SOS: Trầm cảm nặng vì con 'ghét' mẹ

Tôi chưa một lần biết cảm giác cho con ti, chưa một lần được con dúi đầu vào ngực nũng nịu...

Mỗi khi nhìn thấy bạn bè, mẹ con quấn quít, con đòi ti mẹ rồi bám riết lấy như chim non là tôi lại chạnh lòng vô cùng.

9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau rồi cũng đến ngày sinh con. Hơn 8 tiếng đồng hồ tôi chịu đựng những cơn đau đến quặn thắt ruột gan để được gặp Tũn. Niềm hạnh phúc tưởng chừng không gì sánh bằng khi bế trong tay thiên thần bé xíu với đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền nhưng đã cất tiếng khóc xem chừng khỏe mạnh lắm. Ông trời dường như càng ban thêm cho tôi may mắn lạ kì khi chưa đầy 1 tiếng sau sinh, ngực tôi đã căng cứng, sữa về “rần rần”. Tôi mỉm cười hài lòng khi giờ đây mình thoát khỏi nỗi lo không sữa. Tôi sẽ được cho con bú như những người mẹ khác, được nuôi lớn con bằng dòng sữa mẹ ngọt ngào.

Ấy thế mà kì lạ thay! Ngay khi tôi hồ hởi đón tay Tũn để cho con ti. Bé bỗng nhiên khóc ré lên rồi dứt khoát quẫy đạp, lắc đầu không chịu bú. Trước sự “cự tuyệt” của con, tôi thấy rất “choáng” và sửng sốt. Tôi chưng hửng: “Sao lại có con không chịu ti mẹ?”. Một lần, hai lần... tôi thử đủ các tư thế nhưng cứ thấy ti mẹ là Tũn lại chê. Trong suy nghĩ của tôi: mẹ mà có sữa là tốt lắm, mà con nào chẳng bú mẹ. Bao nhiêu trường hợp con nghiện ti mẹ đến nỗi không thể cai sữa được. Vậy mà Tũn con tôi lại từ chối dòng sữa mẹ. Người ta muốn giữ ngực không cho con ti đã đành, tôi giờ muốn con ti cũng chẳng được. Thế là làm sao?

 sos: tram cam nang vi con 'ghet' me - 1

Cứ mẹ bế là con khóc ầm lên, tôi vô cùng bối rối (Ảnh minh họa)

Chồng và bố mẹ cũng an ủi tôi nhiều. Rằng “Trẻ con nhiều đứa thế lắm, mỗi đứa một sở thích, làm sao bắt được nó, thôi thì sau này càng nhàn.”… Nhưng, dù mọi người có an ủi, tôi vẫn thấy có gì đó nhói nhói trong tim mình khi thấy ti mẹ giờ là "cực hình" với bé. Tôi đành vắt sữa ra cho con ti bình. Nhìn con ti thun thút, say mê khoái chí với cái núm ti nhựa xấu xí, tôi thực sự chạnh lòng biết bao. Mơ ước bế con trong lòng cho con bú, ngắm đôi mắt đen láy, lắng nghe tiếng thở bé bỏng của con giờ chẳng cách nào thực hiện được. Thi thoảng có người đến thăm lại buột miệng: "Ô hai mẹ con này lạ nhỉ, ti mẹ không ti lại ti bình, thế này thì còn gì gắn bó?" Tôi nghe mà tủi thân ứa nước mắt.

Nỗi buồn của tôi nào có dừng lại ở đấy. Suốt 3 tháng đầu bé Tũn không đêm nào không quấy khóc. Dù tôi bế, rung lắc thế nào con cũng không nín. Nhiều khi bế con khóc mà mẹ cũng òa khóc theo. Nhìn hai mẹ con tôi ôm nhau “thi khóc” mà bà nội cháu lắc đầu ngán ngẩm. Cứ bà bế Tũn thì con nín ngay cơn khóc, trao tay cho tôi là bé lại ọ ẹ. Nghĩ mình chưa có kinh nghiệm chăm con nên còn vụng cần bà chỉ bảo. Tôi luôn cố gắng quan sát kỹ cách mẹ chồng bế cháu, cưng nựng… Nhưng dù có nỗ lực đến đâu tôi vẫn không dỗ nổi con nín khóc.

Nhiều khi nhìn con "phởn chí" mỗi lần cùng bà chơi trò bà ú oà. Tôi cũng thử chơi đùa với con xem sao. Vậy mà bé thấy tôi “Ú òa” lại còn khóc ré lên? Con chẳng có vẻ gì là hào hứng như khi chơi với bà, với bố. Có những lúc được bà bế đi chơi, tôi bảo Tũn ơi ra với mẹ, mẹ bế... vậy mà con quay ngoắt mặt đi rồi hét ầm lên, gạt tay mẹ ra gục vào lòng bà. Tôi thấy lòng sao đắng ngắt. Chẳng nhẽ bé không cảm nhận được chút hơi ấm tình cảm nào của tôi dành cho bé sao?

Tôi trầm cảm và suy sụp. Tôi bắt đầu nghĩ mình “nặng vía”, không hợp với con. Tôi đã dùng mọi cách đốt vía. Từ thắp nhang, đốt phong long, treo tỏi trong nhà đến lấy tóc rối vuốt mặt con, đi cúng thầy...v.v. nhưng cũng không hiệu quả.

Thời gian qua đi Tũn đã lớn hơn, tôi phải tham gia bán hàng. Việc nấu nướng cho Tũn giờ là bà lo, cho Tũn ăn cũng là bà cho, tắm cho Tũn cũng tay bà chăm. Tôi cảm giác như mình chỉ là người thừa đối với bé. Biết bao lần tôi đặt câu hỏi trong đầu, rằng vì sao từ những ngày đầu tiên con đã không hề bám mẹ? Nhưng con thơ làm sao có câu trả lời. Tôi dồn tâm sức vào chăm con nuôi con, yêu thương con hơn tất cả mọi thứ trên đời. Vậy mà bản thân chưa hưởng một lần con quấn quít mẹ, chưa từng nghe tiếng con khóc đòi mẹ, ngực căng sữa mà chẳng biết cảm giác cho con ti nó ra làm sao. Từ bé con đã thế này, đến về sau khi con lớn, có bạn có bè, chắc trong mắt con sẽ chẳng có người mẹ là tôi nữa. Có lẽ nào tôi thực sự không hợp vía con?

Theo tâm sự của độc giả Ngọc Mai (Tây Sơn, Hà Nội)

Làm mẹ - Stress vì mẹ chồng ngoa ngôn, cổ hủStress vì mẹ chồng ngoa ngôn, cổ hủMình hiện đang bế tắc, không biết phải 'khúm núm' mẹ chồng thế nào thì mới yên.
Theo Như Trang ghi (Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7