Ác mộng những ngày làm dâu xứ Đài: Nước mắt đắng cay ở xứ người

Cuộc sống những ngày đầu làm dâu của tôi đều ngập trong cay đắng tủi hờn. Cuộc sống nơi xứ người khác xa những gì tôi đã được bà chị “huấn luyện” trước khi lấy chồng. Nó chỉ là cơn ác mộng...

Hai vợ chồng tôi không phải sống ở gia đình riêng như chồng tôi hứa trước khi sang mà cả 4 con người cùng chung sống trong một căn hộ 40m2, được xây 2,5 tầng. Kinh tế cơ bản ban đầu không quá khó khăn.

Tuy nhiên, mọi việc trong nhà đều do tôi đảm nhiệm như chăm sóc mẹ chồng, việc nhà... Từ lúc lấy chồng, tôi lúc nào cũng đầu tắt mặt tối. Nhiều đêm tôi mệt rã rời nhưng vẫn phải phục vụ chồng say rượu.

Gã chồng tôi uống rượu như nước lã, một khi đã rượu vào là anh ta mê mệt. Trong đó có chị Thanh (một người hàng xóm tôi mới quen) quê Hưng Yên cũng làm dâu Đài Loan, chị Thanh may mắn hơn Tôi khi chị có công việc ổn định và con cái hạnh phúc đề huề.

Cũng từ người hàng xóm này tôi mới biết chồng tôi mới ra tù nên phải sang Việt Nam lấy vợ. Biết mình gặp phải kẻ không ra gì nhưng tôi vẫn cố nhịn để kệ đời mình “bèo trôi theo nước”, lúc đó, một cô gái tuổi 18 như tôi không nghĩ được gì nhiều.

Kể cả sau này khi có bầu, dù tôi vừa bụng mang dạ chửa nhưng tôi vẫn phải làm quần quật như ô sin trong nhà và tìm cách phải đối mặt hàng ngày với gã chồng vũ phu, nghiên ngập, có phần bê tha của mình.

 ac mong nhung ngay lam dau xu dai: nuoc mat dang cay o xu nguoi - 1

Con gái, nguồn động lực chính của tôi bên xứ người (Ảnh: NVCC)

Chồng chỉ đi làm công nhân nhưng được bao nhiêu tiền lương là anh ta đi đánh bài, uống rượu rồi về quậy tung cả nhà. Hắn về nhà trong lúc say còn nhiều hơn lúc tỉnh, những lúc đó chồng kiếm đủ chuyện để chửi, để đánh tôi, có những lúc hắn đập đầu vợ vào tường, dù đau nhưng tôi vẫn cố vùng thoát ra để chạy trốn, nhưng giữa phương trời xa lạ tôi cũng không biết đi đâu về đâu.

Nhiều lần sợ quá, tôi phải xin em chồng cho ngủ nhờ, khóa trái cửa để đợi chồng tỉnh. Ngày nào mẹ chồng và em chồng đi vắng, chỉ còn 2 vợ chồng là tôi phải chui xuống gầm giường ngủ, không dám bật đèn. Dù bầu bí, dưới sàn lạnh lẽo vô cùng nhưng vẫn phải chịu khó, bởi chồng tôi nếu tìm thấy tôi anh ta sẽ chửi, nếu không tìm thấy thì thôi.

Chồng tôi ngày càng trái tính, đã vậy anh ta còn thường xuyên dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới loạn xạ. Ban đầu hắn còn tử tế nói chuyện với vợ bằng vài câu tiếng Việt, sau đó hắn bắt đầu nói chuyện với vợ bằng những tiếng chửi của Đài Loan.

Hai vợ chồng có bất cứ chuyện gì dù đúng hay sai nhưng mẹ chồng vẫn bênh chồng trước. Đi khám thai về xác định là con gái anh ta lại chửi vợ khủng khiếp hơn, anh ta chửi tôi không biết đẻ như người ta.

Lúc đó, tôi tự nhủ, dù sao cũng có con với người ta, tôi nghĩ mình trẻ cắn răng chịu đựng tính khí thô lỗ thất thường của ông chồng rượu chè, cố gắng đi làm để dành tiền chờ ngày sinh nở bên cạnh đó phải lo gửi về giúp bố mẹ trả hết nợ.

Lúc mới qua, vốn tiếng Trung còn ít ỏi tôi xin vào làm ở tiệm dép gần đó. Làm một tháng được 7.000 Đài Tệ nhưng phải gửi về nhà cho bố mẹ một chút thành ra không đủ sinh hoạt, mua sữa cho bà bầu. Một hôm chồng biết tôi có tiền dành dụm để đi đẻ, anh ta lục được lấy toàn bộ tiền đi chơi gái, uống bia hết.

 ac mong nhung ngay lam dau xu dai: nuoc mat dang cay o xu nguoi - 2

Giữa xứ người, một mình tôi không biết đi về đâu (Ảnh: NVCC)

Sắp đến ngày sinh nở, tôi có nói với chồng, nhưng hắn gạt phắt, vậy là tôi phải tự bắt xe đi một mình. Giữa đêm lạnh buốt, tuyết trắng xóa đường đi, một thân một mình, bụng bầu sắp sinh, tôi tủi thân quá, ngồi ngoài phòng chờ đẻ mà tôi khóc cho cuộc đời mình, khóc trong ấm ức, khóc mà quên mất cơn đau đẻ.

Từ ngày tôi sinh con gái trong gia đình chồng không một ai đoái hoài đến chỉ có 2 mẹ con tự chăm sóc nhau. Khi con gái đến tuổi gửi trẻ, tôi một mình đưa đón con đi đi về về.

Cuộc sống dù còn vất vả nhưng có đứa con là niềm an ủi nên tôi cũng tạm yên lòng với cuộc sống mới nơi xứ người. Rồi một ngày, chồng tôi đón về một cô gái trẻ, cô ta tự nhận là vợ mới của chồng tôi. Cả nhà tuyên bố đuổi tôi ra khỏi nhà. Chồng bắt phải ly dị, tôi lúc đó mới 19 tuổi, không đủ dũng cảm làm điều đó.

Ý định bỏ về Việt Nam đã xuất hiện trong đầu tôi, nhưng tiền đâu mà về, rồi về lại mang tiếng, còn bố mẹ ở quê, dù khó khăn nhưng cũng cố nhịn. Nhiều khi buồn quá tôi sợ mình nghĩ quẩn nhưng không dám nói với ai. Đã hơn 1 lần tôi muốn bế con về Việt Nam nhưng lại nghĩ lấy chồng không giúp ích gì được cho cha mẹ mà bây giờ mang con về làm khổ bố mẹ rồi bà con hàng xóm cười chê nên tôi vẫn cố ở lại.

Làm được bao nhiêu tiền, tôi không dám tiêu, để dành gửi về cho bố mẹ trả nợ từ từ, chỉ giúp được phần nào chứ không thể trả hết bởi tôi phải nuôi con ăn học, nếu cứ bỏ không cho nhà chồng con tôi sẽ thiệt thòi nhiều.

Tôi ăn uống kham khổ, nhiều lúc người chỉ còn lại một dúm xương, mặt mũi đầy mụn nhọn, tàn tạ vô cùng. Chồng tôi thì ngày ngày vẫn hành hạ tôi vì ckhông chịu ly dị, không những vậy nhiều lúc tôi phải nuôi lại chồng. Hắn uống rượu suốt, nhiều khi thiếu nợ, đi bao gái rồi người ta lại nhà người ta đòi, hắn lại lôi tôi ra bắt phải trả nợ cho hắn.

Sau bảy năm câm nín nơi nhà chồng, con gái tôi bắt đầu vào lớp 1. Tôi nghĩ mình đã hy sinh quá đủ để được gần con, nhưng nỗi đau và câu hỏi tại sao phải sống trong ê chề khi lòng không muốn vẫn ám ảnh không nguôi. Nếu không có những hạnh phúc nhỏ nhoi từ con trẻ thì chắc tôi không vượt qua được với ông chồng lớn tuổi mà như có vấn đề tâm thần.

Có một lần uống rượu xong rồi ông ta đánh con, tôi bênh vực con gái thì hắn ta nắm đầu đập đập vào vách tường. Anh ta có cái tật lạ là cứ uống rượu xong là gọi xe cấp cứu, đánh tôi xong ông ta gọi cả cảnh sát rồi vu cho tôi đánh ông ấy, liên tục như vậy, nhất là khi nào uống rượu say mèm. Nhiều khi mẹ chồng tôi nói anh ta bị ma nhập, bà ta đi cúng khắp nơi nhưng cũng không khỏi bệnh.

Trộm vía nhưng con tôi ngoan lắm, bé biết mẹ nó khổ nên rất thương mẹ. Nhưng mà thấy tôi khổ quá, nhiều khi chồng tôi uống rượu rồi về chửi tôi, tôi khóc bé bảo mẹ đừng khóc, mẹ khóc là mắt con cũng muốn khóc theo mẹ, nếu mẹ sống với bố nữa, mẹ đi tìm người khác tốt hơn bố là con vui rồi.

Sáng sớm trước khi đi làm tôi chở con đi học, chiều về bé lại nhà bạn tôi ăn uống ở đó. Nhiều khi bé tủi thân, bé hỏi tại sao để bé đi lại nhà người ta ăn cơm chực, ăn ngon cũng không dám đòi ăn thêm.

Một ngày, mẹ chồng tôi đi xem bói, bà về bà nói nguyên nhân con bà bị điên điên dở dở ấy là do lấy tôi. Sự việc ấy càng làm cho chồng tôi vũ phu với tôi hơn. Còn cô gái trẻ hắn gọi là vợ mới kia, trực tiếp gọi điện cho tôi đe doạ tôi, nói tôi không ra khỏi nhà chồng sẽ giết mẹ con tôi.

Nghĩ đến con, tôi sợ hãi quá dạ trốn khỏi nhà chồng. Ba tháng sau, nỗi nhớ con quay quắt khiến tôi bất chấp hết tất cả sợ hãi trở lại nhà chồng. Trong nhà chồng tôi, vợ mới, mẹ chồng và em chồng để sẵn giấy ly dị bắt tôi ký, tôi không ký chồng tôi lôi tôi ra đường đánh tới tấp, phải nhờ đến cảnh sát can thiệp tôi mới thoát khỏi gã vũ phu.

Ngay sau đó tôi xách quần áo ra khỏi nhà chồng. Không ly dị nhưng tôi cũng đã đạt được thăm nuôi con bất kỳ khi nào rôi muốn. Giữa xứ Đài, tôi bơ vơ đi tìm những người bạn người Việt Nam để mong kiếm kế sinh nhai...

(Còn nữa)

Theo Trần Phương (Người đưa tin)
Tính ngày rụng trứng chính xác
Tính ngày dự sinh chính xác