Xúc động những bài thơ từ sáng tác của Trần Lập

Ngay sau khi thông tin về sự ra đi đột ngột của thủ lĩnh ban nhạc Bức Tường được đăng tải, nhiều người thương tiếc đã làm những bài thơ xúc động ghép từ nhiều ca khúc của anh.

Với những ai đã từng trẻ, đều hiểu và thấy quá sức chịu đựng với nỗi sợ không mạnh mẽ, sự đau khổ, những băn khoăn giữa lý tưởng, giấc mơ hay thực tế cuộc sống phũ phàng. Trần Lập và Bức Tường đã mang đến một nguồn sáng bằng cách gọi tên nỗi sợ, gọi tên tuổi 20 bằng những ngôn từ mạnh mẽ trong các ca khúc của mình. 

Hình ảnh Trần Lập khi đứng trên sân khấu ướt áo, giọng khàn, ánh cười sẽ sống mãi với tất cả người hâm mộ. Nhiều người đã làm thơ để tiễn đưa anh, người hát cho những ngày trẻ.

 xuc dong nhung bai tho tu sang tac cua tran lap - 1

Hình ảnh Trần Lập còn mãi trong lòng người hâm mộ

Bài thơ của chủ trang facebook có tên Hưng Art được làm từ 20 bài hát, thể hiện sự tiếc thương của anh dành cho nhạc sĩ, ca sĩ Trần Lập. Bài thơ không có tựa đề là lời chia tay với người nghệ sĩ tài hoa bạc mệnh. Những bài hát của người thủ lĩnh Bức Tường thay cho những điều tốt đẹp anh để lại trong lòng tác giả và người hâm mộ.   

Người đàn ông với đôi “Mắt đen”

Nhưng không mang “Tâm hồn của đá”

“Đôi bàn tay” viết bao điều mới lạ

“Ngày hôm qua” vẫn gan dạ kiên cường

Như “Cây bàng” tỏa bóng mát muôn phương

Ôm “Giọt đắng” nhoẻn cười anh cứ bước

Vẫn “Ra khơi” giữa biển đời xuôi ngược

Rồi “Trở về” đâu cần được điều chi

“Con số không” chẳng nói lên gì

“Nếu em hiểu”… “Niềm tin cho cát bụi”

“Đường đến ngày vinh quang” ngẩng đầu sao phải cúi

“Rung chuông vàng” anh hát khúc hoan ca

“Hoa ban trắng” giữa nắng đẹp hiền hòa

Vẫn in hình “Người đàn bà hóa đá”

Tình “Cha và con” sâu thẳm như biển cả

“Rock xuyên màn đêm” nghiêng ngả đất trời

“Bông hồng thủy tinh” cài lên áo anh ơi

Hãy chiến đấu và không ngừng “Khám phá”

Anh như thỏi “Nam châm” hút bao điều mới lạ

Và tỏa ngát giữa trời… gan dạ trung kiên.

Bài thơ "Tâm hồn của đá" của một tác giả ở Vũng Tàu đưa tiễn Trần Lập về cõi nghìn trùng.

Tâm hồn của đá

(Đưa tiễn Trần Lập về cõi nghìn trùng cùng những tựa đề ca khúc của anh)

Chia tay nhé Trần Lập ơi

Thế là thuyền đã “Ra khơi” rồi - mãi mãi

Như “Những chuyến đi dài”

Nhưng lần này không trở lại

Mang tình yêu của “ Tuổi hai mươi”

Đi “Khám phá" những miền xa…

“Hoa ban trắng” vẫn còn lưu luyến tháng ba

“Cây bàng” mùa xuân đang thắp trên cành “Niềm tin cho cát bụi”

“Người đàn bà hóa đá” trong đau thương thì thầm “Tiếng gọi”:

“Trở về" đi anh, với em, “Cha và con” …..

Những “Giọt đắng” đầm đìa đẫm ướt cặp “Mắt đen”

“Bông hồng thủy tinh" như giấc mơ “Ngày hôm qua” đã vỡ

Nhưng “Nếu em hiểu”

Thì "Đường đến vinh quang” của anh

Quyết không phải “Con số không” và dang dở!

Một "Ngày khác" thôi

"Anh sẽ đến”,

Sẽ lại đến với “Bức tường” quang vinh

Dù chỉ như chiếc bóng “Vô hình”

Trong điệu “Rock xuyên màn đêm"

Dưới “Cơn mưa hoang dã”

Và lại hát vang với “Tâm hồn của đá”

Rằng đừng như đá thờ ơ

Sống không một tình yêu…

Bài thơ của bạn Nguyễn Ngọc Huynh thay cho lời khóc đưa Trần Lập:

Lẽ nào bản sắc “Bức tường”

Lại mang âm hưởng “Bông hồng thủy tinh”!

Cầu trời rộng đức hiếu sinh

Để “Tâm hồn … đã” hóa thành trường ca!

Đời là “Những chuyến đi xa”

Cho ta “Ngày khác” du ca tháng ngày

“Niềm tin cát bụi cõi này

“Tuổi hai mươi” với “Men say” đang chờ

“Chơi vơi” khúc hát sững sờ

“Hoa ban trắng” nở tím bờ cõi mơ

“Rock màn đêm” vẫn nên thơ

“Đôi bàn tay” ấy có chờ được lâu?

“Cơn mưa hoang dã” đục ngầu

“Ra khơi”, “Giọt đắng” nhiệm mầu chứa chan

Kia rồi “Đường đến vinh quang”

Ai đem “Nỗi nhớ” bỏ quên cuối trời…

“Mắt đen” khi đã khép rồi

Còn đâu “Tiếng gọi” vẳng lời thiên thu.

Tiếc thương Trần Lập, người hâm mộ cùng dành tặng bài thơ "Bông hồng thủy tinh đã vỡ" xót thương cho vợ anh.

Bông hồng thủy tinh đã vỡ

Tình ơi!

Em hãy ở lại với dòng sông mênh mang bên lở bên bồi

Với cánh đồng lau trắng gió xé lòng vi vút

Với ráng chiều giông về nghi ngút

Với dang dở đời anh không kịp viết hết cho mình

Nằm gối đầu ngóng hiên nhà lặng thinh

Dịu lòng nghe ai hát về bông hồng lửa đỏ

Đặt lên ngực sẽ thấy thương thương nhớ nhớ

Đừng đau nhiều nghen em

Hãy nhẹ nhàng đi qua những cơn ngủ êm đềm

Giấc mơ có ngực rám cho em gục đầu hờn lẫy

Đôi tay anh vẫn gân nhiều đến vậy

Để chở che vai thon những năm tháng rộng dài

Nhắm mắt chạm lên sạn chai

Em sẽ hiểu mặn mòi đàn ông dụm dành thơm mát

... Ngủ đi em yêu cho gió hát

Cho trăng trôi trên sông ra biển lớn dịu hiền

Trở về và hãy cố gắng nguôi quên

Đặt anh vào tim vào ngực đàn bà kiệt cùng ngang trái

Kiên cường bước dùm anh trọn đoạn đường bỏ lại

Đa đoan đàn bà chắc sẽ vững yên

Ôm anh thêm lần này hứa đừng ưu phiền

Gạt nước mắt nhìn trời cao xanh ngát

Ở lại trỗi mầm như hạt

Bung biêng xanh!

Ở lại đừng nói gì cho anh

Đi 

Thanh thản lòng mình

“Bông hồng thuỷ tinh” 

Đỏ lửa!"

Bài thơ của một người hâm mộ khác thay cho nén nhang thơm thắp cho ngày ca sĩ Trần Lập ra đi.

Trần Lập – Hãy trở về trong một hóa thân khác

Người đàn ông sinh năm 1974

Đại khê thủy

42 năm đắm tình nhân thế

Vọng vào đời triêu triệu giọt thanh âm

Một chiều cuối xuân

Ngừng chảy.

Nước mắt tháng ba nhòa hơn sương khói

Lời ca tháng ba – run môi ai hát vội

Xót xa đôi lời…

“Phận người que diêm trước gió

Lụi tàn trong một sớm mai không ngoài ai” 

Rồi đời sẽ kể về những sớm mai…

Cây bàng già thêm một mùa rụng lá

Phủ tháng ba hoang vắng đắng lòng người

À ơi…

“Đỏ như máu dẫu xa lìa cành

Nụ cười luôn tươi sáng trên môi” 

Dòng nước cạn rồi

Đời đã nghẹn lời

Ngàn thanh âm cuộn thành giông tố

Một chiều hóa đá giữa ngàn khơi

Anh vẫn sống trong triệu cuộc đời

Khi yêu thương cháy bỏng

Phút niềm tin hụt hẫng

Lời ca anh vang vọng, dìu trái tim đi tìm chân lý sống

Khi anh hát: Tháng năm đẹp nhất là cách bước vào gian nan tìm bình yên và ghi dấu ấn

Thắp lửa bàn tay…

Trở về đây… Trở về đây

Khe nước lớn mang tên Trần Lập

Ru “Bông hồng thủy tinh” thôi khóc

“Bên bạn bè và bên ly trà thơm” 

Dẫu biết đam mê hối giục bước chân

Khi bánh xe cuộc đời lăn, trăm chuyến đi dài thức giấc

Nhưng xin hãy trở về trong một hóa thân khác

Hòa dòng chảy nhân gian

Nơi rất nhiều tâm hồn còn mệt nhoài trong tối tăm

Cần lời ca anh khơi nguồn sức mạnh

Biết cuộc đời luôn đáng sống từng phút giây…

Theo Minh Minh (Khám Phá)