Vì quá yêu chồng nên phải ly hôn

Thà rằng là mình không yêu chồng thì anh muốn làm gì thì làm, vô tâm cỡ nào tôi cũng chịu được. Đằng này...

Nếu như bạn gặp trường hợp như tôi, bạn có thể cũng sẽ làm như vậy. Cái cảm giác sống bên cạnh người mình yêu nhưng lại không được đáp lại tình cảm, thậm chí là sự hờ hững, thật sự đau đớn vô cùng. Vậy thì thà rằng chia tay để dùng thời gian quên đi tình yêu ấy còn hơn cứ sống lay lắt, sống mệt mỏi, sống chỉ biết hi vọng và chờ đợi…

Tôi yêu chồng, phải nói đó là một tình yêu mãnh liệt và sâu sắc vô cùng. Có những thứ tình cảm mà con người ta cũng không thể lý giải được vì sao lại sâu sắc đến thế. Ngày yêu anh, tôi biết anh là người vô tâm, vô tính một cách thái quá, nhưng tôi đã chấp nhận tất cả, chấp nhận một người yêu như anh với hi vọng, khi lấy nhau về, có con cái thì mọi chuyện sẽ khác.

Và tôi vẫn kết hôn…

Ngày cưới, tôi hạnh phúc vô cùng. Có vợ chồng nào yêu nhau, cưới nhau mà lại không hạnh phúc đâu. Tất nhiên, anh cũng yêu tôi chỉ vì anh sống đơn giản, cái gì cũng rất thảnh thơi, không suy nghĩ nhiều. Còn tôi lại là cô gái sống nội tâm vô cùng, lúc nào cũng muốn được người yêu chiều chuộng và quan tâm. Tất nhiên không phải kiểu nũng nịu, đòi hỏi mà chỉ cần những cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng, những lời nói ngọt ngào mà thôi. Nhưng những điều đó, tôi không hề nhận được từ khi anh và tôi cưới nhau.

 vi qua yeu chong nen phai ly hon - 1

Anh bảo tôi nói vớ vẩn, vì anh rất yêu tôi nhưng tính anh thế, tôi muốn gì thì phải nói hết. Anh là đàn ông, là chồng, cần gì tôi phải cái gì cũng chỉ cho anh? (ảnh minh họa)

Tôi về nhà anh sống, lúc nào cũng chăm chút cho gia đình anh, cho anh. Anh thích ăn gì, tôi đi chợ từ sớm, mua tất cả các thứ bỏ vào tủ lạnh để tối về nấu, ban ngày lại đi làm. Ngày này qua ngày khác, tôi cứ sống như vậy trong nhà anh, tươm tất mọi việc. Tôi thường xuyên mua quần áo, giày dép, rất nhiều thứ khác cho anh, nhưng chưa một lần anh chủ động hỏi tôi, ‘em thích gì, anh mua cho?’.

Nếu tôi nhắc thì anh lại bảo, ‘ừ, anh quên, anh vô tâm quá!’ nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy, không có thay đổi gì. Bao nhiêu lần tôi cố gắng không giận anh nhưng sống như vậy, tôi tích tụ những ức chế trong lòng, đau khổ vô cùng, mệt mỏi vô cùng. Tôi có nói với anh rằng, tình yêu nào có thể một người cho đi được, cho đi thì phải được đáp lại xứng đáng. Vợ chồng phải biết chia sẻ, yêu thương nhau, đó mới là điều đáng quý. Nhưng dường như trong cuộc tình này, tôi là người yêu đơn phương anh.

Anh bảo tôi nói vớ vẩn, vì anh rất yêu tôi nhưng tính anh thế, tôi muốn gì thì phải nói hết. Anh là đàn ông, là chồng, cần gì tôi phải cái gì cũng chỉ cho anh? Nếu thế, anh khác gì một đứa trẻ chỉ biết hưởng sự chăm sóc, bao dung của người khác? Tôi đã quá mệt mỏi với anh, quá chán nản với anh, cảm thấy tuyệt vọng vì một người chồng như anh. Tôi đã khóc rất nhiều, đêm nào cũng đau khổ vì không hiểu sao anh lại lạnh lùng với tôi như thế. Anh gây ra lỗi lầm rồi lại làm lành, lại như cũ, nhưng một thời gian thì vòng quỹ đạo ấy lại quay lại và tôi lại là người chịu khổ đau.

Sống trong nhà anh, tôi đã cảm thấy bức bối lắm rồi, chỉ muốn được chồng yêu và quan tâm. Nhưng anh không cho tôi cơ hội đó, anh không cho tôi có được giây phút riêng tư, nghỉ ngơi. Anh bảo tôi, làm dâu là phải thế này, thế nọ. Đúng là một người gia trưởng.

 vi qua yeu chong nen phai ly hon - 2

Tôi nói với chồng về chuyện đó và đã viết sẵn tờ đơn ly hôn, chỉ chờ anh kí vào là xong, tôi đã kí rồi. (ảnh minh họa)

Bao nhiêu lần chỉ cần anh nịnh nọt là tôi lại xuôi vì tôi quá yêu anh. Nhưng cái cảm giác sống bên một người mà hạnh phúc không tày gang đó khiến tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Tôi sợ, sau này sinh con ra, cuộc sống sẽ mệt mỏi và khó khăn, vì anh không lo cho mẹ con tôi. Cứ nghĩ đến tương lai là nước mắt tôi lại trào ra. Nếu như bạn giống như tôi, bạn mới hiểu được nỗi đau mà bạn phải chịu đựng. Tôi và anh giận nhau thường xuyên vì sự vô tâm của anh nhưng anh lúc nào cũng tỏ ra là tôi sai, tôi đòi hỏi. Anh luôn cho mình phần thắng và không bao giờ hạ mình, chịu xin lỗi tôi. Có những đêm tôi khóc một mình, anh không nói một lời, cứ mặc tôi khóc, không động viên cũng không an ủi. Tôi mặc kệ anh, tôi không muốn nói gì thêm nữa. Cuộc sống vợ chồng cứ như thế, càng ngày càng căng thẳng hơn…

Thà rằng là không yêu chồng, anh muốn làm gì thì làm, vô tâm cỡ nào cũng chịu được. Nhưng một người quá yêu chồng như tôi, không được nhận lại một thứ gì từ chồng, thử hỏi, tôi sống sao? Tôi đau lòng lắm, tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống này, nên tôi muốn ly hôn. Tôi không muốn hằng đêm phải khóc.

Tôi nói với chồng về chuyện đó và đã viết sẵn tờ đơn ly hôn, chỉ chờ anh kí vào là xong, tôi đã kí rồi. Tôi muốn thoát khỏi người chồng vô tâm, vô trách nhiệm này, không muốn sống cùng anh thêm nữa vì tôi quá yêu anh. Yêu như vậy thì sao có thể không đau khổ khi bị thờ ơ, vô tâm, hững hờ…

Liệu tôi làm chuyện này có đúng không? Bảo tôi khuyên nhủ anh ư, nói chuyện thẳng thắn với anh ư, tôi đã nói cả tỉ lần rồi nhưng anh nào thay đổi. Tôi cảm thấy thương anh nếu làm chuyện đó nhưng mà sống thế này thì thà là độc thân còn hơn…

Xem thêm tin bài liên quan hấp dẫn của Eva tám tại đây:

Tự nhiên chán chồng

Tôi đã chán ngấy chồng rồi

Chán chồng Việt, tôi đi xin con trai Tây

Theo Bảo An (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7