“Năm sau không sinh được con thì… về”

Mẹ chồng nói với tôi những lời cay đắng như vậy khi mà đã lấy chồng suốt 4 năm rồi, tôi vẫn không thể sinh cho anh một đứa con.

Tôi cảm thấy buồn và thất vọng vô cùng, thất vọng vì tình người, vì một cách ứng xử. Chẳng phải lúc này rơi vào hoàn cảnh này tôi mới nói mạnh, nhưng lúc nào tôi cũng tự nhủ, nếu như tôi lấy phải người chồng không thể sinh con, tôi thề là sẽ xin con nuôi. Sau đó, hai vợ chồng đồng tâm, coi con như con ruột của mình, nuôi con khôn lớn trưởng thành. Tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ bỏ gia đình này.

Nhưng có lẽ, đàn ông họ khác phụ nữ ở chỗ đó. Đàn bà khi đã yêu, họ có thể hi sinh nhiều thứ vì chồng, vì gia đình. Với đàn ông thì lại khác, họ dù rất yêu người phụ nữ của mình nhưng, khi vợ không sinh được con, họ thờ ơ, chán nản, muốn bỏ. Còn khi họ không sinh được con thì, họ cố gắng níu kéo người vợ của mình bằng mọi giá.

Tôi đã từng rất yêu chồng, yêu nhau 3 năm mới cưới, và trong 3 năm đó, chúng tôi chưa từng có điều gì giận hờn, trách cứ nhau. Tôi cảm nhận được tình cảm thắm thiết cả hai vợ chồng dành cho nhau. Tôi tin mình sẽ có một gia đình hạnh phúc. Và dù tôi biết, mẹ chồng của mình rất khó tính nhưng tôi coi đó là chuyện nhỏ, chỉ cần yêu chồng, tôi sẽ cố gắng được.

 “nam sau khong sinh duoc con thi… ve” - 1

Tôi đã từng rất yêu chồng, yêu nhau 3 năm mới cưới, và trong 3 năm đó, chúng tôi chưa từng có điều gì giận hờn, trách cứ nhau. (ảnh minh họa)

Mọi chuyện có lẽ sẽ tốt đẹp nếu không có chuyện, suốt 4 năm cưới nhau mà tôi không thể nào sinh con. Tất nhiên, nguyên nhân là do tôi. 1 năm đầu thì chúng tôi kế hoạch, sau đó vợ chồng ‘thả’ để mong có con, sinh cháu nội cho ông bà. Thế mà, đợi mãi không thấy có con. Gần 2 năm sau, chúng tôi đi khám, bác sĩ nói nguyên nhân là do tôi. Và kể từ đó, những tháng này mệt mỏi, nơm nớp lo sợ bắt đầu.

Tôi sống như người mất hồn mỗi khi ai đó hỏi chuyện con cái. Lâu dần người ta cũng tế nhị, không muốn nhắc chuyện đó nữa vì mỗi lần họ hỏi là tôi lại ấp úng, không biết trả lời ra sao. Ai hỏi do chồng hay do vợ, tôi cũng không dám thừa nhận vì chuyện đó quả thật quá tế nhị.

Tôi cứ ôm trong lòng sự đau khổ này. Cố gắng sống qua những ngày kinh khủng, nuôi niềm hi vọng sẽ có một đứa con. Tôi như người chết đuối, sống cô độc và bơ vơ giữa gia đình chồng. Chồng cũng không còn quan tâm tôi nhiều như trước khi bị họ hàng, bố mẹ nói quá nhiều. Ban đầu, mọi người cũng không dám nói chuyện con cái trước mặt tôi. Nhưng giờ, mẹ chồng, bố chồng và các các cô dì nhà chồng cứ nói chuyện chị ấy bên hàng xóm sinh con kháu lắm, rồi cô A bên kia có đứa con ngoan thật, nhìn sướng mắt… Tôi cảm thấy tổn thương vô hạn.

 “nam sau khong sinh duoc con thi… ve” - 2

Tôi cứ ôm trong lòng sự đau khổ này. Cố gắng sống qua những ngày kinh khủng, nuôi niềm hi vọng sẽ có một đứa con. (ảnh minh họa)

Nhưng lỗi này là do tôi, tôi biết làm thế nào bây giờ. Ai chẳng mong có cháu bồng bế huống hồ anh là con trai duy nhất trong nhà. Bố mẹ anh cũng mong có cháu đích tôn, lấy một người vợ mãi 4 năm không thể sinh con cho anh như tôi, bố mẹ anh nào yên tâm được.

Tôi nuốt nhục vào trong lòng, cố gắng làm việc chăm chỉ, thể hiện mình là một đứa con dâu hiếu thảo, biết điều, kính yêu bố mẹ chồng. Nhưng bấy nhiêu cũng không đủ để mẹ chồng tôi cảm động, vì lúc này với bà, con cháu là chuyện quan trọng nhất. Dù là tôi tốt đến mấy nhưng tôi không thể sinh được con cho bà bồng bế, bà nhất định không chấp nhận…

Hôm rồi, tôi mách mẹ chuyện anh có nhắn tin qua lại với người con gái khác. Vì lúc đó mẹ bắt gặp chúng tôi cãi nhau và mẹ hỏi chuyện gì thì tôi trình bày như vậy. Thế mà mẹ bênh anh ra mặt. Mẹ bảo ‘thì nó cũng phải này kia chứ, mày cứ như thế mãi, đàn ông nào mà chịu được’. Nghe mẹ nói, tôi hiểu ý ngay. Tôi biết được mẹ đang mong cháu như thế nào, hiểu được tâm tư của mẹ. Bây giờ, cả nhà nói tôi ra mặt là phải tính xem thế nào. Tính thế nào bây giờ, họ muốn đuổi tôi khỏi nhà chứ còn tính thế nào. Cách chữa trị này kia, tôi đều làm cả rồi. Có phải là tôi không cố gắng đâu. Nhận con nuôi thì nhất định mẹ anh không đồng ý, anh cũng không đồng ý, còn lựa chọn nào cho tôi?

 “nam sau khong sinh duoc con thi… ve” - 3

Tôi không cần đợi tới năm sau, tôi sẽ giải thoát cho mình và giải thoát cho nhà chồng ngay trong năm nay. (ảnh minh họa)

Đến bây giờ, 4 năm đã trôi qua. Mẹ anh đã không còn phải cẩn trọng trong từng lời nói vì sợ tôi tổn thương nữa. Hôm rồi, hai vợ chồng cãi nhau vì chuyện con cái, mẹ chồng ở đâu xông vào nói một câu cụt lủn: “Năm sau không sinh được con thì… về”. Chồng tôi không nói gì nữa, tôi cũng không nói gì sau câu nói đó của mẹ vì nước mắt đã trào ra, nghẹn ứ cổ họng. Tôi lên phòng, nằm suy nghĩ và khóc như mưa.

Tôi không cần đợi tới năm sau, tôi sẽ giải thoát cho mình và giải thoát cho nhà chồng ngay trong năm nay. Tôi ngồi dậy, viết đơn ly hôn. Không phải là quyết định nông nổi nữa rồi. Điều này tôi đã nghĩ suốt mấy năm qua và đây là cơ hội tốt nhất để tôi ra đi. Chẳng còn mặt mũi nào mà ở đây nữa khi mẹ anh đã buông những lời như vậy. Thôi thì coi như tôi và anh có duyên không có phận. Đành chia tay dù đã từng rất yêu chồng…

Xem thêm bài liên quan:

Tôi định sinh con cho chị gái

Tôi ra đi vì không thể sinh con cho anh

Tình cũ có chồng sinh con, tôi vẫn nhớ

Biết anh có vợ, tôi vẫn sinh con cho anh

Eva tám - Vừa cưới đã sinh conVừa cưới đã sinh conAnh và tôi yêu nhau được hơn 2 năm. Sau ngần ấy thời gian nhưng anh chưa từng nói chuyện dẫn tôi về gia đình ra mắt.
Eva tám - Sợ xấu, vợ không chịu sinh conSợ xấu, vợ không chịu sinh conKhông lẽ anh chỉ còn một con đường duy nhất là phải li hôn để tìm một người con gái khác, người có thể cho anh một gia đình hoàn...
Eva tám - Anh bảo, sinh con trai cho anh rồi cướiAnh bảo, sinh con trai cho anh rồi cướiNgày yêu anh, tôi nào ngờ một ngày mình lại phải chịu nỗi ấm ức và sự sỉ nhục như thế này.
Theo Bảo Trần (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7