Mẹ tôi một mắt…

Sinh ra, tôi đã thấy mẹ một mắt. Tôi cũng không biết vì sao mẹ lại thế, cũng chưa bao giờ tôi hỏi...

Vì ngày đó, tôi còn quá bé, quá nhỏ để hiểu được mọi chuyện. Chỉ là, tôi có chút trẻ con, thấy mẹ có một mắt, còn mắt kia lắp mắt giả thì cứ cảm giác sao sao. Tôi cứ nhìn mẹ chằm chằm, rồi nghịch ngợm con mắt ấy của mẹ. Xong rồi tôi lại cười phá lên ‘ôi mắt của mẹ không động đậy được’.

Đúng là trẻ con, mẹ lại ôm tôi và vỗ về ‘mắt của mẹ như vậy đấy, con đừng động vào, con có sợ không?’. Mẹ cười hồn nhiên, ‘người khác không biết mẹ một mắt đâu nhé… Nhìn mắt mẹ khác gì mắt thật đâu, con mà không phải con mẹ thì đố con nhận ra’.

Tôi hết lên:

Con lạ gì, nhìn mẹ một mắt con biết ngay, mắt mẹ dại, toàn lòng trắng. Có nhìn thấy gì đâu mà không nhận ra? Chỉ là người ta biết nhưng không dám hỏi mẹ mà thôi. Thế vì sao mẹ một mắt?

Đó là câu hỏi đầu tiên tôi dành cho mẹ, khi ấy tôi còn học cấp 1. Tôi chẳng biết tại sao lại hỏi được câu ấy. Hình như, tôi nhớ không nhầm thì mấy đứa bạn cùng lớp nó cứ hay bảo tôi là:

Này mẹ mày một mắt, vì sao thế? Tao thấy mẹ tao bảo, mẹ mày bị chột, có phải không? Thế mày có biết vì sao mẹ mày lại bị chột một mắt không, làm con mà không biết mẹ mình bị làm sao à?

Nghe chúng nói thế, tôi tức lắm. Tôi lập tức về hỏi mẹ, hỏi bằng được để mẹ nói ra. Ý là muốn tìm hiểu nguyên nhân để lên khoe chiến tích với bạn bè chứ tôi chẳng muốn quan tâm gì tới chuyện đó của mẹ cả.

 me toi mot mat… - 1

Nghe chúng nói thế, tôi tức lắm. Tôi lập tức về hỏi mẹ, hỏi bằng được để mẹ nói ra. (ảnh minh họa)

Mẹ tôi kể:

Ngày trước, lúc con chơi ở bờ ao, mẹ trông co không cẩn thận để con suýt té. Mẹ ở xa thấy con sắp ngã xuống ao, chạy vội tới thì bị cái qua rào nó đâm vào, thế là mắt chảy máu tóe loe, bị hỏng, không nhìn được nữa. Mẹ bị múc một bên con ngươi và bây giờ thế này đấy. Nhưng mà không sao, mẹ vẫn thấy đẹp.

Đẹp đâu mà đẹp, nhìn xấu chết đi được. Sao mẹ lại hậu đậu vậy, mẹ là người lớn cơ mà, sao mẹ lại để qua rào chọc vào mắt?

Mẹ im lặng không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi ở khóe mắt bên kia, có giọt nước mắt tràn ra…

Lúc đó, tôi mới học lớp 6, cũng lớn rồi, vậy mà chưa hiểu chuyện…

Những năm tháng qua đi, cuộc sống của gia đình càng ngày càng khó khăn. Bố sức khỏe yếu vì là bệnh binh mất sức, còn mẹ thì cũng gầy nhom. Bố mẹ vẫn cặm cụi với công việc đồng áng, ngày ngày chăm lo tiền bạc cho con cái học hành. Nhà tôi có hai chị em, cả hai đều được học hành tử tế. Chị không quậy như tôi, chị biết nghe lời mẹ và không bao giờ hỏi mẹ những câu đâu đâu. Còn tôi lúc nào cũng tò mò, lúc nào cũng thích nghịch với mấy người bạn…

Lên cấp 2, có rất nhiều cuộc họp phụ huynh. Mỗi lần có họp, tôi đều về nói với bố. Tôi không nói với mẹ, vì thật ra, ngày đó tôi quá trẻ con, quá ích kỉ. Tôi sợ mẹ đi họp, sợ mẹ một mắt, người ta nhận ra mẹ tôi chỉ có một bên mắt, tôi sẽ ngại lắm. Nên lần nào, tôi cũng chỉ nói với bố.

Hôm ấy bố ốm, bố bảo mẹ đi họp hộ, tôi khăng khăng nhất định bảo không:

Để mẹ đi họp hộ con nhé, con gái

Không, để bố đi cơ. Bố họp quen rồi, bố biết. Mẹ có biết gì đâu mà họp

Thì mẹ cứ đi thay bố con một lần, nếu không thì mẹ cũng không biết con của mẹ học hành thế nào

Thôi mẹ đừng có đi, con không thích mẹ đi đâu

Sao con lại không thích mẹ đi?

Chỉ vì con không thích, mẹ xấu hơn bố…

 me toi mot mat… - 2

Lên cấp 3, thấy tóc mẹ bạc nhiều, tôi buồn lắm! Mỗi ngày trôi qua tôi đều lo mẹ ốm đi, gầy đi. Mẹ bảo tôi, cố gắng học hành, chăm chỉ sau này còn vào đại học. (ảnh minh họa)

Khi đó, tôi chưa ý thức được lời nói của mình. Lời con trẻ như nhát dao đâm vào tim mẹ tôi. Tôi luôn tục nói mẹ xấu, chê bai mẹ, không muốn mẹ đi họp phụ huynh. Dù không nói rõ ràng là mẹ tôi một mắt, không muốn mẹ đi thì mẹ cũng hiểu thừa ý đồ của tôi. Tôi buồn lắm khi thấy mẹ cố cười, quay mặt đi. Mẹ bảo:

Ừ thế thì con cứ bảo bố con đi. Nếu bố không đi được thì con nói, bố mẹ con đều bận cả, không ai tham gia được, con xin phép nhé

Lên cấp 3, thấy tóc mẹ bạc nhiều, tôi buồn lắm! Mỗi ngày trôi qua tôi đều lo mẹ ốm đi, gầy đi. Mẹ bảo tôi, cố gắng học hành, chăm chỉ sau này còn vào đại học. Mắt của mẹ bây giờ đã mờ. Chỉ có một mắt nhưng mà lại mờ nên mẹ nhìn không rõ mọi thứ nữa. Lúc này, tôi ứa nước mắt. Tôi nhìn mẹ mà thương xót vô cùng, tôi càng hiểu được câu chuyện ngày bé, câu chuyện mẹ chạy vội vì sợ tôi ngã và lao vào que rào và bị chột một mắt.

Mẹ hi sinh vì tôi nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ, lại cho rằng, mẹ không cẩn thận, mẹ tự làm xấu mình? Rồi bao nhiêu năm, tôi chỉ cho bố đi họp, trách mẹ xấu xí, không cho mẹ gặp mọi người vì sợ bị thiên hạ chê cười. Tôi đúng là một đứa con không ra gì. Tuổi chưa đủ lớn để hiểu được mọi chuyện nhưng mà thật sự quá đáng trách, vì tại sao một đứa con lại không cảm nhận được tình yêu thương mà mẹ dành cho mình.

Tôi lao vào học như một con thiêu thân, tôi cố gắng làm cho bản thân mình hoàn thiện, học thật giỏi để đỗ vào đại học. Tôi học đêm học ngày, sút cân, người gầy còm. Tối này mẹ cũng gọt hoa quả cho tôi ăn, pha sữa cho tôi uống bảo con gái phải cẩn thận, học cũng phải giữ sức khỏe. Có hôm tôi ngủ quên, sáng dậy thấy mình đã nằm trong giường, màn mủng tươm tất. Tôi biết, chắc mẹ lại lọ mọ bế tôi vào. Con gái lớn vậy mà vẫn được mẹ bế vào giường ngủ. Lúc đó, nhìn mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho chị em mà tôi ứa nước mắt. Tôi thương mẹ vô cùng…

Tôi đã biết những ngày trẻ con, mình quá vô tâm với mẹ. Chính mình đã đối xử với mẹ quá tệ bạc, những câu nói của tôi làm mẹ đau lòng. Có lẽ, trái tim mẹ buốt đau khi con gái chê mẹ xấu, con gái chưa từng quan tâm thật sự tới đôi mắt của mẹ. Con gái cũng không bận lòng tới những cảm xúc của mẹ, chỉ nghĩ cho bản thân mình. Thật sự, tuổi trẻ bồng bột và nông nổi đã làm mẹ đau lòng.

Bây giờ, việc làm duy nhất là có thể đỗ vào đại học, học hành chu đáo và có được công việc tốt để bố mẹ an lòng. Nhà tôi nghèo lắm, bố mẹ làm gì có tiền vậy mà cũng cố gắng chắt chiu từng đồng cho chị em tôi ăn học. Tôi đã cố gắng từng ngày và cuối cùng, tôi được như ý. Bố mẹ mừng vui ngày tôi đỗ đại học, thật sự quá tuyệt vời.

4 năm đi học, tôi nai lưng kiếm tiền để không phải để bố mẹ mất đồng nào. Lòng tôi đau như cắt khi nghĩ về người mẹ một mắt, cha bệnh binh tội nghiệp. Trái tim tôi nhắc nhở tôi rằng, phải thật sự cố gắng, phải thật sự làm cho bố mẹ hài lòng, tự hào về mình. Tôi học giỏi, có quá nhiều thành tích. Mỗi lần về quê đều mang tới cho bố mẹ những tin vui…

Ra trường, vì năng lực tốt nên tôi đã được mời vào làm ở một công ty lớn, mức lương khó ổn định. Tôi thật sự không dám tin, những đồng tiền mình kiếm ra thật đáng mồ hôi nước mắt…

 me toi mot mat… - 3

Thật ra, bây giờ tôi mới thấy, tôi quá tự hào về mẹ mình. Tôi chẳng còn phải ngại ngần, chẳng phải do dự khi nói với ai đó về hoàn cảnh của gia đình tôi, của mẹ tôi. (ảnh minh họa)

Tôi luôn nghĩ đến bố mẹ của mình. Có được những tháng lương đầu, tôi tích cóp, cố gắng sắm sửa, mua đồ tẩm bổ cho mẹ. Nhiều khi tôi nghĩ, mình phải tích tiền đi chữa mặt cho mẹ nhưng mà chuyện đó thật khó. Mẹ đã bị như thế bao nhiêu năm, bây giờ khó mà thay được… Dù sao, tôi cũng vẫn nghĩ trong lòng, mình có tâm thì ắt sẽ được ông trời ủng hộ…

Mỗi lần đi làm, tôi không ngần ngại kể câu chuyện về mẹ mình khi ai đó hỏi. Tôi khoe ảnh bố mẹ mình bằng con mắt tự hào, ai cũng hỏi mẹ tôi bị sao, tôi chẳng ngại khi thừa nhận, mẹ tôi bị hỏng một mắt mà nguyên nhân chính là vì tôi. Kể lại câu chuyện đó, nước mắt tôi rưng rưng, tôi thương mẹ, lo cho mẹ, lại càng nhớ mẹ biết bao.

Thật ra, bây giờ tôi mới thấy, tôi quá tự hào về mẹ mình. Tôi chẳng còn phải ngại ngần, chẳng phải do dự khi nói với ai đó về hoàn cảnh của gia đình tôi, của mẹ tôi. Vì với tôi, người mẹ bị hỏng một mắt chính là người mẹ cao cả nhất, là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế gian này mà tôi may mắn có được...

Thế nên, các bạn đừng như tôi. Dù có xảy ra chuyện gì, có thế nào đi chăng nữa, hãy tin rằng, mẹ là người tuyệt vời nhất thế gian, chỉ có mẹ mới là người yêu thương mình nhất. Và đừng bao giờ nghi ngờ những gì mẹ dành cho chúng ta. Đó là trái tim, là sự chân thành mà không có đồng tiền nào mua được…

Xem thêm bài liên quan:

Bỏ vợ vì ... thương mẹ

Tôi thương mẹ chồng như mẹ đẻ

Thương mẹ chồng!

Có thương em thì anh về với mẹ con em!

Mẹ của bạn gái thường xuyên “xin đểu”

Mẹ Tèo: Bố đi lấy vợ, chuyện thường!

Eva tám - Bông hồng trắng đặt trên mộ mẹBông hồng trắng đặt trên mộ mẹNăm lần bảy lượt mẹ đánh điện nói nhớ Lam, cô cố sắp xếp về với mẹ thì lần nào cô cũng bảo bận việc. Thực sự là Lam rất bận.
Eva tám - Mẹ người yêu bắt phá thai vì năm sinh không tốtMẹ người yêu bắt phá thai vì năm sinh không tốtChúng tôi không được gia đình đón nhận, giờ ai cũng biết chuyện, tôi mang bầu càng ngày càng to mà không có bất cứ đám cưới nào.
Eva tám - Cưới xong, mẹ chồng bắt tôi ở nhà chăm conCưới xong, mẹ chồng bắt tôi ở nhà chăm conĐúng được tầm 3 tháng sau cữ, mẹ anh yêu cầu tôi ở nhà nội trợ. Mẹ chồng bảo, bây giờ con cái bận rộn, mẹ cũng không trông được...
Theo BT (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7