10 năm còn nợ 1 lời tri ân!

Tôi hi vọng một ngày nào đó, giữa dòng đời tấp nập này, tôi vô tình gặp lại cô, để rồi tôi bước đến, nói một lời cảm ơn. Cảm ơn vì ngày đó cô đã không chỉ trao cho tôi kiến thức mà còn trao cho tôi nghị lực. Cảm ơn vì hôm ấy, thay vì phóng đi thật nhanh, cô lùi lại và bước cùng tôi…

Những ngày này cái lạnh về qua, phố phường như đang co mình lại… Một mùa đông nữa lại về, mọi thứ trôi qua nhanh như chiếc lá rời cành. Biết bao lần bước đi trên những con đường, nhìn từng đám học trò hồn nhiên tới trường, tôi cứ ngỡ, mình mới vừa qua thời cắp sách đó thôi. Để rồi hôm nay, khi các cô cậu học trò rục rịch chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi mới sực nhớ ra rằng: Hơn 10 năm rồi đấy! Hơn 10 năm tôi nợ 1 lời tri ân!

Lục tìm trong kí ức về những tháng năm cắp sách tới trường, người ta có thể kể mặt, đặt tên hàng trăm điều chẳng thể nào quên. Là cô bạn thân, là bài giảng của thầy, là chút tình ngô nghê vụng dại… Mỗi dịp 20/11 cùng đám bạn về thăm lại trường xưa, tri ân thầy cô giáo, chúng tôi lại rôm rả nhắc nhau về biết bao kỉ niệm. Khép lại những dư vị ngọt ngào của quá khứ ấy, tôi lại lặng người nhớ về cô… Một người mà suốt hơn 10 năm qua tôi chưa kịp nói một lời cảm ơn.

 10 nam con no 1 loi tri an! - 1

Lá thư 10 năm qua tôi còn giữ cho riêng mình...

Ngày ấy, cái cảm giác của tôi về cô phần nhiều là sự sợ sệt. Cái dáng vẻ bề ngoài của cô dường như có đôi chút lạnh lùng, hoặc là cô cố tỏ ra như vậy, hoặc là vì tôi chưa đủ hiểu hết con người cô. Bởi thế cho nên, suốt năm học cuối cùng của cấp 2 ấy, tôi luôn giữ khoảng cách với cô. Đôi khi, không hẳn vì cô thiếu gần gũi mà là bởi tự tôi tạo cho mình một hàng rào. Cái tuổi mới lớn đầy những âu lo và cả một chút mặc cảm khiến tôi đóng khung thế giới của mình lại…

Cô tặng em món quà nhỏ để làm kỉ niệm! Cô đã nhìn thấy những điều hoặc không may, hoặc đáng tiếc xảy ra với em. Song em đừng buồn vì kết quả thi không cao mà hãy cố gắng hơn nữa ở chặng đường tiếp theo. Cô luôn tự hào về em!

Cô Hương!

Buổi sáng mùa đông năm đó, cô đưa cả đội tuyển tới địa điểm thi học sinh giỏi. Hầu hết các bạn đều được bố mẹ đưa đi bằng xe máy… Chỉ riêng mẹ tôi lọc cọc chiếc xe đạp đã cũ mèm tới cổng trường từ sớm… Sau khi tập trung, các bạn lần lượt vút đi thật nhanh cùng với bố mẹ chỉ sau một cái vít tay ga xe máy, mẹ con tôi lùi lại phía sau, cặm cụi đạp xe cà tàng trong tiết trời lạnh giá.

Và… cô lặng lẽ cất chiếc xe máy lẽ ra sẽ cùng đoàn phía trước vào một góc sân trường. Cô mượn một chiếc xe đạp  và bắt đầu những guồng quay đều đặn trên đường cùng mẹ con tôi. Giữa cái rét cắt da cắt thịt của buổi sáng mùa đông,  trên con đường nhỏ, tôi có mẹ và cô song hành!

Mọi thứ nằm lại trong tim tôi và cả trong tim cô… Cho tới tận ngày kết thúc năm học ấy.

Buổi chiều tháng 5 nắng như đổ lửa, cô bất ngờ ghé thăm nhà tôi… Cô mỉm cười bước vào và đưa tặng tôi một hộp quà thật lớn. Với tôi, đó là món quà lớn nhất tôi nhận được từ nhỏ tới giờ. Cô quay về rất nhanh, dường như cô ngại phải đối diện với tôi, hoặc giả, cô sợ không giấu nổi cảm xúc rưng rưng trong đôi mắt mình.

Cô tặng tôi một chú gấu màu vàng thật đáng yêu kèm theo tấm thiệp nhỏ. Ngày ấy, nó là món quà mà mọi cô bé miền quê đều ao ước. Nhưng rồi thứ làm tôi bật khóc là lá thứ mà cô gói cẩn thận trong một chiếc phong bì… Đó là lá thứ, mà hơn 10 năm qua và dám chắc là mãi mãi sau này  đã mang đến cho tôi một động lực để tự tin bước đi trong cuộc đời.

Nam sách ngày 27.5.2005

Ngoảnh đi ngoảnh lại, cô cũng đã đứng trên bục giảng 10 năm. Đến các em là thế hệ học sinh thứ 10 đi qua đời cô. Và tất nhiên trong 10 năm ấy, có nhiều học sinh đã để lại trong cô những tình cảm tốt đẹp, thường là sự quý mến. Nhưng với em, không chỉ có quý mến mà còn có cái gì đó như lòng thương và sự cảm phục, mặc dù thực tế em là cô bé đáng cảm phục chứ không phải đáng thương.

Cô không có may mắn được dạy em từ lớp 6. Đến lớp 9, cũng vì vô tâm mà mãi về sau cô mới biết hoàn cảnh của em. Cô cảm thấy thương em vì em thiếu thốn tình cảm của người cha. Nhưng cô cũng mừng cho em vì em có một người mẹ thật tuyệt vời. Và cũng chính vì điều này mà cô thấy cảm phục. Cảm phục mẹ em đã nuôi dạy em thành con ngoan, trò giỏi, cảm phục em vì em biết thương mẹ, không vì chỉ có một mình mà sinh ra đua đòi hư hỏng.

 10 nam con no 1 loi tri an! - 2

Suốt cả 1 năm học, một cô bé già dặn trước tuổi như em liệu có biết rằng cô tuy có vẻ ngoài ghê gớm nhưng thực ra cô sống rất tình cảm. Chẳng qua vì phần lớn học sinh ở đây thực dụng quá, nên cô không muốn mở rộng lòng mình mà thôi. Cô cũng rất dễ xúc động. Em có biết và có tin rằng, chính cái hôm đưa các em đi thi học sinh giỏi huyện, nhìn thấy cảnh mẹ em lóc cóc đạp xe tận tình đưa con đi thi (trong khi chỉ có nhà nào có điều kiện, xe máy mới làm như vậy) cô đã rất xúc động và rơm rớm nước mắt.

Vậy mà cô đã không làm cho em đạt giải cao. Cô buồn lắm. Không phải vì thành tích của cô, của nhà trường mà cô buồn vì đã làm cho mẹ em và em hụng hẫng. Cô luôn cảm thấy mình có lỗi trong việc này. Vì vậy, hãy tha lỗi cho cô! Đây là điều cô muốn nói nhất trong bức thư này.

Cuối cùng, cô chúc em luôn vui, khỏe, hạnh phúc bên mẹ và bạn bè! Và trong cuộc sống, cô cũng luôn cầu mong cho cô học trò bé bỏng sẽ đạt được những thành tích cao, sẽ thực hiện được những ước mơ đẹp.

Luôn yêu quý em!

    Một cô giáo cũ!

Nhưng… đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp cô. Một biến cố lớn của gia đình đã cô chuyển đi không một lời nhắn nhủ… Mọi thứ về cô chỉ còn nằm lại trong tiềm thức. Một lời cảm ơn tôi còn chưa kịp nói…

Hơn 10 năm có lẻ đã đi qua… Mỗi một ngày 20/11 qua đi, tôi lại đau đáu nhớ về cô với kí ức đẹp đến vô ngần. Kí ức ấy không phải chỉ là món quà tôi nhận được mà còn là một sự tự tin cô đã đặt vào tâm tư của cô học trò bé nhỏ như tôi.  Cô đâu phải chỉ đồng hành cùng tôi đoạn đường hôm ấy, mà trên hết, cô đã đồng hành cùng tôi trong suốt những tháng ngày sau này.

 10 nam con no 1 loi tri an! - 3

Món quà nhỏ cô dành tặng tôi ngày cuối trước khi tôi ra trường...

Đôi khi có những điều dẫu bình dị nhưng lại mang một giá trị lớn lao và tình cảm của một người giáo viên dành cho học sinh như cô là một điều như vậy. Chẳng thể nào nói hết được sự thay đổi mà cô mang lại cho tôi…

Tôi gói gém mọi thứ vào trong nỗi nhớ, trong tâm can… Tôi hi vọng một ngày nào đó, giữa dòng đời tấp nập này, tôi vô tình gặp lại cô, để rồi tôi bước đến, nói một lời cảm ơn. Cảm ơn vì ngày đó cô đã không chỉ trao cho tôi kiến thức mà còn trao cho  tôi nghị lực. Cảm ơn vì hôm ấy, thay vì phóng đi thật nhanh, cô lùi lại và bước cùng tôi…

Tình yêu - Giới tính - Sau 10 năm yêu nhau, cặp đôi tổ chức đám cưới thời bao cấp gây "bão"Sau 10 năm yêu nhau, cặp đôi tổ chức đám cưới thời bao cấp gây "bão"Trong khi nhiều cặp đôi lựa chọn hình thức tổ chức đám cưới hoành tráng, sang trọng thì với Hùng và Trang lại tổ chức ngày trọng...
Tình yêu - Giới tính - Bạn gái cứ liên tục gạ “vượt rào” làm tôi hoang mang lo sợBạn gái cứ liên tục gạ “vượt rào” làm tôi hoang mang lo sợTôi không phải gã đàn ông kém cỏi “chuyện ấy” nhưng thái độ sồn sồn của bạn gái làm tôi thấy lo vì mối quan hệ của chúng tôi chưa...
Tình yêu - Giới tính - Nhận lại em gái sau 45 năm thất lạc, không lâu sau bị em cướp luôn chồngNhận lại em gái sau 45 năm thất lạc, không lâu sau bị em cướp luôn chồngCặp chị em người Anh sau 45 năm thất lạc đã tìm thấy nhau. Nhưng niềm hạnh phúc được đoàn tụ chưa lâu thì người chị đau lòng khi...
Theo Lam Giang (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7