Valentine này, tôi sẽ dẫn con đi thăm mộ bố...

Valentine năm nay sắp đến rồi, bao nhiêu kí ức lại ùa về, hạnh phúc có, khổ đau có. Và tôi biết chắc chắn một điều, anh sẽ luôn ở trong tâm trí và trái tim tôi.

Valentine là một ngày vô cùng đặc biệt đối với tôi và anh. Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên vào ngày Valentine và cũng xa nhau mãi mãi vào ngày này.

Valentine năm đó, cô bạn gái thân thiết của tôi được người mà nó thầm thương trộm nhớ bấy lâu tỏ tình. Nhìn gương mặt sung sướng, hạnh phúc của nó mà tôi cũng thấy vui lây. Sau màn tỏ tình đầy ấn tượng với nến và hoa hồng, chúng tôi cùng nhau đi liên hoan. Trong bữa tiệc hôm đó, tôi đã gặp và ấn tượng với anh – một chàng trai nhỏ bé, gầy còm nhưng lại có cách nói chuyện rất duyên. Những câu chuyện cười, những lời nói hài hước của anh đã làm chúng tôi cười muốn bể bụng.

Thật trùng hợp là tôi và anh đều là bạn thân nhất của cặp tình nhân kia nên chúng tôi có nhiều dịp gặp gỡ, tiếp xúc với nhau. Mỗi lần gặp anh là tôi lại có dịp cười sái quai hàm vì anh rất hay bày trò cười trêu đùa chúng tôi. Và rồi tôi yêu anh từ lúc nào không biết. Nhưng tính tôi vốn nhút nhát, chỉ dám yêu thầm mà không dám nói ra. Cứ như vậy, 1 năm sau, cũng vào đúng dịp Valentine, trái tim tôi như muốn nổ tung khi anh cầm bó hồng vàng – loài hoa yêu thích của tôi, đến trước mặt tôi và nói: “Làm người yêu của anh nhé!”.

 valentine nay, toi se dan con di tham mo bo... - 1

Trái tim tôi như muốn nổ tung khi anh cầm bó hồng vàng – loài hoa yêu thích của tôi, đến trước mặt tôi và nói: “Làm người yêu của anh nhé!”. (ảnh minh họa)

Tôi và anh đi bên nhau thật giống con số 10 tròn trĩnh, anh thì gầy, còn tôi thì mập, thế nên chúng tôi hay là tâm điểm trêu trọc của bạn bè. Những lúc đó anh thường nắm chặt lấy tay tôi, hếch mặt lên có vẻ tự hào lắm: “Thế mới đặc biệt chứ! Chúng mày đừng có "gatô" à nha!!!”.

Ngày cưới của chúng tôi cũng vào đúng dịp Valentine. Sau một ngày mệt nhoài với đủ các lễ tết, tôi uể oải bước về phòng. Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt tôi là cả một rừng hoa hồng vàng, xen kẽ với những ánh nến lung linh. Tôi tròn mắt, chưa hết ngạc nhiên thì anh bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng ôm chầm lấy tôi và thì thầm: “Chúc mừng Valentien, vợ yêu của anh”. Thảo nào mà trước đó anh nhất quyết không cho ai bước vào phòng tân hôn, kể cả tôi. Hóa ra là để anh âm thầm chuẩn bị cho sự bất ngờ này. Lúc đó bao nhiêu mệt nhọc trong người tan biến hết, tôi đã thực sự hạnh phúc nép mình trong vòng tay của anh.

Tôi vẫn còn nhớ cái Valentine đầu tiên sau khi kết hôn, chúng tôi đã lên kế hoạch đi nghỉ ở Đà Lạt. Mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi thì đến phút cuối, tôi bị ngã cầu thang, chân phải bó bột. Vậy là kế hoạch phải hủy bỏ, tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ.

Buổi sáng 14.2, tôi vừa mở mắt thì thấy ngay một con gấu to đùng đứng chình ình trước mặt. Thấy tôi dậy, con gấu ấy bắt đầu vừa hát vừa nhảy bài “3 con gấu” nổi tiếng trong phim Hàn. Nhìn dáng điệu vụng về, luống cuống của con gấu đó, tôi không thể nhịn được cười. Và tất nhiên con gấu đó chính là người chồng đáng yêu của tôi.

Vì muốn làm tôi vui nên mặc dù thời tiết Sài Gòn lúc đó nóng gần 35oC, anh vẫn khoác bộ đồ con gấu và nhảy múa cho tôi xem. Lúc cởi ra, người, mặt anh nhễ nhại mồ hôi. Tôi vừa buồn cười, vừa cảm động, nỗi buồn tiếc vì không được đi Đà Lạt biến mất, thay vào đó là niềm thương chồng vô bờ. Hôm đó, chúng tôi nằm dài cả ngày, xem ti vi, ăn chocolate, lôi album ảnh ra cùng ngắm nghía và ôn lại những kỉ niệm cũ. Những năm sau đó, không Valentine nào là thiếu hoa hồng vàng, chocolate và... gấu.

 valentine nay, toi se dan con di tham mo bo... - 2

Gấu trở thành kỉ niệm đáng nhớ trong Valentine của vợ chồng tôi. (ảnh minh họa)

Cách đây 2 năm, khi tôi và đứa con trai bé bỏng mới được 3 tuổi của tôi ở nhà sửa soạn, đợi anh ấy đi làm về để đưa 2 mẹ con đi chơi, thì tôi nhận được tin dữ, chồng tôi bị tai nạn đang cấp cứu trong bệnh viện. Tôi hốt hoảng bế con vào viện. Trên suốt quãng đường đi, tôi thầm cầu nguyện hi vọng rằng anh ấy không sao. Nhưng ở năđời, có những nỗi đau đến bất chợt mà ta không thể tránh được. Tôi chỉ kịp nhìn mặt anh ấy, nghe anh ấy thì thào 2 tiếng: “Xin… lỗi…”. Năm đó, tôi đã mất anh ấy vĩnh viễn.

Ba năm trôi qua, nỗi đau mất anh vẫn còn y nguyên, nhưng mỗi lần nhìn con, tôi lại như có thêm động lực để tiếp tục sống, tiếp tục cố gắng. Valentine năm nay sắp đến rồi, bao nhiêu kí ức lại ùa về, hạnh phúc có, khổ đau có. Và tôi biết chắc chắn một điều, anh sẽ luôn ở trong tâm trí và trái tim tôi.

14.2 năm nay, tôi sẽ dẫn con trai đi thăm mộ bố, kể cho nó nghe bố nó là người tuyệt vời như thế nào.

N.Trang (Tp.HCM)

Eva tám - Về tận quê ‘nịnh’ ô sin lên làm việc sau TếtVề tận quê ‘nịnh’ ô sin lên làm việc sau TếtNghĩ mà bực lắm, ức lắm nhưng chị Hạnh không còn cách nào khác.
Eva tám - Phụ nữ Việt có chồng rất lười thay đổi ngoại hìnhPhụ nữ Việt có chồng rất lười thay đổi ngoại hìnhĐó có thể là một trong những lý do khiến chị em bị chồng chê, hay luôn sống trong cảm giác tự ti vì sợ mất chồng.
Eva tám - Ảnh vui: Làm chồng có sướng không?Ảnh vui: Làm chồng có sướng không?Hãy trân trọng hạnh phúc vợ chồng khi đang có, đừng để mất đi rồi mới tiếc nuối...
Theo Dân Việt
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7