Tủi phận nuôi cả nhà chồng

Lấy chồng, chỉ nghĩ đơn giản là vì yêu, có tình yêu là có tất cả nên quyết định chọn người đàn ông ấy.

Lấy chồng, hi vọng sẽ có một mái ấm hạnh phúc, có được người chồng đầy trách nhiệm và lo lắng cho bản thân mình. Thế nhưng, cuối cùng lại gặp phải một gia đình đầy rắc rối. Và cuộc sống của tôi bắt đầu những chuỗi ngày mệt mỏi.

Vì quá yêu anh nên những gì thuộc về anh, tôi đều cố gắng nâng niu và trân trọng. Với gia đình chồng, tôi luôn kính trọng, yêu quý và lúc nào cũng đối đãi thật tử tế. Bố mẹ chồng với tôi mà nói, dù họ có khó tính với tôi thì tôi luôn cố gắng coi họ như bố mẹ của mình.

Cô em chồng tôi cũng vô cùng khó tính, vậy mà tôi vẫn cắn răng chịu đựng, chấp nhận sống chung cùng nhà chồng. Chúng tôi đã muốn ra ở riêng và đã dọn ra ngoài được một thời gian. Nhưng vì mẹ anh kêu nhớ con, muốn con trai ở bên cạnh và thế là, tôi lại một lần nữa nghe theo lời anh, về gia đình chồng sống.

Tôi cũng không hay, đó là những chuỗi ngày mệt mỏi nhất ở cuộc đời tôi. Gia đình chồng vốn chẳng khá giả gì, mẹ chồng lại hơi tí là tiền nên mọi gánh nặng kinh tế đè lên vai chúng tôi. Là người phụ nữ, tôi mong muốn chồng mình có thể kiếm được nhiều tiền, lo cho vợ con. Chồng càng kiếm được tiền bao nhiêu thì tôi càng an nhàn bấy nhiêu. Thế nhưng, chồng tôi lại không may mắn có được công việc tốt, một mình tôi lo rất nhiều thứ trong gia đình. Lương của chồng chỉ đủ tiêu pha linh tinh, còn điện nước, tiền sinh hoạt gia đình, tiền lo cho bố mẹ chồng và em chồng, tất cả là do tôi.

 tui phan nuoi ca nha chong - 1

Tôi cũng không hay, đó là những chuỗi ngày mệt mỏi nhất ở cuộc đời tôi. (hình minh họa)

Hóa ra mẹ anh muốn chúng tôi về sống chung là muốn chúng tôi cùng trả tiền điện nước. Ban đầu mẹ còn tính chia chác, sau này, hoàn toàn là do chúng tôi chi trả. Mẹ bảo, con cái phải có trách nhiệm nuôi bố mẹ. Thật ra, điều đó không sai nhưng bố mẹ anh cũng có lương hưu thế mà không chịu chi một đồng nào. Trong khi con cái còn khó khăn, mẹ anh lại nhất định kiếm cớ đó để dành tiền tiết kiệm. Xem ra, làm mẹ nhưng bố mẹ anh chẳng thương con của mình.

Chồng tôi cũng vất cả, tôi hiểu, nhưng công việc của anh chỉ có thể kiếm được từng ấy. Còn tôi, công việc cứ làm nhiều thì có thêm thu nhập, nên tôi cố gắng nai lưng, kiệt sức để kiếm tiền. hai vợ chồng cũng tiết kiệm được khoản nhỏ, để dành tính chuyện con cái sau này. Thế mà nào ngờ, một vài lần bố mẹ anh ốm, ông bà đòi đi viện, nằm viện và đương nhiên là, chúng tôi phải lo liệu cả. Tôi không kể công gì, nhưng thú thực là, bệnh ấy không cần thiết phải nằm viện, chỉ cần ở nhà là có thể thuốc thang được. Nhưng mẹ chồng tôi nhất định không chịu. Bà bắt con dâu phải phục vụ.

Tôi cảm thấy chán nản khi tiền cứ có đồng nào lại hết đồng ấy. Đó là chưa kể tới em chồng, bà cô khó tính mà luôn luôn soi xét chị dâu. Cuộc sống của tôi dưới bao nhiêu tầng áp chế, tôi cảm thấy mệt mỏi, không có một giây phút tự do, thảnh thơi.

Đi làm mệt, về nhà là lao vào bếp, không được nghỉ. Hôm nào mệt mà muốn nằm một chút là mẹ chồng tôi lại nói tôi lười biếng, rồi bảo nhà này không có cái thói không thích ăn thì đi nằm. Tôi nói với chồng, tôi là con người chứ có phải là trâu bò đâu mà có sức như thế.

 tui phan nuoi ca nha chong - 2

Thôi thì vì trót yêu anh, vì thương anh, tôi chấp nhận tất cả, chỉ hi vọng sau này gia đình chồng có thể hiểu được tấm chân tình của tôi cũng như sự hi sinh lớn lao của anh dành cho họ.
(hình minh họa)

Tiền ăn tiền học của em chồng, bố mẹ chồng cũng bơ như không có chuyện gì. Mỗi lần em cần tiền là mẹ tôi lại bày cái trò ‘khổ nhục kế’ để muốn chồng tôi gánh trách nhiệm. Mẹ anh luôn nói ‘tao nuôi nó bằng này, mày là anh trai lớn lại là con trưởng trong nhà, bây giờ, việc còn lại là của mày. Bố mẹ già rồi không lo được cho em’. Chồng tôi có giàu gì, bây giờ lại gánh cả gia đình trên vai mà tiền thì lương ba cọc ba đồng.

Tất nhiên lại đến lượt tôi. Mấy năm làm vợ làm chồng, làm con dâu gia đình anh, tôi già đi nhiều, cũng không có tiền mà mua sắm cho bản thân mình. Chồng hiểu áp lực của tôi nhưng sức anh cũng chỉ có hạn, anh chỉ lo được cho tôi đến thế, tôi phải gánh cả gia đình anh nữa. Lắm lúc anh hay nói ‘lấy anh, em khổ rồi’ là tôi lại thương chồng biết bao. Thương chồng nên tôi nín nhịn, thương chồng nên tôi làm mọi việc gia đình chồng muốn và không có phản ứng gì mặc dù lòng tôi rất buồn.

Thôi thì vì trót yêu anh, vì thương anh, tôi chấp nhận tất cả, chỉ hi vọng sau này gia đình chồng có thể hiểu được tấm chân tình của tôi cũng như sự hi sinh lớn lao của anh dành cho họ. Và cũng mong vì thế mà họ có cách nghĩ khác đi, sống khác đi chứ không phải chỉ thực dụng như lúc này.

Eva tám - 5 năm hi sinh cho nhà chồng, chẳng nhận được gì5 năm hi sinh cho nhà chồng, chẳng nhận được gìBây giờ nghĩ lại uổng phí một đời, uổng phí tuổi xuân vì đã sống hết mình với người khác, không nghĩ cho bản thân mình.
Eva tám - Tôi đã rời khỏi nhà chồng ngay sau đêm tân hôn nghiệt ngãTôi đã rời khỏi nhà chồng ngay sau đêm tân hôn nghiệt ngãAnh và cô ta từng cưới nhau, nhưng vì anh không thể sinh con nên họ đã chia tay. Nghe chừng đó thôi trái tim tôi đã muốn vỡ vụn...
Eva tám - Sinh 3 con gái, tôi khổ với nhà chồngSinh 3 con gái, tôi khổ với nhà chồngBao nhiêu người kia, họ mong muốn có được một đứa con cũng không được, họ mong mình được làm mẹ cũng không thể đạt được ước mơ....
Theo KT (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7