Vợ tuyên bố 'lương dưới 50 triệu thì không sinh con'

Sự kiện: Ngoại tình

Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc sống phải có tiền mới hạnh phúc. Vậy là tôi lao đi tìm kiếm cái hạnh phúc mơ hồ đó mà bỏ qua cái hạnh phúc hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày.

1. Tôi và vợ lấy nhau khi cả hai vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết, tôi 27 tuổi còn vợ mới 25. Vợ chồng tôi quen nhau trong một chuyến đi thiện nguyện ủng hộ đồng bào bị lũ quét ở Tây Bắc.

Lần đầu tiên gặp, tôi đã bị cuốn hút bởi sự trẻ trung nhiệt tình của nàng. Rồi khi về thành phố, chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Suốt thời gian hơn 2 năm yêu nhau dù có giận hờn nhưng chúng tôi chưa bao giờ giận nhau quá lâu bởi hai đứa luôn hòa hợp. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp, được gắn kết bởi những chuyến đi phượt khám phá, những chuyến thiện nguyện ở những vùng đất heo hút trải dài hình chữ S.

Và cuối cùng chúng tôi đến với nhau trong sự hoan hỉ vui mừng của hai gia đình họ tộc. Đó là cái kết đẹp cho một tình yêu và mở ra một trang khác của cuộc đời, giai đoạn hôn nhân.

Vợ tôi vốn là cô gái phóng khoáng, tôi yêu nàng cũng bởi điều đó. Khi lấy nhau rồi, vợ thỏ thẻ “chúng mình còn trẻ, chơi thêm năm nữa rồi có con anh nhé”. Tôi cũng chưa bị áp lực con cái nên cũng rất ủng hộ ý kiến của vợ. Vậy là năm đầu hôn nhân của chúng tôi đầy ngọt ngào lãng mạn, vợ chồng son rỗi thường xuyên rong ruổi trên những cung đường.

 vo tuyen bo 'luong duoi 50 trieu thi khong sinh con' - 1

(Ảnh minh họa)

Năm thứ 2, thứ 3 của hôn nhân, nàng lại tỉ tê “vợ chồng mình chịu khó tích cóp rồi hẵng có con cho nó đỡ khổ anh ạ”. Lần này thì tôi chẳng thể đồng tình với nàng. Về cơ bản, kinh tế của chúng tôi cũng tạm đủ để nuôi con rồi. Lương tôi hơn hai chục triệu, lương nàng gần chục triệu, tính ra mỗi tháng hai vợ chồng kiếm được hơn 30 triệu. Tôi nghĩ với mức đó chúng tôi có thể nuôi con khá sung túc rồi. Ấy thế mà vợ vẫn cứ dùng dằng chuyện con cái vì muốn tích cóp thêm.

Tôi giải thích cho vợ hiểu là chúng tôi cũng không còn trẻ, hơn nữa bố mẹ hai bên cũng đang mong cháu thì thời điểm ấy sinh con là hợp tình hợp lý nhất rồi. Nàng ra vẻ đã hiểu ý tôi và chấp nhận. Nhưng chúng tôi “thả” được hơn một năm mà vẫn chưa có gì. Hai vợ chồng cũng dắt díu nhau đi khám khắp nơi mà ở đâu cũng kết luận là cả hai đều bình thường. Tôi vừa lo lắng vừa mong mỏi còn vợ thì dửng dưng như không có chuyện gì.

Có lẽ tôi sẽ bị vợ “dắt mũi” mãi nếu như không vô tình nghe được cuộc điện thoại của vợ với cô bạn thân: “Hôm qua tao đi cấy que tránh thai rồi, cấy que 3 năm thôi rồi tính tiếp”. Tôi sững sờ không tin ở tai mình, phải nghe hết câu chuyện của vợ và cô bạn thì tôi mới hoàn hồn biết được sự thật: nàng luôn âm thầm ngừa thai. Qua giây phút sững sờ, tôi hùng hổ đi vào chất vấn vợ thì nàng cũng gân cổ lên cãi: “Giờ có con có mà chết đói à. Khi nào lương anh 50 triệu thì hẵng tính chuyện con cái”. Nghe vợ nói vậy mà tôi vừa bực lại vừa hoảng, nếu nói như vợ thì có khi đến già tôi mới được sinh con.

Thực ra vợ chồng tôi rất hợp nhau, gần như chẳng bao giờ có chuyện mặt nặng mày nhẹ hay tiếng chì tiếng bấc trong gia đình. Nàng khéo léo, đối xử với hai bên nội ngoại luôn đúng mực, tôi rất hài lòng về vợ. Ngoài chuyện chần chừ sinh con thì nàng là người vợ tuyệt vời. Bố mẹ vợ, bố mẹ tôi cũng mong ngóng thúc giục vơ chồng tôi chuyện con cái, chỉ có vợ là vẫn … bình chân như vại.

Có lần, khi chúng tôi nói chuyện, tôi cũng đề cập vấn đề sinh con sớm thì sẽ lợi đủ đường, ấy thế mà vợ vin ngay chuyện bạn của nàng. Chẳng là vợ chồng cô bạn đó vừa cưới nhau, kinh tế hai vợ chồng chưa ổn định lắm đã sinh con. Chẳng may, đứa bé ngay từ khi sinh ra đã bị bệnh tim bẩm sinh, vợ chồng cô bạn kia làm được bao nhiêu đổ hết vào thuốc thang cho con mà chẳng đủ. Cái nghèo sinh ra trăm cái khó, vợ chồng cô bạn kia thường xuyên cãi vã nhau. Đứa con họ mới có hai tuổi mà hai vợ chồng đã sống li thân vì chẳng ai muốn nhìn mặt ai nữa.

Vợ tôi nói qua chuyện đó, vợ không thể đủ can đảm để sinh con khi chưa thật giàu. Tôi cũng động viên nàng rằng chẳng phải đứa trẻ nào cũng ốm đau bệnh tật như vậy, và cũng chẳng phải cặp vợ chồng nào cũng sẵn sàng lìa nhau lúc con cái đau ốm nhưng vợ vẫn nhất mực giữ nguyên ý kiến. Cũng vì chuyện này mà vợ chồng tôi nhiều lần to tiếng, thật không đáng chút nào.

2. Cuộc sống của vợ chồng tôi có thể nói là hạnh phúc. Cả hai vợ chồng lấy nhau xuất phát từ tình yêu, tính tình lại hòa hợp, thu nhập cũng tàm tạm. Có nhiều người nhìn vào hỏi tại sao kinh tế ổn định rồi mà chúng tôi chưa sinh con, những lúc đó tôi chỉ cười trừ. Cũng có nhiều người ác ý đoán già đoán non rằng chúng tôi vô sinh, nhưng thực ra chúng tôi hoàn toàn bình thường. Lý do khiến chúng tôi muộn con là do tôi cố ý, tôi rất sợ có con sớm.

Bố mẹ tôi thường bảo với mức lương như thế chúng tôi đủ khả năng nuôi con đàng hoàng rồi, tôi lại không nghĩ vậy. Tôi biết một người bạn, vợ chồng cô ấy vội có con, đứa bé lại bệnh tật nên hai vợ chồng suốt ngày cãi vã nhau vì chuyện tiền nong. Dần dần, trong mắt họ coi nhau như gánh nặng của cuộc đời mình. Họ không tìm được tiếng nói chung, tình yêu trong lòng cũng vơi cạn dần theo những trận cãi vã đay nghiến đó.

 vo tuyen bo 'luong duoi 50 trieu thi khong sinh con' - 2

Nhìn hai vợ chồng họ, tôi thực sự sợ, sợ một ngày rồi vợ chồng mình cũng rơi vào hoàn cảnh đó. Tôi rất yêu chồng, tôi không muốn vợ chồng tôi vì chuyện tiền nong mà mất đi tình cảm, hạnh phúc của mình. Thế nên vẻ ngoài thì tôi vẫn đồng ý chuyện sinh con, nhưng đằng sau tôi lại âm thầm tránh thai. Tôi định khi nào hai vợ chồng tích cóp được một khoản kha khá thì sẽ sinh con, khi đó nuôi dạy chúng thật tốt, cuộc sống như thế mới là cuộc sống tôi mong ước.

Nhưng rồi thu nhập của vợ chồng tôi vẫn vậy, chẳng tăng được mấy. Lương chồng gấp 3 lần lương tôi, nếu giờ lương tôi cao bằng lương chồng thì chúng tôi đủ khả năng sinh con. Ý nghĩ đó làm tôi quyết tâm phải được thăng chức. Tôi lao đầu vào công việc, và cũng cố gắng lấy lòng Sếp. Có lẽ Sếp cũng nhận thấy được sự cố gắng của tôi, nên đôi lúc tôi thấy Sếp đối với mình rất đặc biệt, trìu mến dịu dàng hơn so với những người khác.

Cuối cùng thì Sếp cũng để ý đến tôi, nhưng không phải là tư cách của vị lãnh đạo mà là tư cách của một người đàn ông với một người đàn bà. Ban đầu tôi từ chối sự quan tâm của Sếp, nhưng dường như Sếp luôn đọc được suy nghĩ của tôi, Sếp đưa ra một sự trao đổi hấp dẫn. Tôi sẽ làm nhân tình của Sếp trong 3 năm, thời gian đó Sếp sẽ từng bước cân nhắc tôi lên được chức phó giám đốc.

Đó là một lời đề nghị quá hấp dẫn, đánh một đòn chí mạng vào tâm tư của tôi. Và tôi đã siêu lòng, chấp nhận làm nhân tình của Sếp trong 3 năm. Vậy là kế hoạch có con của chúng tôi sẽ trì hoãn thêm 3 năm nữa, mong rằng chồng tôi sẽ cho tôi thời gian, sau đó tôi nhất định sẽ bù đắp cho anh.

Vô tình chồng biết chuyện tôi tránh thai, anh ấy rất tức giận. Thời gian gắn bó của vợ chồng tôi, cả yêu và cưới cũng được hơn 6 năm rồi, nhưng chưa bao giờ tôi thấy chồng giận như vậy. Anh ấy là một người đàn ông tốt, rất chiều vợ nhường vợ, ấy vậy mà khi biết tôi âm thầm tránh thai anh đã nhìn tôi như kẻ thù. Điều này làm tôi rất đau lòng.

Thế nên khi anh chất vấn lý do trì hoãn việc có con, tôi đã không kìm chế mà nói rằng khi nào lương anh đủ 50 triệu thì hẵng bàn đến chuyện con cái. Có lẽ chồng tôi sốc lắm, cũng tự ái lắm vì chẳng có người đàn ông nào cảm thấy dễ chịu khi vợ chê mình không kiếm ra tiền. Biết mình lỡ lời nên tôi cũng ân hận lắm, tôi lại đành xoa dịu lòng tự ái của anh, hứa hẹn sẽ cố gắng có con ngay lập tức.

Tất nhiên chồng tin vào lời nói dối của tôi. Nhưng trong thâm tâm tôi đành xin lỗi chồng, vì lại để anh phải chờ đợi thêm 3 năm nữa, cầu mong 3 năm này qua đi thật nhanh. Khi tôi có được sự nghiệp vững chắc, tôi sẽ quay về trở thành một người vợ trọn vẹn, tôi sẽ sinh con cho chồng và sống hạnh phúc bên anh.

Chuyện ngoại tình kia, sẽ là bí mật sống để bụng chết mang theo bởi cả tôi và Sếp đều có gia đình, và đều không muốn mất gia đình của mình. Chúng tôi ngoại tình cũng chỉ là một cuộc trao đổi sòng phẳng, Sếp có được cô nhân tình trẻ trung ngọt ngào để đổi vị cho cuộc sống, còn tôi có được chức vị và tiền bạc. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, cái kim trong bọc rồi có ngày cũng bị lòi ra, chồng phát hiện chuyện tôi ngoại tình.

3. Sau một trận tranh cãi khốc liệt, vợ tôi có vẻ thông suốt mọi chuyện, nàng nói sẽ sinh con. Tôi tin vợ, bởi trước giờ nàng nói là nàng làm. Vả lại, tôi biết thực sự vợ cũng yêu trẻ con lắm, chỉ là có lý do gì đó mà vợ lại trì hoãn chuyện có con. Tôi nhất định sẽ tìm hiểu xem, biết đâu vợ có nỗi khổ gì đó thì sao. Để tỏ tấm lòng với vợ, tôi tự nguyện làm hết việc nhà, cũng tự nguyện đưa đón vợ đi làm. Vợ dường như không thích chuyện tôi đưa đón, tôi thấy hơi lạ bởi trước giờ chuyện vợ chồng tôi quan tâm tình cảm với nhau là bình thường.

Tôi nhận thấy vợ mình hơi khác, nàng để ý đến chuyện ăn mặc hơn khi đi làm. Thực ra chuyện phụ nữ làm đẹp tôi cũng không mấy quan tâm, nhưng thấy gần đây nàng liên tục sắm đồ nội y màu sắc nóng bỏng thì tôi thấy là lạ. Mới đầu tôi nghĩ vợ muốn hâm nóng chuyện tình cảm vợ chồng, nhưng rồi để ý kỹ dường như không phải vậy. Trong đầu tôi đôi lúc hiện lên những suy nghĩ nghi ngờ vợ nhưng rồi lập tức quên luôn bởi tôi biết nàng rất yêu tôi.

Một lần, vợ bảo nàng phải đi công tác 1 tuần, tôi thấy hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nghi ngờ gì vợ. Vốn dĩ công việc của vợ đâu phải đi công tác bao giờ, nhưng lần này vợ giải thích rằng nàng vừa mới được thăng chức lên làm phó phòng, cần đi đến công ty mẹ ở trong Nam để tập huấn. Nghe vợ nói được thăng chức mà tôi chẳng thấy mừng chút nào, bởi chuyện lớn như thế mà chẳng thấy vợ kể với tôi.

Trước đây có chuyện gì chúng tôi cũng chia sẻ với nhau, chẳng hiểu từ bao giờ nàng đã có bí mật riêng như thế. Nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của nàng, tôi không nỡ giận. Vậy là nàng đi công tác, từ ngày cưới chúng tôi chưa hề phải xa nhau lâu như vậy.

 vo tuyen bo 'luong duoi 50 trieu thi khong sinh con' - 3

Nàng vừa đi công tác được ba ngày thì có một người phụ nữ đến gặp tôi. Đó là vợ của Sếp nàng. Bà ấy đưa cho tôi xem một tập tài liệu, trong đó là những hình ảnh thân mật của vợ tôi và gã Sếp kia. Ngoài ra còn có một bản hợp đồng làm tôi choáng váng, hợp đồng nhân tình của bọn họ. Vợ tôi sẽ làm tình nhân của gã Sếp trong 3 năm, đổi lại nàng được thăng chức từ nhân viên lên làm phó giám đốc.

Nếu như gã sếp không đưa được nàng lên làm phó giám đốc thì sẽ phải bồi thường cho nàng một khoản tiền lớn. Tôi không dám tin vào mắt mình, người vợ tôi hết mực nâng niu cưng chiều lại phản bội tôi. Hóa ra, cái mà nàng gọi là tích cóp một khoản kha khá để sinh con là làm tình nhân của người ta thế này đây. Thằng đàn ông như tôi, chẳng đủ sức lo cho gia đình để vợ đi kiếm tiền bằng cách này thì thật là nhục nhã.

Những gì người phụ nữ kia đưa cho tôi giống như một bát nước lạnh tạt vào mặt tôi, tôi biết cuộc hôn nhân của mình đã vô phương cứu chữa. Tôi có thể lấy đĩ về làm vợ nhưng sẽ không thể chấp nhận vợ tôi đi làm đĩ, mặc dù tôi vẫn còn yêu nàng.

4. Trở về nhà sau chuyến đi “công tác”, thân xác và tinh thần của tôi đều mệt mỏi rệu rã. Cứ nghĩ chồng sẽ đón tôi bằng một cái ôm thật chặt, vì chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu vậy. Thế mà, anh đón tôi bằng vẻ mặt lạnh băng, cứ như tôi là một người xa lạ với anh vậy. Nhìn thái độ của anh tôi thấy chột dạ.

Chẳng lẽ anh đã biết gì đó, biết chuyện tôi đi công tác chỉ là cái cớ, thực chất là Sếp lôi tôi đi hú hí. Chẳng để cho tôi phải suy nghĩ lâu, tất cả những gì tôi thấy trên bàn là câu trả lời chân thực nhất. Đó là những hình ảnh tôi và Sếp đang ở trong khách sạn, bản hợp đồng bí mật kia, và cả một tờ đơn ly hôn.

Mặc kệ tôi van xin giải thích thế nào, chồng cũng lẳng lặng không nói gì. Ánh mắt anh nhìn tôi xa lạ, đôi lúc tôi lại thấy thấp thoáng sự đau đớn, căm phẫn. Tôi biết, giờ đây anh đang rất hận tôi, rất ghê tởm tôi. Có lẽ cả đời này tôi sẽ không quên được câu nói cuối cùng của anh với tôi: “Anh yêu em nhưng không thể chấp nhận em đi làm đĩ để lấy tiền nuôi anh, nuôi con. Anh thấy nhục nhã quá. Nếu như sau này chúng ta có con, nó biết em phải kiếm tiền nuôi con bằng cách này thì sẽ chịu tổn thương đến mức nào.

Thực sự anh không đủ bao dung để tha thứ cho em, chúng ta chia tay nhé”. Đúng là tôi đã sai rồi, sai ngay từ những suy nghĩ về hạnh phúc. Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc sống phải có tiền mới hạnh phúc. Vậy là tôi lao đi tìm kiếm cái hạnh phúc mơ hồ đó mà bỏ qua cái hạnh phúc hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày. Người chồng thương vợ, yêu chiều vợ như anh thực đúng là hiếm có khó tìm. Thế mà tôi lại không nhìn thấy, không biết giữ gìn. Lẽ ra tôi nên sinh con, cùng anh chăm sóc con cái vun vén gia đình.

Chỉ vì những mơ mộng viển vông, tôi đã không ngại toan tính để rồi giờ đây mất tất cả. Hạnh phúc gia đình, tình yêu, sự nghiệp tôi có còn lại gì, chỉ là trắng tay mà thôi. Có lẽ câu chuyện của tôi sẽ là bài học đắt giá cho những ai đang hoặc có tư tưởng ngoại tình. Hạnh phúc chính là những điều đơn giản nhất, nếu không biết cách nhận ra và nắm giữ thì cả đời sẽ phải sống trong hối tiếc.     

Eva tám - Ôi, mẹ vừa sinh con thật rồi sao?Ôi, mẹ vừa sinh con thật rồi sao?Lúc tỉnh, nhìn thấy rõ mặt con yêu, mẹ thực sự cảm thấy hạnh phúc vỡ òa, nước mắt trào ra không dừng lại được, giọt nước mắt hạnh...
Eva tám - Chuyện ở phòng hiếm muộn: Mải làm ăn quên cả sinh conChuyện ở phòng hiếm muộn: Mải làm ăn quên cả sinh conHạnh phúc đã mỉm cười với vợ chồng anh Nam và chị Bình khi giờ đây chị đang mang thai ở tháng thứ 6 của thai kỳ. Thật may mắn là...
Eva tám - Tôi phải làm gì, chọn vợ hay chọn nhân tình?Tôi phải làm gì, chọn vợ hay chọn nhân tình?Chuyện chẳng hay ho gì với người ở độ tuổi như tôi nhưng thật sự đến hôm nay, tôi rất muốn chia sẻ với mọi người về nỗi niềm của...
Theo Thùy Liên (Khám Phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7