàng người yêu lại nghiện và phải vào miền Trung cai nghiện.

Lúc đó mẹ Linh mai mối cho một anh chàng con của một người bạn, tuy hơi già nhưng rất mê Linh. Chuẩn bị cho đám cưới, anh chàng được bố mẹ cấp cho một căn nhà chung cư với đầy đủ nội thất, những tưởng cô con gái sẽ an phận trong nhung gấm nhưng chưa đầy một tháng, cô bỏ chồng khi cả hai còn chưa kịp đăng ký kết hôn.

Linh thừa nhận có lẽ mình ngu dại thật, nhưng lấy nhau vì tiền rồi sẽ bỏ nhau vì tình, làm sao có thể sống cùng với một người mình không có chút cảm xúc nào.

Lời khuyên số 3: Giữ lửa hôn nhân bằng… ngoan hiền

Bạn bè và đồng nghiệp khi mới gặp đều trầm trồ khen Tuấn tốt số vì lấy được Phương đúng là lấy vợ Nhật, nhưng một thời gian sau thì hơi ái ngại vì Phương… chăm chồng quá. Vốn dĩ mẹ Phương luôn nhắc nhở con gái rằng vũ khí tối thượng để giữ chồng chính là sự đảm đang, ngoan ngoãn.

Bản thân bà cũng là một tượng đài về hình ảnh người phụ nữ của gia đình khi tôn thờ đức phu quân. Phương tin lời mẹ mình là chân lý, cưới xong là cô xin nghỉ việc để chăm lo việc gia đình, cứ đúng boong giờ chồng bước chân vào nhà là cô đã xếp sẵn quần áo để thay, cơm nước sẵn sàng, thậm chí hoa quả bóc sẵn và đưa vào miệng chồng.

Tuấn không bao giờ phải mó tay vào bất cứ cái gì trong nhà, cần gì chỉ cần hỏi Phương là cô sẽ mang đến. Bạn bè Tuấn đến nhà cũng được phục vụ như dịch vụ 5 sao, một phần Phương muốn chồng được “sang”, một phần cứ phải tự tay làm cô mới thấy yên tâm.

Ai không biết cứ tưởng Phương là ôsin trong nhà, mà quả thực Phương làm quần quật chẳng khác gì ôsin, thậm chí còn không bằng ôsin vì tối ôsin đâu phải ngủ với chủ. Trong khi Phương tự hào vì mình là mẫu phụ nữ truyền thống quý hiếm còn sót lại thì Tuấn khóc dở mếu dở khi mang tiếng gia trưởng với bạn bè, anh phân bua với họ rằng việc Phương chăm anh như chơi búp bê là sở thích của cô.

Tuấn cũng rất muốn nói với Phương nên đi học hay đi làm việc gì cho đỡ buồn, việc cô chăm chút anh quá cũng khiến anh ngộp thở và anh không biết phải quan tâm hay nói chuyện gì với Phương bởi anh đã thuộc lòng thời gian biểu của cô và cô chẳng có chút riêng tư gì. Anh ước gì vợ và mẹ vợ đừng mẫu mực thế, cứ nổi loạn hay đoảng một tí để anh còn có chuyện để nói.

Các bà mẹ luôn lo lắng cho con và có nhiều kinh nghiệm trong hôn nhân, nhưng chỉ người trong cuộc mới biết rõ hoàn cảnh và tính cách của người bạn đời của mình, đừng bao giờ để mẹ cầm tay lái con thuyền hôn nhân của chính mình.

Theo Thanh Huyền (2! Đẹp)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7