Ai rồi cũng phải yêu thôi

Ai rồi cũng sẽ phải yêu thôi, kể cả họ đã từng yêu một người hơn cả bản thân mình trước đó.

Hà Nội đang đón những cơn gió lạnh đầu tiên. Và hôm nay, em điện thoại cho tôi, em nói em lấy chồng. Vài giây đầu tôi đã bán tín, bán nghi… Hay là em lại chọc ghẹo tôi…? Cũng phải, thời tiết bắt đầu vào đông rồi, cơn mưa lất phất gợi nhớ những kỉ niệm buồn. Chắc là em lại nhớ tôi, đúng không? Nếu đúng, em cứ nhận, đừng từ chối. Bởi vì… tôi cũng nhớ em. Chuyện đó là sự thật, dù rằng tôi và em chỉ còn là… tình cũ.

Em vẫn cứ cười cười như bao lần em điện thoại cho tôi. Thế nên tôi không tin là em lấy chồng. Nhưng vài giây sau giọng em trùng lại, nghiêm túc lạ lùng:

- “Cuối tuần em cưới, anh đến hay không thì tùy. Nhưng em vẫn đợi”.

Em tắt máy ngay sau câu nói đó. Chắc là em sợ tôi sốc hoặc em sợ tôi nghe thấy em khóc. Thế là em lấy chồng thật. Vậy mà em từng nói, nếu không phải tôi, em sẽ chẳng lấy chồng làm chi nữa. Tự dưng từ trong tâm khảm tôi, những kí ức của tháng ngày xưa cũ hiện về nguyên vẹn. Bao câu nói, bao lời thề còn nguyên đây mà cả em và tôi đều đã khác. Chúng ta không còn trao nhau lời yêu, thay vào đó là những lời trách cứ.

Tôi hằn học với đời, tôi hận em. Tôi hận vì em đã tìm được người để cưới nhanh đến thế. Tôi cười khinh khỉnh với chính mình, lời yêu thốt ra bằng miệng nên dễ bay cũng đâu có gì khó hiểu. Tôi chẳng biết mình lấy tư cách gì để trách cứ em? Tôi và em chia tay là quyết định của cả hai. Đâu phải em phản bội vậy mà giờ tôi cứ hậm hụi khi biết em sắp thành vợ người đàn ông khác.

 ai roi cung phai yeu thoi - 1

Em lấy chồng rồi ư? Vậy mà em từng nói chẳng lấy ai ngoài anh nữa (Ảnh minh họa)

Tôi nghĩ nhiều về ngày em cưới. Tôi có đến tham dự hay không? Bạn bè của em làm gì có ai không biết tôi và em đã từng yêu nhau như thế nào. Liệu họ sẽ nhìn tôi bằng anh  mắt ra sao? Thương hại tôi hay thương hại em. Mà biết đâu chừng, họ lại thương hại người đàn ông mà em lấy làm chồng.

Bực thật! Sao em lại lấy chồng? Sao em lại báo tin em lấy chồng vào một ngày Hà Nội buồn ảm đạm. Thời tiết và tâm trạng của tôi xầm xì, tối thẫm. Chắc nó làm cho tôi cô đơn chứ không phải việc em lấy chồng. Tôi nhấp một ngụm cà phê đá… Tôi vẫn vậy, dù trời lạnh hay nóng, tôi vẫn chỉ uống cà phê đá.

Từ ngày chia tay, tôi và em vẫn điện thoại hỏi han nhau. Hầu như tuần nào em chẳng dành một hôm để “tám” với tôi tới khuya. Chúng ta nói chuyện như hồi còn yêu nhau nhưng tuyệt nhiên không có lời yêu nào trong đó. Em kể hết chuyện ban chiều đi ăn kem, chuyện cuối tuần vừa rồi em vừa sắm được một bộ váy đẹp… Cứ như thể em đang sợ cuộc sống của em và tôi cách xa nhau nhiều quá nên em phải tường thuật cho tôi mọi chuyện để tôi được tỏ tường.

Tôi cứ ngỡ là em chưa yêu. Nếu yêu, sao em còn có thời gian cho tôi nhiều đến vậy? Rồi tôi tự xoa dịu nỗi tức tối trong mình bằng một lí do: “Chắc là em cưới cho xong trách nhiệm. Em chỉ yêu tôi mà thôi”. Tôi tự tin nhắn cho em dòng chữ: “Em có yêu người đó không”. Tôi chờ đợi một sự im lặng, bởi vì với tôi đó đã là câu trả lời rõ ràng. Nhưng không, em nhắn lại rất nhanh: “Tất nhiên là có chứ anh. Đấy là người em yêu, yêu em và sẽ chung sống với em trọn đời cơ mà”.

 ai roi cung phai yeu thoi - 2

Tôi sẽ đi dự đám cưới em như một người bạn cũ. Biết đâu chừng, tôi sẽ gặp người con gái nào đó thuộc về mình trong đám cưới của em. Đúng vậy, ai rồi cũng phải yêu thôi… (Ảnh minh họa)

Tôi im lặng. Một nỗi đau xâm chiếm con tim… Hình như với tôi Hà Nội vào đông thật rồi.

Tôi cuộn mình trong chăn, cảm thấy lười biếng không muốn dậy. Trong cơn mụ mị, tôi thấy  mình ngu ngốc. Tôi và em còn gì nữa đâu. Có thể tôi chưa yêu ai, chưa quên được em kể từ khi chia tay nhưng điều đó không phải là nghĩa vụ để phải có từ phía em. Ai trong chúng ta rồi cũng sẽ phải yêu, không phải yêu nhau mà là yêu người khác. Mà em là con gái, em cần sự chở che hơn tôi. Đúng là em đã từng yêu tôi đấy, nhưng thì sao? Khi tôi không thể bên em cả cuộc đời, em tìm cho mình người đàn ông khác là điều hiển nhiên.

Ai rồi cũng sẽ phải yêu thôi, kể cả họ đã từng yêu một người hơn cả bản thân mình trước đó.

Tôi vùng dậy, ngoài kia trời bắt đầu se lại. Tôi sẽ đi dự đám cưới em như một người bạn cũ. Biết đâu chừng, tôi sẽ gặp người con gái nào đó thuộc về mình trong đám cưới của em. Đúng vậy, ai rồi cũng phải yêu thôi…

(ngongiomuadong@...)

Tình yêu - Giới tính - Em đi...Em đi...Minh Vân có thể chờ đợi nhưng đứa con trong bụng cô thì không... Vì thế mà Minh Vân ra đi.
Tình yêu - Giới tính - Mất một người mà thế giới vắng hơnMất một người mà thế giới vắng hơnThế giới có cả triệu người, vậy mà sao mất anh, thế giới bỗng như vô hình…?
(Khám Phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7