Chạy trốn tình yêu (P1)

Mai không biết Hoàng là gì của cô. Người yêu cũng chả phải. Bạn bè cũng không đúng. Nhưng cứ vắng anh là Mai thấy nhớ. Một nỗi nhớ vu vơ không gọi được thành lời.

Tình yêu thật kì lạ. Có những thứ tưởng như là chân thành, thực tế lại chỉ là chút gió thoảng qua trong đời. Có những người tưởng như ở lại mãi, cuối cùng lại ra đi nhẹ bẫng.

Để rồi, một cuộc gặp gỡ vu vơ, một người lạt mặt vô tình ghé đến bỗng có ngày lại trở thành cuộc tình chẳng thể nào quên.

Giữa cái ngổn ngang của trăm nghìn cảm xúc, giữa thành thật và giả dối, giữa hời hợt và sâu xa, giữa người lộ ra cái tốt và kẻ chỉ biết lặng nhìn, ai và thứ gì mới là tình yêu đích thực mà ta kiếm tìm?

Cùng đón đọc câu truyện Chạy trốn tình yêu trên Tình yêu giới tính:

Tan học, Hà kéo Mai đến một quán café quen thuộc trên con phố nhỏ vắng vẻ và hoài cổ. Mai cũng thích cái không khí trầm lắng cùng nhịp sống chậm của những con người nơi đây nên cũng thường xuyên lui tới. Hai nàng vui vẻ với những câu chuyện gom nhặt từ trên trời dưới bể.

Mai thường chọn chiếc bàn đặt sát khung cửa kính nhìn ra phía ngoài. Hàng me hai bên đường rủ xuống một cảm giác dịu mát và âm u. Chợt Hà reo lên khi một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi bước vào. Chàng trai tỏ ra mừng rỡ khi nhìn thấy cánh tay đang rối rít vẫy gọi của Hà.

 chay tron tinh yeu (p1) - 1

Mai thường chọn chiếc bàn đặt sát khung cửa kính nhìn ra phía ngoài. Hàng me hai bên đường rủ xuống một cảm giác dịu mát và âm u. (Ảnh minh họa)

Mai thoáng chút khó chịu. Lại cái trò mai mối đầy rắc rối của cô bạn thân. Nó cứ làm như không có người yêu là ngày tận thế ấy. Mà thực ra, Mai cũng có một người để nghĩ tới rồi. Chỉ có điều, cô không thể hình dung được thứ tình cảm của cô và Hoàng là gì. Vì vậy, cô chưa bao giờ thổ lộ với bất cứ ai về sự có mặt của Hoàng trong tâm trí cô mỗi đêm khó ngủ hay những lúc mệt mỏi. Vì thế, bạn bè của Mai vẫn nghĩ cô cho cô là cổ hủ, quê mùa khi tuổi này rồi mà vẫn chưa “có gấu”.

Mai lướt nhanh qua người đàn ông vừa lao đến bàn của cô. Đó là một người thấp, lùn với làn da mái mái như kẻ nghiện thuốc đã lâu. Khuôn mặt gầy gò, mái tóc xoăn bù xù, lộn xộn và bết mồ hôi. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng vẫn còn nguyên những nếp gấp mà Mai đoán chắc vừa mua vội ở đâu đó và mặc. “Đi ra mắt bạn gái mà giống như một kẻ ăn mày” – Mai nghĩ bụng những vẫn cố cười lịch sự để đáp lại cái nhìn soi mói và dò xét của anh ta.

 chay tron tinh yeu (p1) - 2

Mai lướt nhanh qua người đàn ông vừa lao đến bàn của cô. (Ảnh minh họa)

- Đây là Tùng, bạn thân của tôi hồi cấp ba. Cậu này học giỏi vô địch nhưng vì không có điều kiện nên năm nay mới bắt đầu đi học đại học. Ba năm nghỉ học mà vẫn thi được vào Bách khoa đấy – Hà hồ hởi giới thiệu.  

- Chào bạn – Mai cười và liếc nhìn Hà với vẻ trách móc.

- Chào bạn. Nghe Hà kể nhiều về Mai rồi mà hôm nay mới được gặp mặt. Gặp rồi mới thấy khả năng tả người của Hà đúng là quá kém – Tùng cười

- Xấu hơn so với tưởng tượng của bạn à? – Mai cười nhạt nhẽo.

- Không đẹp hơn rất nhiều. Mình nhìn thấy trong đôi mắt bạn một nỗi buồn. Có những điều mà bạn không thể thổ lộ cùng ai.

- Bạn chắc giỏi cả tướng số nhỉ. Mà suy cho cùng, ai chả có những bí mật của riêng mình? – Mai cười nhạt.

- Hai người có vẻ hợp nhau đấy – Hà cười tinh nghịch – vừa gặp cái đã có thể rôm rả trò chuyện rồi.

Tùng cười khùng khục ngồi xuống ghế. Anh ta cầm vẫy gọi người phục vụ và cũng không cần hỏi xem hai bạn gái dùng gì, anh ta cầm menu và gọi:

 chay tron tinh yeu (p1) - 3

(Ảnh minh họa)

- Cho hai sữa chua đánh đá, một café đen nóng nhé.

- Mình cũng uống café – Mai chen vào – dù sao thì đêm nay cũng phải thức để làm cho xong bài tập.

- Bạn Tùng của tôi giỏi lắm, lại tốt tính. Mỗi tội, người tốt thì bao giờ cũng khổ.

Tốt sao không vơ lấy mà dùng, sao phải giới thiệu? Mai thoáng ý nghĩ đầy hằn học nhưng vẫn nhoẻn miệng cười như một sự đồng tình đầy miễn cưỡng.

- Hà không phải “quảng cáo” tớ như thế. Nói chung cuộc đời mỗi người một số phận. Chấp nhận và vượt qua thôi phải không Mai.

- Vâng đúng rồi. Vượt qua được sẽ tốt. Không vượt qua được cũng chẳng sao. Vì dù thế nào đi nữa thì cũng ta vẫn cứ sống…

Cả ba cùng cười vui vẻ. Mai bắt đầu thấy bớt đi cái cảm giác khó chịu lúc ban đầu. Chợt điện thoại của Mai reo lên. Cô vội vã xin phép đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại. Mỗi khi Hải gọi, cô thường “trốn” ra một góc để trò chuyện vì không muốn có người biết mối quan hệ của mình.

- Em đi học về chưa? Mệt không? Anh đang đến chỗ em. Khoảng nữa tiếng nữa ra chỗ cũ chờ anh nhé.

- Hay hôm nay anh vào đón em đi? Em ngại đi xe bus lắm. Với lại anh cũng nên biết một số người bạn của em chứ - Mai muốn Hà biết rằng cô cũng có người đưa đón để cô ấy bớt cái bài mối mai này đi.

- Không được đâu em ạ. Vào chỗ em không tiện. Anh chờ  ngoài nhé. Mình đi ăn sau đi xem phim.

 chay tron tinh yeu (p1) - 4

(Ảnh minh họa)

Mai thoáng chút chạnh lòng. Hoàng là người đàn ông đầu tiên cô dành một thứ tình cảm đặc biệt mà bản thân Mai cũng chẳng biết đó là gì. Cô biết anh trên một chuyến xe bus trên đường về nhà Hà chơi. Cô hỏi đường và được anh chỉ tận tình. Nhưng Hoàng lại xuống xe bus trước khi đến bến. Từ ngày ấy, hai người vẫn thường xuyên trò chuyện. Mỗi lúc Mai cần, Hoàng lại có mặt để giúp đỡ. Nhưng chưa bao giờ anh vào chỗ trọ của cô. Anh cũng tìm đủ mọi lý do để không bao giờ gặp bạn bè của Mai.

Cũng vì thế, Mai không biết Hoàng là gì của cô. Người yêu cũng chả phải. Bạn bè cũng không đúng. Nhưng cứ vắng anh là Mai thấy nhớ. Một nỗi nhớ vu vơ không gọi được thành lời.

(Còn nữa)

Mời các bạn đón đọc phần 2 của truyện ngắn Chạy trốn tình yêu trên Tình yêu giới tính vào ngày 17/8.

Tình yêu - Giới tính - Để anh yêu em thay người đàn ông ấy (Phần 1)Để anh yêu em thay người đàn ông ấy (Phần 1)Cô tự nhủ sẽ chẳng bao giờ quay lại ngôi nhà ấy nữa nhưng cứ đầu tháng bước chân cô lại thôi thúc tìm về như về ngôi nhà bình yên...
Tình yêu - Giới tính - "Em có còn chờ tôi nơi đó?" (Phần 1)"Em có còn chờ tôi nơi đó?" (Phần 1)Tú Linh, cô gái ấy có thể sẽ là người cuốn đi hoặc là Nam Khánh, hoặc là Ngọc Huân, mà biết đâu chừng là cả hai…
Tình yêu - Giới tính - "Em đã rời xa tôi đấy ư?""Em đã rời xa tôi đấy ư?"Tôi linh cảm đã để tuột mất em rồi, tôi bắt đầu gào lên, khóc như một đứa trẻ đuổi theo và gọi em...
Theo Quốc Khánh (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7