Bật cười trước những bài văn bá đạo của học sinh về trường

Sự kiện: Bài văn lạ

Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò - có rất nhiều cô bé, cậu bé đã có những bài văn không đỡ được về ngôi trường của mình.

Ngày nay, tình trạng dạy học Văn vướng phải một vấn nạn 'sao chép'. Học sinh "ăn cóp" từ văn mẫu, học sinh học thuộc bài của giáo viên. Đã có rất nhiều trường hợp dở khóc dở cười khi hai em học sinh đi thi có bài giống nhau đến từng chữ. Đến khi cho hai em làm lại thì kết quả vẫn như vậy. 

Tuy nhiên, bên cạnh đó, vẫn có những cậu bé, cô bé viết bài bằng sự ngây thơ và trí tưởng tượng của mình. Điều đó khiến cho người lớn rất thích thú. Hãy cùng đọc các bài văn tả trường bá đạo dưới đây.

Ngày đầu vào lớp 1 hồn nhiên

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 1

Từ tối hôm trước em đã ngồi để xếp sách vở vào cặp sách và nghĩ đến ngày mai, ngày đầu tiên vào lớp một. Khác với mọi ngày, hôm nay em dậy rất sớm, rửa mặt xong mà trời vẫn chưa sáng. Em chọn bộ quần áo thật đẹp và đôi dép bi tít mẹ mới mua cho em hôm qua. Đã 7 giờ rồi, mẹ em dắt xe ra cổng và bảo: 'Nào con trai của mẹ, hôm nay con là học sinh lớp một rồi đấy. Lớn rồi phải ngoan nhé'.

Trên đường đi em thấy như là ai cũng vui giống em. Nhiều lúc em muốn hát lên thật to câu hát: Tạm biệt nhé trường mầm non thân yêu…

Ơ nhanh thế đã đến cổng trường rồi. Các anh chị lớn thì rất tự tin bước vào sân trường. Còn chúng em thì bé, lạ lẫm với ngôi trường mới nên bố mẹ cứ phải cầm tay dắt đi tìm lớp 1. Em reo lên: 'Lớp 1H của con đây rồi'. Trong lớp, các bạn đã đến gần đủ. Thấy hai mẹ con em ngập ngừng trước cửa lớp, cô giáo chủ nhiệm bước lại gần, ân cần xoa đầu em và hỏi: 'Con tên là gì?'. Em khe khẽ trả lời: “Thưa cô con là... ạ”. Rồi cô bảo em chào mẹ để vào lớp với các bạn. Em quay lại chào mẹ mà tự nhiên nước mắt cứ trào ra. Ôi! Buồn cười nhỉ, em vừa muốn đi học lại vừa không muốn xa mẹ! Nhưng rồi vào với các bạn em thấy ai cũng ân cần và gần gũi, làm em đỡ nhớ mẹ và yên tâm ngồi học.

Buổi học đầu tiên ấy làm em nhớ mãi.

Ngày đầu khó quên ở lớp học Văn

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 2

Hôm nay là ngày đầu tiên em đi học Văn, mẹ em đã đưa em đến lớp. Đến lớp em được gặp cô..., cô.... Vào lớp, em được chơi trò tìm kho báu nhưng mà em trúng đúng cái bánh hình chú hề. Sau trò chơi, em ra hồ... để viết văn. Em phải đi bộ từ phố... đến hồ....​

Ở hồ... có nhiều cây, người, nhiều người nói chuyện với nhau. Đường phố xung quanh có nhiều xe cộ đi lại xung quanh. Dưới hồ em thấy rất nhiều cá nhảy lên mặt hồ. Ở xung quanh hồ có 4 con chó đuổi nhau. Và có người đi dạo, tập thể dục, có người chạy bộ xung quanh hồ. Đứng ở trên hồ em còn có thể nhìn thấy hiệu sách...,em rất thích đọc sách của nhà xuất bản... Sau khi làm xong bài, bạn... chạy xung quanh hồ. Và bạn... làm rơi bình nước. Em rất thích buổi học đầu tiên ngày hôm nay vì được viết văn ngoài trời.​

Ngôi trường đổ sập sau 10 năm

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 3

Đề: Hãy tưởng tượng trường em 10 năm sau.​

Bài làm:

- A lô! Mày hả

- Ừ, tao nè, có gì không?

- Lâu quá chưa về thăm trường rồi, có đi với tao không?

- Ok kiki!

Thế là chúng em trở về ngôi trường cũ. 'Ôi' một tiếng 'ôi' của em cũng đủ để các bạn nghĩ về ngôi trường sau 10 năm như thế nào. Ngôi trường Trương Vĩnh Ký 10 năm sau thay đổi quá nhiều!

Cổng trường đổ sập, tất cả đổ sập vì sóng thần. Mọi thứ trở về cát bụi. Không có gì để tả.

HẾT.​

Ngôi trường "không cần chạy một quãng dài để đi vệ sinh nữa"

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 4

Em học ở trường Tiểu học... Trường Tiểu học... của em nằm ở phố..., quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.​

Vào ngày khai trường, nhà trường vẫn chưa tổ chức được vì còn bừa bộn, gạch đá ngổn ngang khắp sân trường.

Vì vậy, vào đầu năm học, nhà trường đã cho sửa sang lại trường. Lúc đó, trường em như một công trường lớn. Thời gian cứ thế trôi qua, cuối cùng cũng hoàn thành.

Nhà trường trồng thêm nhiều cây xanh và còn có cả những công trình măng non cho khối 3, 4, 5 chăm sóc.

Hồi trước, trường vẫn chưa có thư viện. Nhưng bây giờ, nhà trường đã xây thư viện đọc truyện, sách hoặc báo tùy ý.

Trước đây, có hai phòng vệ sinh, một dành cho nam, một dành cho nữ. Tất cả học sinh trong trường đều đi vệ sinh ở hai phòng vệ sinh đó.

Nhưng bây giờ, mỗi khối đều có hai phòng vệ sinh đó, không cần phải chạy một quãng dài để đi vệ sinh nữa.

Sau khi được sửa sang lại thì trường em đã trở nên khang trang và sạch đẹp hơn.. Em rất vui khi thấy trường mình được đổi mới và các bạn cũng rất có ý thức bảo vệ môi trường. Em thấy sau khi trường mình được đổi mới lại thì em càng yêu quý ngôi trường này hơn.​

Ngôi trường nhiều hoa sữa khiến học sinh nổi mề đay

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 5

Với tuổi học trò, ai cũng có những bồi hồi, nao nao của buổi tựu trường. Nhưng với em có lẽ ngày đầu tiên bước vào cánh cửa trường trung học phổ thông... là ngày đáng nhớ nhất. Bao niềm vui, sự hãnh diện, rụt rè và bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng đẹp đẽ.​

Ngày đầu tiên đến trường, đó là một ngày nóng bức, ngoài trời nhiệt độ lên đến ba mươi chín độ xê, tầm nhìn xa trên mười ki lô mét, không khí tuy trong lành nhưng nóng quá làm cho tôi đổ mồ hôi ướt hết cả áo.

Đêm trước đó, đa số ai cũng không yên vì lo lắng, mong chờ ngày đến trường nhưng tôi thì lại khác, tôi ngủ ngon lắm. Sau khi chuẩn bị các thứ cần thiết thì tôi lên giường nằm ngủ với những giấc mơ đẹp đẽ.

Ngày hôm đó, tôi dậy thật sớm lúc năm giờ, tôi dậy ăn sáng và chơi game nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà một cái thì tự nhiên tôi cảm thấy hồi hộp sao sao à (lạ thiệt).

Từ cổng trường đi vào là một hàng cây hoa sữa tỏa ngát hương thơm khắp trường, nhưng có một số bạn dị ứng với mùi hoa sữa tỏa ngát nổi mề đay cả người (tội nghiệp thiệt). Bên phải là hồ nuôi cá ở giữa có cái hòn non bộ đẹp dã man, to ơi là to, kề cạnh hồ là dãy nhà ba tầng màu vàng choé to khủng khiếp, đồ sộ như một tòa lâu đài.

Tôi dường như choáng ngợp trước những gì diễn ra ở trước mắt và cảm thấy rất là tự hào, sung sướng khi là một học sinh của ngôi trường như thế này. Trống trường vang lên âm thanh rộn rã, vang xa đánh dấu trong tôi bước ngoặt lớn, nó lùa vào trái tim băng giá của tôi một cảm xúc vô cùng xao xuyến.

Tôi biết là từ hôm nay tôi đã bước vào môi trường mới, đẳng cấp và lợi hại nhiều hơn xưa (phải công nhận có một số bạn vừa học giỏi vừa dễ thương dễ sợ (điển hình là bạn...). Vậy là từ giây phút khoảnh khắc thiêng liêng đó tôi đã chính thức làm học sinh của một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống vẻ vang, đẹp đẽ - trường trung học phổ thông...

Tôi hứa sẽ quyết tâm học hành và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống nhà trường. Đó là những cảm xúc, suy nghĩ vô cùng chân thật của tôi khi lần đầu tiên đặt chân vào ngôi trường cấp 3 danh tiếng mà tôi từng ao ước được học.

Những kỉ niệm đó sẽ mãi đọng lại trong tim tôi. Xin chào cô giáo và các bạn. Hẹn gặp lại vào các bài tập làm văn lần sau.​

Chàng trai trên mặt trăng trở về thăm trường

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 6

Mặt trăng, 12 tháng 6 năm 2033

Khánh thân mến!

Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không?

Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy. Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm.

Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không? Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi. Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết. Gia đình tớ sống rất tốt. Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc.

Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mỹ để giải quyết một số việc quan trọng, tớ có dừng lại ở Hải Phòng - nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây. Tớ về chính ngôi trường từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường. Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân. Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo - một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai.

Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn, cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm và tình yêu thương ấy. Cậu ấy đón tiếp tớ với sự niềm nở, tự hào kể cho tớ về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân tennis, bãi giữ xe...

Ngoài ra, tớ vẫn thấy được một vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn, to hơn. Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gốc cây này tránh nắng, đứa này tranh nhau ngồi ở gốc cây với đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ.

Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi: "Trường Ân đó hả em?" Tớ ngờ ngờ rồi quay lại. Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ. Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn. Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tớ xúc động đến tột cùng - thầy Nguyên đây ư? Người thầy đã dạy tớ đây ư? Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tớ cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng...

Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình. Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tớ... Tớ dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tớ và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện...

Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cám ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy. Nhìn thầy, tớ lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho tớ và lũ bạn kiểm tra 15' một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã ngửa, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười.

Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tớ chào thầy, từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau. Buổi chia tay ấy đầy xúc động, rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tôi lại suy nghĩ viển vông.

Tớ chỉ viết đến đây thôi. Cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống".

Bài văn lạ về bạo lực học đường

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 7

Bạo lực học đường là 1 vấn đề vô cùng nhức nhối. Bạo lực không chỉ xuất hiện ở nam sinh hay nữ sinh, mà còn bạo lực về cả vấn đề tâm lý, hay người ta còn gọi là khủng bố tinh thần. Ví dụ tiêu biểu là học sinh không được đáp ứng những nhu cầu cần thiết trong giờ học. Ví dụ mùa hè, quạt trong phòng học chỉ mang tính chất minh họa, không có giá trị thực tiễn. Một phòng học chỉ có 5 cái quạt, 1 cái ở chỗ ngồi giáo viên, 2 cái ở giữa lối đi cho giáo viên đi lại, và 2 cái dành cho 50 học sinh còn lại. Với chiều dài mỗi cánh quạt là 50cm, khoảng cách từ quạt đến mặt đất là 3m, quạt chạy trong hiệu điện thế 220V, sử dụng dòng điện của máy phát điện xoay chiều 3 pha. Từ đó ta tính được quạt có thể làm mát được 1 khu vực có bán kính hơn 1m hay xấp xỉ là 3 bàn học. 3 bàn /7 bàn nên tức là 4 bàn bị nóng, ở 2 dãy sẽ là 8 bàn, mỗi bàn có 4 người nên sẽ có 32 người bị nóng. 32/50 người, 1 con số vô cùng lớn....

Tác hại của việc bị nóng: Cơ thể của 1 người trưởng thành có 70% là nước. Nhiệt độ mùa hè trung bình vào khoảng 35 độ C tức là tốc độ trung bình của sự bốc hơi nước là vào khoảng 0.15l/giờ, nên trong 1 buổi học kéo dài 1h cơ thể sẽ mất 0.6l nước. Cơ thể người có khoảng 30l nước, tức là chúng ta mất khoảng 2% lượng nước trong cơ thể. Cơ thể chúng ta khi mất từ 2-5% lượng nước sẽ dẫn đến tình trạng hoa mắt, chóng mặt, não bộ mât khoảng 7-8% khả năng hoạt động nên ảnh hưởng vô cùng lớn tới việc học, đấy là chưa kể đến sự ức chế có thể gây ra do nóng bức..

Cậu học trò tưởng tượng mình là hiệu trưởng vào 20 năm sau

 bat cuoi truoc nhung bai van ba dao cua hoc sinh ve truong - 8

"Xin chào các bạn học sinh trường THPT Quốc tế....!  

Xin tự giới thiệu, tên tôi là Lương Trọng Nghĩa, hiệu trưởng mới của trường chúng ta, thay thầy Đào Tuấn Đạt nghỉ dạy về quê dưỡng già và lấy vợ. Tuy thầy tuổi đã cao nhưng vài bộ phận vẫn như ngày nào, nhất là đôi chân nhanh nhẹn, sức khỏe dẻo dai, vì thế hôm nay chúng ta vinh dự được đón thầy trong buổi lễ khai giảng long trọng và đầy ý nghĩa này (vỗ tay).

Các bạn học sinh thân mến! Như các bạn đã biết, cách đây 10 năm, nhằm đáp ứng nhu cầu dạy và học theo chuẩn quốc tế của nhà trường, thầy Đạt đã cho khởi công xây dựng cơ sở mới ngay tại địa chỉ 102 Thái Thịnh, trước là một khu chung cư cao cấp. Ngày hôm nay, chúng ta vui mừng có mặt tại đây trong lễ khai giảng năm học mới, cũng chính là ngày cắt băng khánh thành ngôi trường THPT số một châu Á hiện nay.

Nơi chúng ta đang có mặt là phòng hội nghị đa chức năng với sức chứa hơn 15.000 người, hệ thống âm thanh, ánh sáng hiện đại cùng công nghệ 3D khiến các bạn dù ngồi xa tít ở góc phòng vẫn có thể nghe giọng tôi rất rõ, thậm chí thấy được nốt ruồi phía trên lông mày phải của tôi 3 cm!

19 tầng tiếp theo của tòa nhà này bao gồm các phòng học, mỗi phòng có 2 hệ thống máy chiếu cảm ứng, bàn giáo viên và học sinh được bố trí iPad 16 đời mới nhất, Wifi phủ sóng tới tận phố Thái Hà, ngoài ra còn có khu ký túc xá cho các bạn du học sinh đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Cu Ba, …

Tầng 21 tới tầng 25 là hệ thống nhà hàng 8 sao, khu giải trí với những trò chơi vận động tay chân và trí tuệ, bể bơi ngoài trời, thư viện, sân đỗ cho trực thăng. Tất cả những cơ sở vật chất tuyệt vời đó một lần nữa khẳng định mức độ đầu tư khổng lồ với tâm huyết lớn lao mà thầy Đạt đã dành cho học sinh THPT Einstein nói riêng và nền giáo dục toàn cầu nói chung.

Tôi tin rằng khi lựa chon tôi làm hiệu trưởng, thầy Đạt đã đặt vào tay tôi một viên ngọc quý và một trách nhiệm nặng nề. Tại đây, em xin hứa với thầy, tôi xin hứa với tất cả các bạn học sinh thân yêu, tôi sẽ cố hết sức mình để tiếp nối sự nghiệp giáo dục mà thầy Đạt đã theo đuổi bằng tất cả tâm huyết của những năm tháng tuổi trẻ.

Những thành tựu mà thầy Đạt và tất cả các thầy cô giáo khác đã gây dựng sẽ được lưu truyền mãi mãi tại nhà truyền thống của trường tại cơ sở cũ - 106 Thái Thịnh. Đó là nơi đã gắn bó với những ngày đầu thành lập trường, là bước đầu tiên xây dựng nên danh tiếng của trường THPT Quốc tế Einstein ngày hôm nay (vỗ tay).

Trong quá trình sửa sang nhà truyền thống, đội xây dựng đến từ Mỹ đào được một hiện vật hết sức kỳ lạ dưới gốc cây sấu. Đó là một chiếc lọ thủy tinh, bên trong chứa bức thư giấy đã úa vàng vì nhuốm màu năm tháng. Thư đề năm 2014, tức là cách đây tròn 20 năm. Xin phép các bạn cho tôi được đọc toàn văn bức thư đầy tâm sự này. Bức thư có nội dung như sau:

“Chỉ có một từ: ức chế!

Lúc đăng ký vào trường này, mẹ bảo cố học cho xong cấp 3 rồi mẹ cho đi du học. Mẹ cũng bảo chả cần học hành gì nhiều, tới lớp cho quen mặt bạn rồi đến giờ kiểm tra hỏi bài nó là xong, cố không để đúp chứ chả cần giỏi. Mẹ còn bảo đi học không gây sự với ai, cũng đừng để bạn bè nó đánh mình, cứ yên ổn mà qua ngày thôi.

Tin mẹ sái cổ, cứ đến giờ học thì lết xác tới lớp ngủ, hết giờ về đi chơi điện tử, trà chanh chém gió, anh em bạn bè thoải mái tự do, ai ngờ một ngày tình cờ phải ngồi cong lưng dưới gốc cây chép phạt vì nghe lời mẹ.

5 môn thi giữa kỳ được 9 rưỡi, cao thế còn gì, lại còn có tên trong top 10 từ dưới lên trên, mấy ông thầy còn định “cải thiện chất lượng học” bằng cách gì nữa đây, nhồi nhét, học lại, đã thế còn có cái kiểu phạt xong bắt cảm ơn. Đúng là đặc sản mỗi trường này có.

Đúng lúc đang chổng mông chờ thầy “hành hình” thì cái con bé đấy nó đi ngang qua lớp. Sớm không đến, muộn không đến, ngay “giờ cao điểm” lại vác cái mặt mốc nghênh ngang lượn qua lượn lại. Mà nó lượn thì cứ lượn, việc gì phải dòm vào lớp người ta. Mà dòm thấy cảnh chướng mắt thì thôi, việc gì nó phải cười khẩy.

17 năm hít thở trên cuộc đời này, chưa bao giờ nhục đến thế.

Chịu nhục xong còn phải đứng lên khoanh tay, cúi đầu cảm ơn thầy đã xát muối vào trái tim em.

Tiền hết, tình tan, đời tàn, mẹ mắng.

Đã thế nhớ, từ mai anh sẽ học hành chăm chỉ tử tế, anh sẽ học đại học đàng hoàng. Sau anh làm giáo viên, anh sẽ “hành hạ" bọn học sinh cho bõ tức. Biết đâu 20 năm nữa, bác Đạt về quê chăn vịt, anh lên làm hiệu trưởng trường này.

Anh sẽ cho học sinh của anh nghỉ cả tuần, chỉ đi học từ thứ 2 đến chủ nhật, mỗi ngày 2 ca, mỗi ca 5 tiếng. Đứa nào đi học muộn anh cho trèo cổng vào thoải mái, mỗi cổng cao 3m, kết hợp tập thể dục với lau chùi cổng trường luôn. Anh sẽ cho học sinh đi chơi xa, tham quan dã ngoại thường xuyên, từ gò Đống Đa đến lăng Bác.

Anh cho chúng nó quyền được điểm kém không giới hạn, cũng không bị phạt, đứa nào tổng 5 môn thi dưới 40 điểm anh để đúp luôn, mà đúp vẫn dốt thì anh gửi tạm ở mẫu giáo Sao Sáng bên kia đường để học lại bảng chữ cái.

Anh cho chúng nó quậy phá yêu đương vô tư, anh bắt được anh hứa không mắng chửi, chỉ nhẹ nhàng chụp lại rồi mời phụ huynh đến đón con về tự giáo dục thôi.

Toàn trường anh phủ sóng Wifi, cơ mà trong giờ học anh tắt Wifi bật máy phá sóng, mấy đứa học sinh tha hồ dùng điện thoại để Pikachu với soi gương.

Giờ học quốc phòng trường anh, không phải lăn lê bò toài tháo lắp súng ống, anh dẫn chúng nó đến Magic Game chơi điện tử bắn zombie, bắn 10 viên hạ được mấy mục tiêu được từng đấy điểm. Thế nào mấy chú học sinh, anh làm thế mấy chú có muốn vào trường anh không? Muốn quá đi chứ.

À thôi, hiệu trưởng tương lai đi dọn nhà vệ sinh vì tội buồn mồm nhai kẹo cao su trong lớp đây, các bạn học sinh thân yêu cố gắng đợi thầy 20 năm nữa nhé”.

(cả trường vỗ tay, hiệu trưởng lấy khăn lau nước mắt )

Vâng, một bức tâm thư gửi tương lai thật xúc động, ngập tràn tính giải trí và thời sự. Tôi tin rằng bạn trẻ đó sau cú vấp bị sỉ nhục đầu đời đã vươn lên, chật vật học xong cấp 3 rồi hoành tráng đỗ đại học Sư phạm, với thành tích xuất sắc anh ấy được thầy Đạt mời về trường đảm nhận nhiều vai trò khác nhau, cuối cùng cũng đến ngày mon men tới cái ghế hiệu trưởng.

Vâng, chàng trai đầy nghị lực đó chính là tôi, và tôi xin hứa những lời tôi viết trong thư sẽ trở thành sự thật kể từ học kì này, cụ thể là sau 5 phút nữa.

Và để khai mạc kỷ nguyên huy hoàng rực rỡ đó, mở ra đế chế của tôi, xin trân trọng kính mời thầy Đào Tuấn Đạt, nguyên hiệu trưởng nhà trường, lên cắt băng khánh thành trụ sở  mới và bấm tiếng chuông bắt đầu giờ học. Sau khi chuông hết reo, tức là 30 giây kể từ khi bấm, em học sinh nào còn chưa vào chuồng ổn định chỗ ngồi sẽ ngay lập tức phải trở về nhà, thu dọn đồ đạc  đến ở trong tầng hầm của trường để rèn luyện đạo đức và tác phong nhanh nhẹn. Xin kính mời thầy.

(Thầy Đạt lò dò chống đầu gối đứng lên. Học sinh vội vàng chạy hết)"

Những bài văn “bá đạo” của trẻ P2

Những bài văn "bá đạo" của trẻ tiểu học

Cảm động bức thư đoạt giải nhất cuộc thi UPU lần thứ 44

4 bức thư xúc động trong tập cuối Bố ơi! Mình đi đâu thế mùa 2

Bức thư đặc biệt của Victoria gửi các con nhân "Ngày của mẹ" gây sốt

Làm mẹ - "Chết cười" với bài văn tả gia đình của cậu bé 11 tuổi sau khi mẹ sinh em"Chết cười" với bài văn tả gia đình của cậu bé 11 tuổi sau khi mẹ sinh emKể từ ngày mẹ sinh em, cậu bé tiểu Tôn 11 tuổi đã có những suy nghĩ khác lạ. Những suy nghĩ ấy đã được cậu bé viết trong bài văn...
Làm mẹ - “Cười bể bụng” với những bài văn bất hủ của trẻ tiểu học“Cười bể bụng” với những bài văn bất hủ của trẻ tiểu họcCon vật em yêu thích nhất là con gà. Mình nó vàng như nghệ, miệng nó ngậm bông hồng đỏ chói...
Làm mẹ - Bật mí về cậu bé với bài văn tả bố lườiBật mí về cậu bé với bài văn tả bố lườiÔng bố được miêu tả là anh Đỗ Mạnh Hà (sinh năm 1980) – làm việc tại trung tâm Công nghệ Thông tin - trường ĐH Thương mại Hà Nội.
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7