Nỗi lòng người vợ đồng tính

Sự kiện: Gay-les

Tôi, người phụ nữ 30 tuổi có nghề nghiệp đàng hoàng, có một gia đình như người khác mơ ước: chồng hiền lành chí thú làm ăn, con cái ngoan ngoãn xinh xắn, cuộc sống an nhàn…

Thế nhưng trớ trêu thay, tôi lại không thấy hạnh phúc với điều đó. Những tháng ngày qua tôi luôn sống trong sợ hãi, dằn vặt và đau khổ vì biết bản thân mình “không còn bình thường nữa.

Dẫu biết rằng tình cảm là điều không thể điều khiển được, không phải muốn dứt bỏ là bỏ được dù bản thân đã nhiều lần kiên quyết vì cảm giác tội lỗi với chồng, thế nên chỉ chưa đầy hai ngày, tôi lại nhớ người ấy đến phát cuồng rồi lại chạy về phía đó, lại tiếp tục sống trong lo lắng. Lo một ngày chồng sẽ phát hiện sự thật…

Trước đây, chữ “đồng tính” hay gay, les là điều gì đó rất bình thường đối với tôi mỗi khi nghe nói đến. Trong nhóm bạn chơi thân cũng có một vài người như thế nhưng họ không quá lộ liễu nên tôi vẫn quan tâm với tư cách bạn bè bình thường và không hề kỳ thị. Tôi nghĩ giản đơn, họ có đời sống riêng của họ, có tình cảm và suy nghĩ riêng miễn điều đó không ảnh hưởng đến mình thì không phải lo nghĩ. Rồi một lần trong lúc vui miệng, tôi kể cho chồng nghe là có cô bạn thích người cùng giới thế này thế kia. Lúc ấy chồng đã cuống lên bảo “thôi chết, vậy em đừng nên chơi cùng A. nhiều quá kẻo có ngày em cũng bị cái suy nghĩ đó đó!”. Tôi gạt phắt đi bảo chồng nói bậy, mình đang bình thường sao lại bị như A. được! Vậy mà nào ngờ đến một ngày tôi không còn kiểm soát nổi tình cảm của bản thân nữa!

A. và tôi làm chung công ty, biết nhau cách đây đã 3 năm. A. hơn tôi một tuổi, là cô gái rất cá tính và xinh xắn. Tôi thích chơi cùng A. vì sự tốt bụng, thật thà và hết lòng vì bạn bè. Bên cạnh A. tôi thấy thoải mái và an toàn, cảm giác lúc nào cũng có người bảo vệ. Có lúc tôi đã so sánh A. tốt như chồng mình vậy. Ở nhà tôi được chồng bảo bọc, lo lắng đủ thứ, ở công ty hay những lúc đi du lịch cùng nhóm thì có A. lo lắng, chăm sóc. Cứ nghĩ là bạn tốt của nhau nên vô tư đón nhận sự chăm chút đó từ A. và cũng hết lòng lại với bạn. Nào ngờ một ngày tình cảm ấy đã vượt lên mức tình bạn, đồng nghiệp thân thông thường mà chẳng hay!

 noi long nguoi vo dong tinh - 1

Đêm đó tôi khóc như một đứa trẻ vì bất ngờ trước tình cảm của bản thân và cả của A., rồi bất lực vì không kiểm soát được tình cảm của mình. (ảnh minh họa)

Cách đây nửa năm, A. cùng một cô bạn đồng nghiệp khác có chuyến công tác nước ngoài 1 tháng. Trước ngày đi, A. và tôi tranh thủ đi mua sắm và ăn uống rất thường xuyên để bù cho khoảng thời gian cô ấy ở nước ngoài, không thể đi cùng được. Lúc ấy, lòng tôi bỗng dưng buồn bực vô cớ khi biết sẽ xa cách A. một thời gian, nhưng cứ nghĩ là cảm giác không có ai bên cạnh để chuyện trò, chia sẻ nên buồn vậy thôi. A. cũng không vui, những lúc 2 đứa đi cùng nhau cô nói nhiều thứ mà khi đó tôi không để ý. A. bảo sẽ nhớ tôi lắm nếu phải đi xa, sẽ luôn nghĩ đến tôi, không muốn rời xa… Rồi thời gian A. đi được 1 tuần, tôi bỗng thấy nhớ đến suy sụp. Nhớ lúc hai đứa bên cạnh nhau, nhớ từng lời A. nói, từng cử chỉ yêu thương, từng cái níu tay khi đi ngoài đường khi xe đông, nhớ cả lúc băng qua đường A. che chắn cho tôi… Thấy bất thường, tôi mang chuyện nói với A., khi đó cô ấy bảo đã yêu tôi lâu rồi nhưng không dám nói!

Đêm đó tôi khóc như một đứa trẻ vì bất ngờ trước tình cảm của bản thân và cả của A., rồi bất lực vì không kiểm soát được tình cảm của mình. Ngay hôm sau, A. báo với công ty là nhà có chuyện gấp nên quầy quả mua vé máy bay về Việt Nam.

Khi A. xuất hiện trước mặt, tôi đã chẳng ngần ngại ai dòm ngó, ôm chầm lấy cô ấy và khóc vì vui mừng. Nỗi nhớ vì một tuần không thể gặp, không thể chạm vào A. của mấy ngày qua giờ đây tbỗng dưng trào dâng. Cảm xúc mãnh liệt mà trước đây tôi chưa bao giờ có với chồng mỗi khi anh đi công tác xa, thậm chí đi biệt hơn 10 ngày… Tôi yêu A thật rồi! Cũng hôm đó, chúng tôi đã trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, nụ hôn mà lần đầu trong tôi thấy ngất ngay như người say rượu… Tình cảm con người sao có thể lạ kỳ đến như thế? Tại sao một người phụ nữ đang êm ấm với gia đình, với chồng con như tôi lại có thể một ngày trở nên như thế? Ngày qua ngày, tôi say sưa trong cái hạnh phúc tội lỗi đó. Hạnh phúc khi được ở cạnh A., được cô ấy vuốt ve, yêu thương, được ôm nhau và hôn nhau mỗi khi nhớ nhung vì xa cách. Đi bên A., tôi luôn muốn nhiều hơn nữa… Tội lỗi khi trở về nhà, nhìn gương mặt hình lành, cử chỉ lo lắng của chồng và nụ cười của con nhỏ, thấy mình là người tệ hại nhất trên đời. Tại sao tôi có thể sống hai cuộc đời như thế?

Nhiều lần không thể chịu đựng, tôi bảo với A. hãy rời xa nhau. A. vì nghĩ đến hoàn cảnh của tôi nên đồng ý. Thế nhưng chỉ chưa đầy 3 ngày, tôi đã như người mất hồn, không còn sức sống, nhớ thương A. đến không thể chuyên tâm làm bất cứ gì. Thế là chúng tôi lại lao vào nhau như hai con thêu thân trong màn đêm u tối…. Nhiều lần tôi thấy A. khóc khi nhìn ảnh gia đình tôi. A. bảo muốn để tôi sống thanh thản, trả tôi về với vị trí ban đầu, nhưng nếu ở đó tôi không hạnh phúc nữa thì hãy để A. được bảo bọc tôi suốt phần đời còn lại…

Tôi có phải là người phụ nữ tội lỗi nhất trên thế giới này? Tôi phải làm sao để giải thoát cho cả A., chồng, và bản thân mình đây?

Eva tám - Trốn chạy đám cưới vì phát hiện mình lesTrốn chạy đám cưới vì phát hiện mình lesTrái tim tôi mách bảo rằng, với tôi, người con gái ấy quan trọng hơn cái đám cưới này.
Eva tám - Xin lỗi em, anh là gay!Xin lỗi em, anh là gay!Hai ngày trước lễ cưới, Hải Anh – chồng sắp cưới của tôi bỗng dưng mất tích và chỉ để lại một tin nhắn vỏn vẹn 6 chữ: “Xin lỗi em,...
Theo P.Nghi (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7