Anh hủy hôn vì em mất trinh

Anh ném vào mặt em những câu khinh bỉ dù không biết vì sao em không còn trong trắng!

Chuyện con gái không còn trinh bị con trai khinh rẻ nhan nhản trên các mặt  báo nhưng tôi không nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh này. Đúng, tôi không còn trinh nhưng tôi không phải là đứa chơi bời, yêu đương nhăng nhít.

Tôi ít nói, ít giao du nên đến tận lúc ra trường, đi làm tôi mới yêu – anh là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi chuẩn bị làm đám cưới vào tháng 9 này nhưng tất cả đã tiêu tan trong mây khói khi anh biết tôi không còn trinh. Khi biết tôi  không còn trinh, anh đã ném vào mặt tôi lời thô bỉ và nói hủy hôn mà chẳng để tôi lời giải thích: “Tại sao tôi mất trinh?”. Chẳng nhẽ, tất cả những con gái không còn trinh đều là xấu xa, tội lỗi sao? Chả nhẽ, không còn trinh thì không được yêu thương, không được trân trọng sao? Vậy những người con gái lỡ mất trinh như tôi sẽ thế nào, đi đâu và về đâu? Chúng tôi sẽ không tìm được người yêu mình thật lòng nữa sao???

Tôi không bao giờ quên ánh mắt anh nhìn tôi lúc đó, đỏ au, đầy giận dữ, có thể ăn tươi nuốt sống tôi. Anh trừng mắt nhìn vào thân thể tôi rồi la hét: “Tôi cứ nghĩ cô là người đoan trang, sao cô đóng kịch giỏi thế, cô đã ngủ với bao nhiêu thằng rồi, tôi là thằng thứ mấy của cô”, “không có đám cưới nào diễn ra giữa tôi và cô nữa đâu”. Anh đóng sầm cửa lại, bỏ mặc tôi ở nhà nghỉ.

Đau khổ, ê chề tôi chỉ biết khóc, khóc và khóc. Chấp nhận vào nhà nghỉ với anh vì chúng tôi còn  1 tháng nữa sẽ chính thức là vợ chồng, anh bảo đằng nào cũng là vợ chồng, mình tân hôn trước. Lúc cả hai đi mời đám cưới, trời nắng nóng, mệt nên chúng tôi vào nhà nghỉ gần đó nghỉ ngơi và chuyện gì đến cũng đến. Lúc đó, tôi cũng rất lo sợ chuyện không có “giọt màu đào” trên ga trải giường trắng kia. Tôi không định lừa anh, tôi định khi chúng tôi “yêu” xong sẽ kể cho anh nghe nhưng không ngờ anh lại giận giữ và không nghe tôi giải thích.

 anh huy hon vi em mat trinh - 1

Tôi mất trinh từ hồi còn nhỏ, tuổi thơ dữ dội đã theo tôi đến tận bây giờ (Ảnh minh họa)

Tôi mất trinh từ hồi còn nhỏ, tuổi thơ dữ dội đã theo tôi đến tận bây giờ, hồi cấp 3, lên đại học tôi thu mình lại như con ốc, lúc nào tôi cũng cảm giác tôi khiếm khuyết, tôi không giống những người bạn gái khác.

Lúc tôi 8 tuổi, bạn của anh trai tôi đến nhà và ngủ lại, anh tôi hơn tôi 4 tuổi. 8 tuổi tôi biết gì về sự trinh tiết, biết gì về chuyện người lớn nhưng tôi đã bị bạn của anh xâm hại. 8 tuổi – tôi chưa thể hình dung ra được đây sẽ nỗi đau tận cùng của người con gái. 8 tuổi – tôi đâu biết rằng mình đã mất đi cái quý giá nhất. 8 tuổi chuyện này xảy ra, bản thân tôi không cảm thấy đau khổ bởi tôi đã biết gì đâu….Tôi vẫn vô tư hồn nhiên như bao đứa trẻ khác.

Và đến lúc cuối năm cấp 2, đầu cấp 3, tôi bắt đầu nhận ra rằng: Mình không còn trinh! Tôi không còn vui vẻ, hòa đồng cùng các bạn nữa. Cả tuổi trẻ của tôi, tôi khép mình lại, không thân mật với bất cứ người đàn ông nào. Có người nói rằng: chính tôi tự coi trọng cái màng trinh đó thì khác cũng sẽ coi trọng thôi. Nhưng họ không trong hoàn cảnh của tôi, họ đâu hiểu rằng nỗi đau tinh thần giằng xé tôi, thỉnh thoảng cái đêm đó lại hiện về trong tôi….

Tận đến lúc ra trường đi làm, tôi gặp anh – cùng cơ quan với tôi, anh đã đánh thức trái tim tôi. Anh cho tôi cảm giác an toàn, những cử chỉ quan tâm của anh đã khiến tôi cảm động. Yêu anh hơn 1 năm, chưa lần nào anh đòi hỏi tôi chuyện đó. Giờ tôi mới hiểu: anh không đòi hỏi vì anh coi trọng trinh tiết, anh muốn vợ anh là người trong trắng.

 anh huy hon vi em mat trinh - 2

Tình yêu anh dành cho tôi, không vượt qua được cái màng bé tẹo đấy ư? Anh có thực lòng yêu tôi không? (Ảnh minh họa)

Thời gian yêu, tôi cũng muốn chia sẻ với anh, muốn kể cho anh quãng thời gian tôi phải khổ sở đấu tranh tư tưởng, để quên đi chuyện đau buồn ấy. Không hiểu sao tôi thấy khó quá, tôi không thể mở lời nói cùng anh. Và có sự thật rằng, khi yêu anh, tôi cảm thấy yêu bản thân, tôn trọng, trân trọng mình hơn. Chính vì thế, với tôi chuyện quá khứ được xóa nhòa đi đôi phần. Tôi đã tự tin lên nhiều và tôi nghĩ đó là tai nạn ngoài ý muốn.

Sau bao nhiêu năm, trái tim tôi được anh tưới nước cho tươi mát trở lại thì giờ cũng chính anh làm cho tim tôi héo mòn. Anh đã làm tôi bị tổn thương, ký ức xưa ùa về trong tôi. Thực sự, tôi rất yêu anh, tôi không biết khi anh nghe tôi kể về chuyện quá khứ của mình, chuyện tôi mất trinh không như anh  nghĩ. Tôi muốn kể cho anh nghe quãng thời gian tôi chìm trong đau khổ, dằn vặt ấy. Nhưng tôi lại sợ anh sẽ thương hại tôi, tôi không cần sự thương hại của anh? Và anh chả nhẽ cũng như bao người đàn ông khác, coi trọng cái màng mỏng đó hơn nhân cách con người sao? Tình yêu anh dành cho tôi, không vượt qua được cái màng bé tẹo đấy ư? Anh có thực lòng yêu tôi không?

leanh@...

(Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7