NSƯT Chí Trung: Facebook khiến tôi hết buồn

“Không vào facebook thì làm gì trong buổi chiều âm u?” – NSƯT Chí Trung chia sẻ.

Gần đây, bên cạnh chuỗi những chương trình hài kịch “kiếm cơm”, NSƯT Chí Trung trở lại với chính kịch sau 15 năm “xa cách”: Anh vừa phục dựng vở diễn “Lời thề thứ 9” của cố nhà thơ Lưu Quang Vũ và tham gia dàn dựng vở diễn “Nhà Ô-sin” của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Trong những ngày cuối năm bận rộn, NSƯT Chí Trung đã dành thời gian cho chúng tôi một cuộc trò chuyện vui vẻ về thời trang và những điểm yêu thích của anh.

Chuyện thời trang dài như vô tận

Ngay khi nhắc đến hai chữ “thời trang”, anh phá lên cười và thừa nhận luôn mình không phải là người có gu thời trang và cũng không có ý định cải thiện lĩnh vực khá “quan trọng” này!

- Trang phục của anh được chọn lựa bằng cách nào?

Toàn bộ trang phục từ ở nhà tới trang phục ra phố của tôi đều do một tay bà xã Ngọc Huyền mua sắm, có thể nói vui rằng trên người chỉ có bộ quần áo da là của tôi. Ngay từ ngày còn trẻ cũng vậy, cho gì mặc nấy; đến khi có gia đình riêng, rồi gia đình có điều kiện hơn vẫn không khác gì. Toàn bộ quần áo phủ lên người tôi đều do bà xã lo hết!

- Điều gì khiến anh cảm thấy thích và không thích khi vợ phải mua sắm cho mình từ những thứ nhỏ nhất?


Có những lúc Huyền mua nhiều, khiến mình cảm thấy khó chịu lắm: cùng một loại như áo sơ-mi chẳng hạn, mua 5 – 10 cái một lúc, lãng phí quá – trong khi ở tuổi này không cần nhiều nữa.

Hồi xưa, khi mình cần đẹp để đi tán gái thì không mua nhiều cho mình, giờ mình “hết hơi” rồi thì lại đi mua (cười lớn)!

 nsut chi trung: facebook khien toi het buon - 1

- Hàng ngày anh mặc thế nào?

Từ trang phục tôi mặc hàng ngày cũng như mỗi khi đi tham dự chương trình nào đó quan trọng cũng cần được sắp bộ sẵn, nếu đến giờ đi mà chưa có trang phục được chuẩn bị là tôi có thể sẽ ra ngoài mà “không mặc gì” (cười lớn). Không hiểu sao mình lại kém về thời trang đến thế!

Công việc khủng khiếp nhất mình không thể làm được là nhớ xem cravat nào dùng theo áo sơ-mi nào? Có lần đi quay chương trình “Những ẩn số vàng”, vợ giao cho 5 chiếc cravat để phối cùng 5 chiếc áo sơ-mi nhưng sau một hồi chuyện trò vui vẻ, nhỡ tay “trộn” chúng vào nhau thế là tôi quên luôn, không còn biết phối cái nào với cái nào. Thật là bi đát! Với thời trang như vậy, ấy thế nhưng với hàng ngàn món cổ vật đang sở hữu thì tôi lại có thể nhớ từng món đồ mua ở đâu, của ai…

- Chị Huyền có phải theo sát từng nơi anh xuất hiện để “đạo diễn trang phục” cho anh?

Có những hôm bà xã bận, mình cũng “tự tiện” vớ lấy một món đồ gì đó để mặc. Bít tất và quần không “hiểu” nhau là chuyện bình thường.

Có lần mình mặc một chiếc quần đen, giày đen nhưng “chơi” nguyên một đôi tất trắng chỉ vì nó xuất hiện ngay ở tủ, thấy là dùng mà không cần biết nó có hợp hay không. Khi đến nhà hát, các em xúm vào bắt anh phải đổi cái này, thay cái khác… Cũng may mắn là mọi người xung quanh, nhất là anh em trong đoàn đều “có trách nhiệm” với thời trang của tôi, có thể phê bình mà không cần xin lỗi! Mình “phục thiện” nhanh lắm!

- Còn màu sắc? Chắc anh cũng phải chọn được cho mình một màu nào đó ưa thích chứ?


Về màu sắc thì có, tôi thích màu nóng, đặc biệt là thể loại thời trang “chim cò”. Ngoài ra, tôi thích nước hoa lắm, có thể xịt đến ướt đẫm cả áo mà không cần biết loại đó có mùi gì. Nói vui chứ nếu có ai chơi xỏ đặt chai nước rửa bát vào khu vực để nước hoa của mình thì chắc cũng cứ thế mà “phang” thôi!

- Có bao giờ anh phải “tháp tùng” chị đi mua sắm?

Có chứ, đó là khi cùng bà xã đi nước ngoài, chúng tôi đã đi cùng nhau 17 – 18 nước trên thế giới rồi. Ví dụ như khi đi châu Âu, bạn bè thường dẫn đi siêu thị, mỗi lần như vậy tôi lại “thủ” một cuốn tiểu thuyết và ngồi “ngon lành” 2 – 3 tiếng ở cửa siêu thị chờ đợi.

Thú thực là không có đam mê với thời trang nên khi đi mua sắm, vào các gian hàng quần áo, mình cứ thấy ngây ngây như bị say, giữa hàng ngàn vạn màu sắc nhưng mình vẫn cảm thấy đơn điệu. Ngược lại, khi đi vào những gian hàng bán búa, khoan… thì mình lại tỉnh như sáo!

- Thế còn chuyện trang phục sân khấu, hẳn có nhiều điều thú vị?

Rất thú vị, giờ đây các vở diễn ngày càng nghèo nàn, kinh phí lại eo hẹp, nên trang phục ít được đầu tư. Có những vai diễn hiện nay – giữa 2012 này – phải mặc những chiếc quần, đi những đôi giày của những năm 80 dù đóng vai… đại gia, hay việc lôi những bộ comple cổ điển vào những vai diễn hiện đại là những điều hết sức… ngớ ngẩn của sân khấu mà chưa có lối thoát nào!

- Như vậy là còn nhiều vấn đề phải bàn?

Phục trang trên sân khấu tạo nên những màu sắc nhất định và góp phần tạo nên thẩm mỹ cho khán giả, đồng thời nó phụ trợ cho cả diễn xuất và nội dung, hình tượng nhân vật...

Nhưng hiện nay sân khấu ngoài không gian quá chật chội, những trang thiết bị quá cũ của ánh sáng và âm thanh, những diễn viên với lối diễn cũng rất cũ kỹ, lại thêm cả áo quần, trang phục cũng lại là model cũ – tất cả cộng lại chính bằng… những hàng ghế thừa!

 nsut chi trung: facebook khien toi het buon - 2

Và những thú vui…

- Vấn đề xã hội gần đây anh quan tâm là gì?


Tôi rất yêu bóng đá, có những đêm thức gần trọn đêm để cổ vũ cho MU. Bóng đá Việt Nam cũng rất mê, vừa rồi tôi cũng “có lỗi” là đã kỳ vọng quá vào chiến thắng của giải đấu. Kinh nghiệm của tôi là “đừng bao giờ hy vọng để rồi mà thất vọng” – một công thức hết sức đơn giản.

- Anh còn tham gia Facebook, thú vui mới của anh chăng?

Tôi mới chơi Facebook. Đây như một công cụ để thỏa mãn năng lượng bên trong của tôi. Qua Facebook, tôi có thể có hàng nghìn người bạn khắp nơi để chia sẻ chuyện bóng đá, chuyện thơ… Giờ tôi có thể ở nhà một mình cả buổi chiều mà không cảm thấy buồn, lúc nào xung quanh mình cũng như có bao nhiêu người.

- Liệu có khi nào anh… “nghiện” Facebook?


Có nhiều người cũng nói thế đấy. Tôi không phải là người bị eo hẹp gò bó về thời gian, cũng không có ai sau lưng để kiểm soát hành động của mình. Vậy không vào Facebook thì còn làm gì khi trong một buổi chiều âm u, con gái đi lấy chồng, con trai đi học xa, vợ đi vắng, tivi không muốn xem…

- Facebook có gây cho anh ảo giác nào không?

Cộng đồng Facebook là cộng đồng ảo, ảo nhưng cũng rất thật. Chơi nó còn cần có phông văn hóa chứ. Khi bạn đưa lên một “trạng thái” nào đó, bạn nhận ngay lại “những cục đá” rất to từ đông đảo cộng đồng ảo này trong giây lát.

Qua Facebook mình cũng có thể tìm được sự đồng điệu, cảm giác được công chúng. Tất nhiên mình cũng phải biết cân bằng bản thân chứ!

 nsut chi trung: facebook khien toi het buon - 3

Không thể thoát khỏi chuyện nghề

- Vở kịch “Lời thề thứ 9” anh mới dựng lại thu được kết quả thế nào? Lượng khán giả đến rạp?

Vở kịch này khán giả vẫn xem nhưng không có nghĩa sẽ đông, nhất là trong bối cảnh thời tiết không suôn sẻ. Đêm diễn đã nhận được tới 17 – 18 lần vỗ tay của khán giả, con số như thế chắc bạn cũng hình dung ra được!

- Đã nhiều năm làm hài, giờ diễn lại chính kịch anh có cảm xúc gì?


Đảm nhận vai diễn chính trong vở “Nhà Ô-sin” khiến tôi có cảm giác như đây là vai diễn viết dành cho mình. Tôi rất thích vai này. Sau đêm diễn, rất nhiều những bậc tiền bối vốn đã từng nhìn mình bằng con mắt “thương hại” ra bắt tay và chúc mừng, ôm hôn và khóc… Vai diễn này tôi thật sự tâm đắc và là những điều tôi trải nghiệm.

- Có điều gì trong nghề khiến anh còn thấy trăn trở?


Nhiều lắm, làm nghề không trăn trở sao được…

Xin cảm ơn Chí Trung về cuộc trò chuyện cởi mở này!

Theo Minh Thoan (Thời trang trẻ)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7