"Nó đẹp trai thì lười cũng được"

Đó là lời mà bố mẹ anh nói với em sau khi em than vãn về chồng mình, một người mà việc nhỏ cũng không mó tay vào.

Anh à!

Tình yêu của chúng ta thật đẹp phải không anh? Em nhớ hồi đấy, em ghét anh vô cùng, phải chăng do vậy nên ông trời đã gán ghép chúng mình?

Em, một đứa con gái ngoan ngoãn, lễ phép, học cũng nhất nhì lớp, nhan sắc không đến nỗi nào. Anh, một thằng con trai nghịch ngợm, chơi đủ trò, và kết quả học tập thì luôn trong vị trí tốp 5 của những người điểm thấp nhất lớp, ngoại hình cũng được. Thế nhưng, chúng mình vẫn yêu nhau, thậm chí mọi người còn bảo "chúng tao chưa thấy thằng nào yêu bạn gái như thằng T yêu cái C". Ừ, với những gì anh làm thì em cũng cảm thấy thế, anh đã khóc, đã quỳ gối, em nhận thấy đc sự thẫn thờ đến kiệt quệ của anh khi em quyết định chia tay, và đặc biệt mọi người đều bảo anh tiến bộ hơn hẳn. Nhưng rồi, sau mấy lần chia tay "không thành", chúng ta đã đi đến quyết định hôn nhân.

Gia đình em kinh tế bình thường nhưng cũng có chút địa vị xã hội, gia đình anh bố mẹ kinh doanh nên kinh tế khá hơn. Một cuộc hôn nhân đến bằng tình yêu thực sự và được hai bên gia đình rất ủng hộ dù khoảng cách địa lý của chúng ta là 350km.

 "no dep trai thi luoi cung duoc" - 1

Lúc con ốm, anh không thèm quan tâm, không cần biết nó như thế nào, chỉ biết đi chơi thỏa thích, chỉ biết đến bản thân anh. (ảnh minh họa)

Từ ngày lấy nhau, cuộc sống của em dường như đảo lộn hẳn. Em không được tự do làm những gì mình thích như trước nữa, tất cả em làm chỉ là hì hục vào đống việc ở cơ quan và đống việc ở nhà.

Em mang bầu đứa con đầu lòng, là con trai, đúng như mong đợi của anh và bố mẹ. Nhưng không ai hỗ trợ em một việc gì hết, cả nhà ngồi chơi còn em vẫn phải hì hục lau từ tầng 3 xuống tầng một. Nước thì xách lên chứ đâu có sẵn ở trên. Lúc đấy chưa có máy giặt, em phải hì hục giặt cả chậu đồ to tướng trong đấy chủ yếu là quần áo của anh. Ngày thường đi làm, thứ 7 và chủ nhật em lại xuống trường đi học theo đuổi cái bằng thạc sỹ.

Đến lúc sinh con, anh đá bóng bị đau chân, em quá thiệt thòi khi không được chồng bên cạnh, lúc sinh xong anh đứng nhìn một anh khác bế vợ mà không làm được gì, em nghĩ thấy tủi thân vô cùng.

Tháng đầu có mẹ và em gái ra chăm sóc, em hồi sức rất nhanh và béo lên 7kg. Đến ngày thứ 30 sau khi sinh, mẹ anh tuyên bố bắt đầu từ ngày mai cái C xuống tự nấu cơm giặt giũ được rồi. Và từ đó, mọi việc vặt trong gia đình đổ dồn cho em hết. Còn anh thì cứ đi đến đêm khuya 11 - 12 giờ mới về, em gọi về thì anh gắt gỏng.

Lúc anh ốm, đau chân không đi lại được, em một mình chăm con, chăm cả chồng. Hết cơm nước, rửa ráy, vệ sinh, ngâm chè... cũng thương anh nên dành dụm tiền mua hoa quả, thức ăn ngon cho anh ăn thêm để chồng khỏi bệnh. Anh biết không, lúc đấy em cũng rất thèm nhưng giả vờ không muốn ăn để dành cho anh, vì mình còn trẻ tuổi, kinh tế chưa thể đủ để ăn uống thỏa thích được mà.

Lúc con ốm, anh không thèm quan tâm, không cần biết nó như thế nào, chỉ biết đi chơi thỏa thích, chỉ biết đến bản thân anh.

Và giờ đây, cuộc sống ngày nào cũng vậy. Sáng em dậy sớm để cho con ăn, uống thuốc, rửa ráy cho con, xong rồi đi làm. Trưa về giúp mẹ nấu cơm, cho con ăn uống, cho con ngủ xong đi làm. Chiều về trông con, nấu cơm để bà đi đánh bóng, tối đến ăn xong thì cho con ăn, con ngủ, dọn dẹp, tắm rửa. Còn anh, sáng 8 - 9h thì anh dậy, đến công ty, trưa đợi gọi về ăn cơm, ăn xong anh đi luôn đến tối đợi em gọi về ăn cơm, ăn tối xong anh đi chơi hoặc bật máy tính đánh điện tử, xem phim, nhắn tin đến đêm muộn. Cuộc sống vợ chồng như thế thì liệu tồn tại được bao lâu hả anh?

 "no dep trai thi luoi cung duoc" - 2

Anh đừng nghĩ em còn chịu đựng được là vẫn sống được, em cần được hỗ trợ. (ảnh minh họa)

Nhiều lần em có tâm sự với bố mẹ thì bố mẹ cũng chỉ giả bộ mắng anh trước mặt em, nhưng rồi vẫn chốt một câu là "nó đẹp trai thì lười cũng được". Em buồn muốn tâm sự với anh thì anh cáu gắt bảo đấy là việc của đàn bà, kêu vừa thôi. Đàn bà cũng phải gồng mình kiếm tiền như đàn ông mà anh? Sao lại chỉ có đàn bà làm hết những việc còn lại? Chưa kể đến phải giải quyết cho anh đống bài tập anh đi học mang về cho em làm nữa?

Không chỉ có thế, mẹ anh luôn so bì em với chị con dâu nhà bên cạnh. Người ta có cái này cái nọ cho bố mẹ, nọ kia, rồi bảo người ta sướng thế. Mẹ cũng phải hiểu là em cũng chạnh lòng chứ. Đồng lương ít ỏi của em còn phải lo cho con, lo chi phí học hành, còn ma chay cưới hỏi ở cơ quan nữa chứ. Đâu được như chị ấy, bố mẹ đẻ có điều kiện, chồng làm được bao nhiêu tiền đưa cho vợ hết. So sánh sao được. Thế nhưng mỗi khi em nói ra với anh thì anh bảo rằng: "biết thế thì cố gắng mà làm". Em phải cố gắng như thế nào nữa hả anh?

Em cảm thấy trống trải, cô đơn vô cùng khi phải một mình xoay sở như thế. Em thấy mình già hơn hẳn, khuôn mặt cũng kém tươi, tính tình cáu bẳn hơn.

Và rồi, em kiệt sức, đau đầu chóng mặt, suốt ngày buồn nôn. Còn anh, không hiểu sao chân anh rất hay đau ở mắt cá. Kết quả đi khám bác sỹ kết luận em bị suy nhược còn anh bị gút. Tất cả nó chứng minh qua bệnh tật đấy anh ạ. Về thấy thế, mẹ anh vội mua 2 vỉ sữa tươi cho con dâu uống để lấy sức. Mẹ không dám nói với một ai là em bị suy nhược còn anh bị gút, vì sợ người ta cười cho.

Anh đừng nghĩ em còn chịu đựng được là vẫn sống được, em cần được hỗ trợ.

Em muốn anh thay những lời quát mắng, chửi rủa em bằng những lời yêu thương chân thành, bằng sự vỗ về an ủi. Em muốn anh thay việc vắt chân lên ngồi chờ cơm bằng việc anh chung tay giúp vợ sắp cái bát, lấy đôi đũa, bê nồi cơm. Em muốn anh thay vì ngồi nhìn em bê chậu nước tắm nặng chình chịch tắm cho con bằng việc anh đứng lên dành để anh bê hộ. Em muốn anh thay vì đống quần áo bẩn anh treo lẫn trong nhà bằng việc anh đưa ra để ngoài chậu em giặt. Em muốn anh thay vì sai em đi lấy cái nọ cái kia cho anh bằng việc anh tự vận động tự đi lấy để anh sử dụng. Em muốn anh thay việc để các vỉ thuốc bừa bãi của anh lên bàn bằng việc anh gom chúng vào một chỗ. Em muốn anh thay những lần nhậu nhẹt bét nhè bên ngoài với lí do hôm nay đầu tháng, hôm nay rằm, hôm nay cuối tháng... Em muốn thay vì anh ngồi đánh điện tử ở cơ quan chờ em gọi điện về ăn cơm bằng việc anh chủ động về nhà sớm.

Em không dám khẳng định là anh còn yêu em rất nhiều, nhưng em tin rằng anh vẫn yêu em.  Em tin rằng anh sẽ thay đổi, anh sẽ biết anh cần làm gì để giữ hạnh phúc trước khi quá muộn. Bởi em chỉ có thể chịu đựng trong giới hạn thôi anh à.

Hãy thương em một chút, hãy nghĩ lại tình yêu của chúng ta. Nghĩ lại những ngày chúng ta có với nhau bao nhiêu tình yêu và hạnh phúc. Sao anh không nghĩ được như thế, sao anh lại bỏ rơi em hả anh. Em thật lòng đau khổ và mệt mỏi lắm rồi. Hay trả lời em đi anh.

Độc giả giấu tên

Eva tám - Có tiền, có con, cần gì chồng?Có tiền, có con, cần gì chồng?Ngày nay, rất nhiều phụ nữ trí thức, xinh đẹp lại chọn lối sống độc thân hoặc đơn thân nuôi con mà không cần lấy chồng.
Eva tám - Lấy chồng lần 2, gồng mình giữLấy chồng lần 2, gồng mình giữLan đã bước qua hai đời chồng. Với cô, lấy được người chồng thứ hai như hiện tại là một điều may mắn vô cùng.
Eva tám - Qua suối bằng túi bóng: Sao vẫn chưa xây cầu?Qua suối bằng túi bóng: Sao vẫn chưa xây cầu?Tôi ước sao một chiếc cầu kiên cố chịu được cả mưa lũ tại bản Sam Lang xã Nà Hỷ huyện Nậm Pồ tỉnh Điện Biên, tôi mong sao cô giáo...
(Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7