Tình cà phê

“Nếu có nhiều tiền, anh sẽ làm gì?”. “Anh sẽ mở một quán cà phê thật đẹp, lúc đó em không cần phải đi bất cứ đâu để uống cà phê, anh sẽ tự tay pha cho em”.

“Nếu có nhiều tiền em sẽ làm gì?”. “Em sẽ mở một quán cà phê thật đẹp, để cạnh tranh với quán của anh xem ai đông khách hơn và em cũng sẽ pha cho anh những cốc cà phê ngon nhất. Bảo đảm uống vào sẽ thức suốt đêm”. Cả hai cười vang trong góc cà phê vắng. Ngoài kia, dòng người hối hả đi về dưới cái nắng bỏng rát của trưa Sài Gòn.

Đã gần mười năm mà giấc mộng cà phê ấy vẫn chưa thành. Em và anh vẫn vậy, la cà hết quán này đến quán khác nhưng vẫn chưa có được một quán cho riêng mình. Đôi khi uống một ngụm cà phê mà thấy lòng đắng ngắt. Cuộc đời mình cũng đen ngòm như giọt cà phê đang chầm chầm rơi trong cốc thủy tinh. Em thích cà phê. Anh cũng thế. Chúng ta thích ngồi đồng ở quán hàng giờ, chỉ để nói vu vơ rồi khúc khích cười, nhìn dòng người tấp nập ngoài kia, thấy đời mình như tách khỏi những xô bồ ấy, được thoát ly khỏi những bon chen toan tính trong chốc lát, chỉ để rồi sau đó lại lao vào cuộc sống, hối hả, gấp gáp hơn.

Người ta thích sưu tầm đồ cổ, sưu tầm tem, sưu tầm tiền… còn em lại thích sưu tầm hóa đơn của các quán cà phê. Anh thường cười khi nhìn chồng hóa đơn ngày một dày lên trong phòng em. Ừ thì số tiền mà anh và em đã dốc vào cà phê mỗi chiều hai đứa la cà chắc cũng đã đủ để mở một quán xinh xinh. Vậy mà giấc mơ ấy vẫn còn mãi xa vời...Thời gian cứ trôi, cuốn theo những ước mơ mãi không thành hiện thực, còn ta vẫn cứ nắm níu, hoài mơ.

 tinh ca phe - 1

Rồi một ngày anh bảo cần rẽ sang lối khác, phía không em, bỏ lại sau lưng mười năm đằng đẵng những yêu thương. (ảnh minh họa)

Rồi một ngày anh bảo cần rẽ sang lối khác, phía không em, bỏ lại sau lưng mười năm đằng đẵng những yêu thương. Những hẹn thề phút chốc thành vô nghĩa. Anh về phía ấy, để ước mơ thành hình. Từ ngày anh đi, em thôi không còn la cà những quán cà phê nữa. Ngồi trong góc cà phê quen, nhìn những đôi tình nhân ríu rít bên nhau, em lại nhớ dáng mình của một thuở. Lòng lại vương vấn suy tư, chẳng biết họ có đi cùng nhau được đến trọn kiếp người hay rồi lại mang trong mình một vết thương buốt nhói như em.
 
Gặp một người quen cũ trong một ngày mưa, cùng nhâm nhi tách cà phê đắng và ngắm mưa bên ngoài song cửa. Tưởng nỗi buồn cũng như những hạt mưa kia, rồi cũng sẽ tan vào không gian vậy mà không phải. Mưa càng làm lòng mình chùng xuống những nổi niềm. Chỉ là mưa thôi mà, có gì buồn, sao lòng ta cứ nặng nề đến thế. Bao lâu để quên một người? Bao lâu để những kỷ niệm ngủ quên trong ký ức? Chỉ biết từ lâu, cà phê chẳng còn đọng lại trong ta những dư vị ngọt ngào khi nhấp nháp.

Bạn bảo người ấy giờ đã là con rể ông chủ của một hệ thống các quán cà phê đẹp nhất Sài thành. Em cười chúc phúc mà lòng đắng ngắt như ly cà phê không đường. Em biết, từ ngày người đi, cà phê cũng mất luôn hương vị của nó. Lòng thắc mắc chẳng rõ, ai kia mỗi lần nhâm nhi cà phê có thấy vị của nó đã khác xưa.

Theo Ngọc Hà (Theo Phunuonline)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7