Quyết định cay đắng của bố chồng khiến tôi tỉnh ngộ....

Giờ đây, tôi và con đã có cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc hơn rất nhiều. Chỉ mong ông trời sẽ mãi cho chúng tôi được như vậy thì không còn gì để nuối tiếc trong cõi đời này...

Câu chuyện mà tôi viết ra đây có thể không phải là một tình yêu ngọt ngào hay lung ling sắc màu như nhiều bạn từng kể. Câu chuyện này thực sự đau xót và để lại nhiều vết thương lòng mà có lẽ đến lúc nhắm mắt tôi cũng không thể quên được. Không biết câu chuyện này có được các bạn đón nghe không nhưng tôi cũng xin có đôi dòng chia sẻ với mục đích: bản thân mình được vơi bớt nỗi đau.

Tôi có 3 anh chị em (lẽ ra là 5 nhưng 2 anh trai đầu của tôi đã mất vì căn bệnh gan to không rõ nguyên nhân), bố mẹ tôi đã sống trong đau đớn với nỗi đau mất con, nhưng ông bà đã cố gắng vượt qua để tiếp tục nuôi chị gái và anh trai tôi. Cho đến một thời gian sau, bố mẹ tôi nghĩ nhà neo người quá muốn sinh thêm một người con nữa cho vui cửa vui nhà. Bố mẹ tôi đã rất vui mừng khi tôi chào đời với những mong muốn tốt đẹp trong tương lai và đã dành rất nhiều tình thương cho cô con gái út là tôi.

Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua cho đến khi chúng tôi trưởng thành và có gia đình riêng cho mình. Chị gái tôi lấy chồng xã khác, có 3 đứa con khỏe mạnh, kinh tế đầy đủ (nói chung rất hạnh phúc). Anh trai tôi cũng vậy, có vợ và 2 thằng cu kháu khỉnh.

Riêng về phần tôi… thật dài dòng.

Sau thời gian theo học chuyên ngành Sư phạm Mầm non thì tôi đã tốt nghiệp và về làm cô nuôi dạy trẻ. Trong quá trình học tập tôi cũng có tình yêu cho riêng mình nhưng cũng vì hoàn cảnh và điều kiện xa xôi nên không đến được với nhau. Khi về dạy học, tôi quyết định “không” lấy chồng hoặc đến khi nào tôi yêu một ai đó thực sự thì tôi sẽ suy nghĩ lại. Nhưng về làm việc và sống với mọi người trong gia đình ai cũng thúc giục tôi lấy chồng cho ổn định gia thất. Rồi người này giới thiệu, người kia giới thiệu. Lúc đầu tôi mặc kệ nhưng thời gian cũng không tránh né mãi được (sống ở quê thường là vậy). Cho đến một ngày, người nhà tôi giới thiệu có một người cùng xã muốn đặt vấn đề với tôi, Lúc đầu tôi từ chối nhưng nói chuyện dần cũng có thiện cảm vì người đó bằng tuổi và học chung cấp 2 với tôi nên mọi chuyện dường như đơn giản hơn rất nhiều. Bố mẹ tôi rất muốn tôi lấy người đó và có nói rằng: nếu như con không lấy người đó thì sau này cuộc đời con con hãy tự lo đi. Tôi nghe mà sợ… sợ sau này không ai lo cho mình (trẻ con mà).

Và rồi tôi đã quyết định lấy người đó… bi kịch cuộc đời của tôi được bắt đầu.

 quyet dinh cay dang cua bo chong khien toi tinh ngo.... - 1

Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua cho đến khi chúng tôi trưởng thành và có gia đình riêng cho mình. (ảnh minh họa)

Người đó tên Tân, đẹp trai, hiền lành, chịu khó, không chơi bời như nhiều thanh niên khác, một người chồng khá lý tưởng trong suy nghĩ của bao người và trong đó có cả tôi nữa. Sau khi chúng tôi lấy nhau, 2 người sống rất hạnh phúc và yêu thương nhau hết lòng. Bố mẹ chồng yêu thương, chồng yêu thương: với tôi thế là quá đủ. Cuộc sống cứ ngỡ là mơ khi đứa con trai đầu lòng của tôi chào đời. Con đẹp như một thiên thần, một đứa trẻ vô cùng đáng yêu khiến cho 1 số người còn phải ganh tỵ và nói rằng “sao số tôi sướng vậy, bao nhiêu điều tốt đẹp tôi giành hết”.

Thời gian trôi qua, con tôi đã 6 tháng mà sao không thấy con phát triển, cứ bé bé hoài… trong khi cái bụng thì cứ to dần ra. Tôi bắt đầu lo lắng và cảm thấy lo sợ 1 linh tính chẳng lành. Cho con đi khám, khi bác sĩ nói “Gan của con to hơn bình thường”. Trời ơi, tiếng sét ngang tai, tôi đã rụng rời chân tay và bắt đầu thấy cuộc sống phía trước thật tối tăm, trong khi chồng tôi và người nhà chồng tôi chưa hiểu gì hết . Khi nói đến gan to, tôi đã nghĩ ngay đến những người anh trai của tôi đã mất, và những điều chẳng lành cứ thế kéo đến.

Cho con nằm bệnh viện, làm hết điều trị này xét nghiệm kia mà vẫn không tìm ra nguyên nhân gây bệnh cho con tôi. Cuối cùng bác sĩ cho về nhà mà vẫn không tìm ra cách chữa trị. Đau đớn và xót xa khi bế con trên tay mà không biết con sẽ rời xa mình lúc nào.

Vào thời điểm đó, chồng tôi vẫn yêu thương tôi và chăm lo cho con trai, nhưng gia đình nhà chồng thì đã thay đổi thái độ. Họ bắt đầu ghẻ lạnh tôi và cho rằng lỗi là do nhà tôi nên cháu nội họ mới bị bệnh như vậy. Ôi trời ơi, đã đau đớn về con lại còn phải lo sống với người nhà chồng đã làm tôi mệt đến kiệt sức. Có lúc tôi nghĩ hay tôi ôm con nhảy sông tự tử để nếu có chết con còn có mẹ, 2 mẹ con có nhau. Nhưng nhờ sự động viên của chồng và người nhà bên ngoại tôi đã nỗ lực sống nuôi con rồi tìm cách chữa bệnh cho con. Hai vợ chồng đi hết nơi này đến nơi khác, tìm các danh y nổi tiếng để lấy thuốc, những chuyến đi dài phải mang cả con đi mà thương vô cùng. Nhìn con hồn nhiên sống với bệnh tật, làm bố làm mẹ tôi nghĩ đó là điều đau đơn nhất. Tôi vừa chăm con, lo chữa bệnh cho con, vừa hoàn thành công việc nhà trường giao. Bên cạnh đó tôi còn nỗ lực hơn nữa trong công việc và đạt được rất nhiều danh hiệu trong các cuộc thi. Tôi đã đạt được danh hiệu giáo viên giỏi Quốc gia, sau khi đoạt giải nhất cuộc thi cấp Tỉnh. Đó cũng là một phần động lực giúp tôi cố gắng sống tiếp cũng như vơi bớt nỗi đau. 

Nhưng, cuối cùng cái gì đến cũng đến, ngày con tôi bỏ tôi mà đi. Tôi gào khóc mong con quay về với mẹ,  con hãy để mẹ chết thay con, con để mẹ đi cùng con, con đừng bỏ rơi mẹ, con đừng để mẹ ở lại 1 mình, con hãy thương mẹ, con hãy quay về với mẹ con ơi… Sự gào thét trong tuyệt vọng. Lúc đó chồng tôi vẫn động viên, an ủi và cùng tôi vượt qua. Tôi muốn chết hơn bất kì lúc nào hết, nhưng mẹ tôi có nói 1 câu “con ơi, con có nghĩ đến mẹ không, mẹ cũng là mẹ của con này“ . Con tôi là 1 đứa trẻ đã bỏ tôi mà đi, lẽ nào tôi là một người trưởng thành mà tôi cũng bỏ mẹ mà đi sao, một điều quan trọng hơn nữa tôi nghĩ rằng bản thân mình đã làm khổ bố mẹ, khơi lại nỗi đau đã chôn vùi hơn 30 năm qua.  

 quyet dinh cay dang cua bo chong khien toi tinh ngo.... - 2

Tôi để con ở nhà cho nhà nội trông nom với mong muốn vì trông nom đứa bé rồi họ sẽ thương yêu đứa bé hơn. (ảnh minh họa)

Cuối cùng tôi phải cố gắng sống tiếp nhưng phải sống trong địa ngục của nhà chồng. Chồng tôi bắt đầu không còn yêu thương tôi như trước nữa, cái gì cũng nghe bố chồng tôi. Còn ý của bố chồng tôi đã rất rõ ràng, đổ lỗi do gen di truyền nhà tôi và muốn chồng tôi lấy người khác (tuy rằng không nói thẳng với tôi). Dần dà cuộc sống buồn tẻ và nỗi nhớ con cứ trôi đi như vậy. Cho đến ngày tôi có bầu, đi siêu âm họ nói con gái. Với riêng cá nhân tôi khi họ nói con gái là tôi đã rất mừng, vì nếu con gái khả năng thay đổi là rất cao, nhưng về phía nhà chồng tôi thì không ổn chút nào. Họ chỉ cần cháu đích tôn thôi, con gái họ không coi trọng. Chính vì vậy tôi cũng đã xác định tư tưởng là 2 vợ chồng sẽ không ở được với nhau nên trong suốt quá trình mang thai tôi rất buồn, lúc nào cũng nhìn lên trời và cậu nguyện cho đứa con trong bụng được bình an. Trong khi đó tôi nghe được hàng xóm nói lại rằng bố chồng tôi nói  chỉ chờ tôi sinh đứa bé ra xem tình hình nó thế nào, nếu không ổn là cho thằng Tân lấy vợ khác chứ không thể để như vậy được”. Trời ơi, sao ông trời cay nghiệt với tôi vậy cơ chứ, sao ông trời không  để tôi có 1 ngày bình an?

Khi đứa trẻ chào đời, gần như nhà họ không đoái hoài gì đến tôi cũng như đứa bé, chỉ có bà nội gọi là thi thoảng dòm xem con bé thế nào. Đúng là cuộc sống khắc nghiệt thì ngày càng khắc nghiệt hơn khi bé Đôla của tôi chào đời, 1 tháng sau không lên lạng nào, vì vậy tôi đã cho đi khám ngay thì bác sĩ lại kết luận bé men gan cao và gan hơi to. Trời đất sụp đổ thật rồi.

Vậy là bố chồng tôi đã quyết định cho con trai ông bỏ con bỏ vợ, chính tay ông viết đơn ly hôn cho con trai, trong đơn ông có nói rằng “đẻ con toàn bị bệnh, 1 đứa đã chết rồi, giờ lại đẻ ra 1 đứa đang chờ chết”… Trời ơi, sao họ có thể sống thất đức vậy cơ chứ, họ đã định sẵn cho con gái tôi phải chết và sẽ chết…. thật cay đắng. Cay đắng hơn nữa là chồng  tôi, bố bé Đôla cũng chấp thuận theo ý của bố, đồng ý bỏ tôi và con anh ta. Điều đó khiến tôi gục ngã, tôi đã xin và mong anh ta hãy thương con, yêu con, lo cho con. Nếu con khỏe mạnh thì tôi chỉ cần anh hãy bên con đến năm con 2 tuổi, cho con sống một thời gian có tình thương của cả cha lẫn mẹ. Còn nếu theo như nhà anh nghĩ rằng con sẽ chết thì con cũng không sống quá được 2 tuổi, vậy thì 2 năm đâu có dài để anh bắt đầu cuộc sống mới, mà con thì được sống những tháng ngày hạnh phúc, để kiếp làm người của con cũng không uổng phí. Tôi nói nhiều đến như vậy mà cuối cùng anh ta cũng không đồng ý.

Nhà chồng thì đã vậy, đến nhà ngoại càng làm tôi đau khổ thêm nữa. Ông bà ngoại thì vì nghĩ rằng con cháu nhà họ thì nhà họ phải lo, nhà mình việc gì phải gánh hộ nên không muốn trông con cho tôi.

Sự đơn độc càng ngày càng gia tăng, áp lực rồi thất vọng cộng thêm đau đớn khi nghĩ đến đứa con bé bỏng sau này sẽ ra sao, rồi sự tan vỡ hạnh phúc gia đình, rồi nỗi nhớ đứa con đã mất khôn nguôi, rồi nỗi đau của nghề dậy học khi nhìn trẻ thơ vui đùa, rồi sự thờ ơ của người nhà, rồi nỗi đau đớn và những giọt nước mắt rơi hàng đêm kéo dài hơn 3 năm trời. Tất cả dồn lại 1 lúc khiến tôi kiệt sức và tôi đã quyết định bỏ lại tất cả mà đi.

Tôi đi, là tôi nghĩ mình sẽ chết, biết đâu mình chết đi ông trời sẽ để con mình sống, biết đâu… rồi biết đâu… Tôi để con ở nhà cho nhà nội trông nom với mong muốn vì trông nom đứa bé rồi họ sẽ thương yêu đứa bé hơn.

Lúc đầu tôi không biết phải đi đâu và làm gì trên trái đất này, tôi nghĩ cứ đi đã, đi vài ngày suy nghĩ lại mọi chuyện, và nếu tôi không vượt qua được thì tôi sẽ tìm một dòng sông nào đó mà kết thúc cuộc đời mình ở đó, chứ sống mà đau đớn như vậy tôi không sống tiếp được nữa.

Nhưng quả thật, nói chết thì dễ nhưng làm được thì khó vô cùng, tôi lại nghĩ tôi chết đi con tôi không có mẹ nó sẽ sống như thế nào và ông trời cũng chưa để tôi chết. Tôi lại có người giúp đỡ, động viên, chia sẻ, ai ủi làm tôi mạnh mẽ hơn. Và tôi đã quyết định vô Sài Gòn làm việc để tạo dựng một cuộc sống mới, dùng hết khả năng của mình để sống tốt và quan trọng là ổn định để đón con theo cùng, cho con một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, tránh xa những con người thất đức kia.

Và rồi kết quả bây giờ: tôi đang làm quản lý cho một shop kinh doanh điện thoại. Anh chị rất tốt với mẹ con tôi, cuộc sống chỉ có 2 mẹ con cũng đầy đủ, thoải mái và khá ổn định.

“Sau 2 tháng vô Sài Gòn tôi quay về đón con đi cùng, và kể từ ngày tôi đón con đi cho đến giờ bố cũng như ông bà nội của Đôla không có 1 lời hỏi thăm, và biết đâu họ nghĩ cháu họ chết rồi thì sao…”

Một tin rất vui mà tôi muốn chia sẻ đó là “tính đến giờ con gái Đôla của tôi đã 26 tháng rồi, cháu đã vượt qua được ngưỡng cửa tử thần, cho dù cuộc sống còn ở phía trước nhưng trước mắt đó là niềm vui và hạnh phúc to lớn nhất của tôi”.

 quyet dinh cay dang cua bo chong khien toi tinh ngo.... - 3

Giờ đây, mọi người bọn họ đang sống rất hạnh phúc, vui vẻ bên nhau mà chắc có lẽ đã quên mất mẹ con tôi là ai, còn tồn tại trên đời này nữa không. (ảnh minh họa)

Tôi xin cảm ơn tất cả những người đã cho tôi động lực để bước tiếp và tạo dựng cho tôi có cuộc sống ngày hôm nay. Giờ tôi đã đủ mạnh mẽ và kiên cường để sống sao cho đáng sống và sống để nuôi con, vì con. Và cũng xin cảm ơn tất cả những con người bạc bẽo kia đã cho tôi một kinh nghiệm sống, một kinh nghiệm nhìn đời, nhìn người.

Giờ đây, mọi người bọn họ đang sống rất hạnh phúc, vui vẻ bên nhau mà chắc có lẽ đã quên mất mẹ con tôi là ai, còn tồn tại trên đời này nữa không. Nhưng tôi nghĩ, mình cứ sống tốt đi, những con người bạc bẽo kia hãy để đời lo, cuộc đời có báo ứng hết thôi. Giờ tôi không luyến tiếc quá khứ, không luyến tiếc những điều đã qua và chỉ hy vọng vào cuộc sống tương lai của 2 mẹ con.  

Một người phụ nữ 29 tuổi nếm trải đủ những gì cay đắng nhất của cuộc đời nên giờ tôi sợ cuộc sống gia đình, sợ người khác làm mình đau khổ, vì thế con là tất cả. Còn làm việc kiếm tiền mưu sinh là một phần nhỏ, chủ yếu để trả ơn những người đã giúp đỡ tôi, cho tôi một công việc một niềm vui nơi đất khách quê người (không biết tôi nghĩ như vậy có đúng không)

Tôi đủ mạnh mẽ, đủ kiên cường rồi, xin cảm ơn mọi người, cảm ơn đời đã cho tôi một cuộc sống mới với những tháng ngày bên con thật hạnh phúc, và tôi xin chúc tất cả những người phụ nữ trên đời này sẽ được hưởng hạnh phúc, bình an bên người thân và những đứa con thân yêu của mình. Để cuộc sống này không còn ai phải hứng chịu bi kịch như tôi.

Eva tám là nơi chị em tâm sự, chia sẻ những câu chuyện, những vấn đề khúc mắc về hôn nhân, gia đình, cuộc sống, những kinh nghiệm kinh doanh, làm giàu.

Hãy gửi tâm sự về địa chỉ chiase@khampha.vn để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ chân thành của chị em.

Bài viết của các bạn sẽ được chọn đăng tải trên chuyên mục nếu phù hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân.

Eva tám - Ly hôn dễ như… ăn cháoLy hôn dễ như… ăn cháoVợ chồng cãi nhau? Ly hôn! Bất hòa trong vấn đề nuôi dạy bé? Ly hôn! Chồng có… “bồ”? Ly hôn! Ngay cả không lý do gì cả, đơn giản...
Eva tám - Nhẹ người khi được ly hônNhẹ người khi được ly hônSau 5 năm chung sống, cầm đơn ly hôn trong tay, tôi lại thấy vui hơn là buồn.
Eva tám - Bẫy ly hôn cay nghiệt của người chồng tử tếBẫy ly hôn cay nghiệt của người chồng tử tếTôi thật không ngờ, chỉ vì muốn ly hôn với tôi mà anh đã dàn dựng một cảnh tượng ám ảnh tôi suốt cuộc đời.
Theo L. Phương (Khám Phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7