Trả lại anh cho người phụ nữ ấy

Những ngày tháng yêu anh, ở bên anh là ngày tháng hạnh phúc nhất của đời em, dù cho tình yêu ấy thật chật hẹp và nhiều dối gian.

Em vẫn thường thích nép vào lòng anh, bàn tay đan lấy bàn tay anh bởi những lúc đó em thấy rất an toàn, giống như được anh bao bọc che chở. Em chẳng bao giờ nghĩ rằng có một ngày bàn tay em sẽ buông tay anh ra, cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng có một ngày anh sẽ làm tổn thương em. Bởi anh rất yêu em, rất cưng chiều nâng niu em. Ở bên cạnh anh, em thấy mình may mắn giống như một nàng công chúa nhỏ được anh che chở.

Anh thường nằm ôm em trong lòng và thầm thì: “Anh yêu vợ nhất trên đời”, những lúc ấy em cười tít mắt lại, sung sướng nhướn người lên đặt một nụ hôn thật nhẹ lên má anh. Anh nói đó là phần thưởng ngọt ngào nhất trong ngày. Tình yêu của chúng mình cứ êm đềm như thế trong suốt bốn năm. Nhiều khi em nghĩ rằng mình có phải là người con gái hạnh phúc nhất không khi yêu và được yêu thương trọn vẹn như vậy.

Sinh nhật em anh nói phải đi công tác gấp. Em phụng phịu hờn dỗi vì đây là sinh nhật đầu tiên kể từ khi yêu nhau em không có anh bên cạnh. Anh véo mũi em dỗ dành: “Bé ngoan, anh sẽ cố gắng về sớm và tổ chức bù cho em được không?”

“Không, sau hôm đó hết ý nghĩa rồi, em không thích” – Em nói trong hờn dỗi.

“Thôi mà, cho anh nợ đi. Anh sẽ mang một món quà thật to về cho em nhé. Mà hôm đó em có tổ chức gì không?”

“Có chứ, thiếu anh thì em vẫn vui vẻ, chả cần anh nữa. Em sẽ đi chơi với bạn”.

“Có bạn trai không thế?”

“Có chứ, em sẽ bỏ rơi anh, chẳng thèm để ý đến anh nữa”.

 tra lai anh cho nguoi phu nu ay - 1

Em háo hức đến bệnh viện chỗ cô bạn làm việc, những lúc cô đơn thế này với hội con gái thì chỉ có đi shopping mới hết buồn chán. (ảnh minh họa)

“Không được, không được rồi. Tối đó em phải ở nhà chờ điện thoại của anh, nghe không” – Anh véo mũi em cười cười. Vậy là anh lại dụ em nói chuyện, em hết giận dỗi. Em vốn là thế mà, chẳng thể giận dỗi với anh quá lâu.

“Ở nhà nhớ ngủ sớm nhé, trời lạnh buổi tối cũng đừng đi ra ngoài, anh về mà ốm là anh đánh đòn đấy”.

Em nhìn theo bóng anh ra cửa mà bịn rịn. Đó chẳng phải lần đầu anh đi công tác xa, nhưng sao em thấy bồn chồn đến vậy. Những ngày anh đi công tác là những ngày cô đơn kinh khủng. Sinh nhật em chẳng buồn tổ chức party với bạn bè, nằm bẹp dí trên giường đến gần trưa mới dậy. Người uể oải như muốn bệnh đến nơi, những giọt nước mắt lăn dài xuống, em thấy cô đơn và tủi thân vô cùng. Gọi điện rủ cô bạn thân đi shopping thì cô ấy đang bận ca trực: “Hay mày mua đồ ăn trưa đến đây đi, đầu giờ chiều tao giao ban rồi đi”.

Em háo hức đến bệnh viện chỗ cô bạn làm việc, những lúc cô đơn thế này với hội con gái thì chỉ có đi shopping mới hết buồn chán. Vừa bước chân vào cổng viện em thấy bóng dáng quen thuộc đi ngay trước mắt, chẳng phải anh thì là ai. Anh không đi công tác sao? Em muốn chạy lên hỏi anh sao nói dối em, nhưng tò mò lại ngăn em lại. Anh vào viện thăm ai? Em lặng lẽ đi theo sau chân anh, căn phòng anh đi vào có một phụ nữ và đứa bé nằm trên giường bệnh. Anh cúi xuống với đứa bé nói gì đó rất lâu rồi ôm lấy nó. Người phụ nữ kia khẽ nắm lấy bàn tay anh, anh quay lại nhìn chị ấy với đôi mắt u buồn. Nhìn anh và người phụ nữ ấy, rồi đứa trẻ trên giường, em lờ mờ lo sợ đoán ra mối quan hệ của ba người. Em nhắn tin cho anh vờ hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”

“Anh vừa họp xong, chuẩn bị đi ăn đây. Em đã ăn trưa chưa, đang làm gì vậy?”. Anh nhanh chóng nhắn lại.

Em phải dựa vào tường để mình không ngã xuống, tại sao anh nói dối em. Suốt bốn năm qua có phải anh luôn nói dối em như vậy không? Đã đến lúc em cần biết sự thật. Em nhắn lại cho anh: “Em đang ở bệnh viện, trước cửa phòng 302, khoa Nhi”.

 tra lai anh cho nguoi phu nu ay - 2

“Em về nhà được không, tối về anh sẽ giải thích cho em hiểu” – Anh nói không dám nhìn thẳng vào mắt em. (ảnh minh họa)

Em nhìn vào trong thấy anh đọc tin nhắn rồi vội vàng nhìn ra ngoài, vẻ mặt anh sững sờ khi nhìn thấy em. Anh vội chạy ra ngoài kéo tay em xuống quán nước đối diện bệnh viện.

“Em về nhà được không, tối về anh sẽ giải thích cho em hiểu” – Anh nói không dám nhìn thẳng vào mắt em.

“Được, em sẽ chờ anh ở nhà, chắc hẳn đây là món quà sinh nhật mà anh muốn dành tặng em” – Em cười chua chát, em đang cố kìm những giọt nước đọng trên khóe mi đừng rơi xuống trước mặt anh.

Em không biết sau khi anh đi mình đã khóc bao lâu rồi mới trở về nhà. Những tấm ảnh chụp chung của hai đứa treo khắp nhà, nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của em trên ảnh sao mà nhức mắt đến vậy. Nó như đang chế giễu bản thân em, đang mỉa mai em về một sự thật đáng sợ mà em sắp phải đối mặt.

Tối đó anh về, mắt anh hằn đỏ, em biết anh đã khóc. Mặt anh trông suy sụp hốc hác khác hẳn vẻ điềm đạm trước ngày đi công tác. Anh lẳng lặng ngồi cạnh em, cả hai im lặng không nói được gì. Sự im lặng như thách thức em, cuối cùng em thua cuộc và lên tiếng trước: “Anh không có gì để nói với em sao?”.

Anh nhìn em rất lâu rồi ngập ngừng kể: “Đó là vợ và con trai anh, họ đều đang ở quê. Anh và cô ấy lấy nhau từ rất trẻ, là do sự sắp đặt của gia đình. Anh và cô ấy chưa hề có tình yêu với nhau, duy trì hôn nhân bao năm cũng là vì đứa con. Từ trước khi gặp em, anh đã nghĩ mình sẽ sống trong cuộc hôn nhân không tình yêu đó cả đời. Nhưng gặp em, yêu em đã làm anh thay đổi. Anh ham muốn có được hạnh phúc với em. Chính sự tham luyến đó đã làm anh không dám nói ra sự thật, anh thực sự sợ mất em”. Anh nhìn thẳng vào mắt em, trong đó có sự dằn vặt đau đớn. Em cũng chẳng biết sự đau đớn đó có phải là thật hay không? Anh thực sự sợ mất em hay anh đang hối tiếc vì vở kịch này cuối cùng đã hạ màn?

“Nhưng cuối cùng thì sao? Em vẫn biết sự thật đấy thôi” – Em nhếch miệng cười – “Mình chia tay nhé. Em muốn trả anh lại cho người phụ nữ ấy, em không thể tiếp tục làm người thứ 3 được nữa”.

 tra lai anh cho nguoi phu nu ay - 3

Ai nói tình yêu bao la nhưng em thấy ích kỉ lắm, để có một tình yêu mới mà người ta rũ lòng gạt bỏ người cũ sang một bên. (ảnh minh họa)

“Anh … xin lỗi”. Giọng anh thật khẽ, anh nhìn em một lúc lâu rồi thất thểu bước đi. Nhìn theo bóng lưng anh, trái tim em nghẹn đắng, em chỉ muốn chạy lại ôm anh thật chặt để không cho anh đi. Nhưng rồi sau đó thì sao? Em không muốn mình là người thứ 3 chen ngang vào cái hạnh phúc mong manh đó nữa. Người phụ nữ kia chẳng có lỗi gì mà em phải giành giật với chị ấy nữa. Và em không muốn bị tổn thương thêm nữa, cũng không còn tin vào tình yêu của anh nữa. Tình yêu và niềm tin trong suốt 4 năm như chiếc ly thủy tinh, rơi xuống, vỡ vụn.

Ai nói tình yêu bao la nhưng em thấy ích kỉ lắm, để có một tình yêu mới mà người ta rũ lòng gạt bỏ người cũ sang một bên. Nếu biết bắt đầu sẽ không có kết quả thì sao lại nói lời yêu thương để đi gạt niềm tin của người khác? Một lời nói dối phải đi kèm với nhiều lời nói dối khác, tại sao cứ phải hành hạ nhau như vậy? Không phải chỉ cần một lời nói thật là đủ rồi hay sao? Em không muốn, không muốn mình bị dối lừa thêm nữa, không muốn trái tim mình phải chịu bất kỳ một tổn thương nào nữa. Đã đến lúc em phải trả anh lại cho người phụ nữ đó. Đã đến lúc em cần phải buông tay với những thứ vốn không thuộc về mình.

Xem thêm tin liên quan:

Dù thế nào anh cũng không nên chửi em!

Anh vẫn mãi đứng đây nhìn về phía em

Tại sao không ai tin tôi yêu anh ấy thật lòng?

Đang yêu tôi, anh vẫn tán các cô khác

Nếu có kiếp sau, anh vẫn mong được làm chồng em

Eva tám - Em có thể yêu anh được không? (P.1)Em có thể yêu anh được không? (P.1)Giọt nước mắt Lan rơi xuống theo giọt nắng sớm long lanh tựa như giọt sương tan vào nền cát bụi khô rát, nóng bỏng.
Eva tám - Đâu có ai cấm tôi yêu anh?Đâu có ai cấm tôi yêu anh?Tôi thấy mình quá nhỏ bé, tầm thường trước tình yêu của họ. Nhưng đâu có ai cấm tôi yêu anh?
Theo TL (Theo Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7