Vợ làm gì chồng cũng chỉ im lặng phát sợ

Mới cưới nhau nửa năm, chồng đã lạnh nhạt không thèm nói một lời.

Đó là cách anh thể hiện sự không vừa lòng đối với tôi- vợ anh. Có lẽ vì yêu vội và cưới gấp nên chúng tôi dường như không có nhiều thời gian để tìm hiểu nhau, thời gian chúng tôi chính thức nói lời yêu đến khi cưới là tròn 6 tháng.

Nhà chúng tôi ở xa, công việc của hai đứa lúc nào cũng bận rộn, anh thì còn bận cả chuyện nhà nữa, vì anh là trụ cột trong gia đình. Cha anh- cha chồng tôi bây giờ bị tai biến nằm một chỗ, em trai anh thì đi làm xa, anh phải phụ mẹ chăm em. Ngày còn yêu nhau, thời gian rỗi của anh rất ít, nhưng cứ mỗi tối, cách hai hôm, anh lại lên nhà tôi chơi, dù trời mưa hay nắng nên tôi yêu anh nhiều, không muốn anh đi đứng vất vả, nên cũng nhận lời cưới. Vì thế, thời gian để tìm hiểu về nhau tôi cũng không có nhiều. Tôi chỉ nhìn thấy anh dễ mến, năng động, hiền hòa, ga lăng mà không biết tính cách thực sự trong con người anh.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra êm đẹp và tôi ngập trong hạnh phúc, không một gợn buồn. Tôi cũng chuẩn bị cho mình tâm lý trước khi cưới rằng sẽ luôn giữ thái độ điềm tĩnh trước mọi tình huống, phải luôn cười để gia đình vui vẻ... Nói chung là tôi sẽ trở thành người vợ tốt, con dâu thảo.

Nhưng ngay tháng đầu tiên sau khi cưới về, sau 1 tuần trăng mật, dường như chúng tôi cảm thấy có bức tường vô hình khiến chúng tôi không gần nhau được, không ai nói chuyện với ai, cũng không muốn nhìn mặt nhau, dù không có một lý do nào. Chắc cũng vì vậy mà tháng nào chúng tôi cũng cãi nhau vài lần dù mới cưới được 6 tháng, chắc chỉ có tôi mới vậy, dù là những chuyện không đáng.

 vo lam gi chong cung chi im lang phat so - 1

Những khi tôi đi làm về muộn do bị trễ xe hoặc chờ người đồng nghiệp chở về khi không đón được xe thì anh chỉ im lặng trách móc rằng đã đi chơi, không lo về sớm làm việc nhà. (ảnh minh họa)

Dù buồn thế nào cũng chỉ mình tôi biết, mình tôi gặm nhấm, tôi hay khóc một mình như để trút nỗi buồn vì tôi không biết phải tâm sự cùng ai. Nói với ba mẹ thì sợ ba mẹ buồn, lo lắng, bạn thì cũng không thể, vì tôi không muốn ai biết mình đang không hạnh phúc. Nhiều lúc tôi nói ra cảm xúc của mình thì cả hai lại to tiếng.

Dù tôi biết anh yêu tôi nhiều nhưng thái độ cư xử của anh khiến tôi buồn vô hạn. Tôi cũng không hiểu vì lý do gì mà anh và tôi lại xa cách thế này sau vài tháng mới cưới. Thậm chí anh còn không cho tôi giặt đồ, anh tự làm mọi việc nhà, tôi chỉ nấu ăn, làm việc vặt khi rảnh. Tôi cảm thấy mình có phước lắm mới lấy được anh, nhưng từ trong sâu thẳm, tôi muốn thay đổi ở anh một chút thôi, chỉ mong anh tâm sự và chia sẻ cùng tôi, nhưng tôi không nhận được điều đó. Cái mà tôi nhận được là sự thờ ơ, lạnh nhạt, cả tuần anh không động vào người tôi cũng chẳng vấn đề gì dù tôi không làm gì sai cả.

Những khi tôi đi làm về muộn do bị trễ xe hoặc chờ người đồng nghiệp chở về khi không đón được xe thì anh chỉ im lặng trách móc rằng đã đi chơi, không lo về sớm làm việc nhà. Áo tôi rách bị gián nhấm thì anh nói rằng đi bờ đi bụi, thật không thể diễn tả hết được tâm trạng hụt hẫng của tôi lúc đó. Vì anh tôi đã thay đổi rất nhiều, tôi đã làm đúng câu: "Không chồng đi dọc đi ngang, có chồng thì cứ thẳng đường mà đi". Nhưng mọi sự cố gắng không lấy được lòng tin ở chồng.

Tôi hay cười hay nói, nhưng giờ đây đến cười tôi còn không thể, tôi quên mất sự vô tư của chính mình, mắt tôi lúc nào cũng ướt như muốn khóc. Khi ở một mình, tôi như chết đi vậy.

Tôi muốn chuẩn bị hết mọi thứ cho gia đình hai bê rồi qua Tết tôi sẽ xin ly hôn (vì tôi muốn được hưởng cái cảm giác đón năm mới với anh). Tôi không muốn cứ như một con người vô hồn trong ngôi nhà không tiếng cười. Vợ chồng không thể sống với nhau khi không có niềm tin. Sự im lặng của anh giết hạnh phúc gia đình tôi. Hãy cho tôi lời khuyên, lúc này tôi phải làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này?

(Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7