Sợ... Tết!

Nhiều hôm chiếc bánh chưng chỉ mất đúng một góc, còn lại nguyên 7 miếng cứ bê ra bê vào. Đĩa nem 1 ngày rán lại đến vài lần cho nóng. Bát thịt đông nấu rõ là ngon trên lại được xếp hoa cắt tỉa đẹp đẽ, vậy nhưng chẳng ai thèm động đũa.

Cứ nghĩ đến Tết tôi lại... sợ đến kinh hoàng. 7 năm lấy chồng thì 5 năm liền tôi phải trải qua nỗi sợ ấy. Hai mươi mấy Tết đã đầu tắt mặt tối chạy chợ, lo mua sắm tích trữ mọi thứ rồi quẩn quanh trong bếp nấu nướng cỗ bàn cho tới khi... hết Tết.

3 ngày Tết lúc nào cũng mâm cao cỗ đầy, bát rửa chưa khô đã lại hì hục nấu nướng, bày mâm đón khách mới, chỉ thấy khổ ải chả thấy sung sướng ở đâu. Trước Tết chị em đồng nghiệp rủ rê sắm sửa quần áo, tút tát lại nhan sắc tôi cũng hồ hởi hưởng ứng nhiệt tình. Rồi thì cũng váy áo điệu đà, tóc xoăn quấn lọn.

Trước Tết, ai cũng trầm trồ khen trẻ, khen đẹp. Vậy nhưng Tết đến, vài cái mua trước đó chỉ có duy nhất một cái váy được chưng diện không quá 1 tiếng trong ngày mùng 1. Tóc đẹp chẳng thấy đâu nữa mà thay vào đó là đầu tóc rũ rượi vì không có thời gian sấy tóc, quấn lô. Mặt mày phờ phạc vẫn phải cố để cười thật tươi, quần thì lúc nào cũng ống cao ống thấp, tay thì luôn ướt nhẹp chùi vội để bắt tay khách đến chơi nhà...

Quanh nhà nhìn đâu cũng thấy thịt, măng, bánh trái như kho cứu đói. Thịt thà thì chất đầy tủ lạnh, chỉ bởi Tết đến là phải làm cỗ thiết đãi khách khứa. Nào là khách của bố mẹ chồng, khách của vợ chồng rồi thì cả... khách của em chồng nữa.

Đây là từ oái oăm nhất: oái oăm học đường

Test (Test)