Nếu yêu: Nhất định phải là em... (Phần 5)

"Hãy chấp nhận đi, chuyện của chúng mình mãi mãi là dĩ vãng. Đừng tự làm đau mình nữa. Ngày mai, biết đâu chừng, cảm giác của em về tôi chỉ là nỗi hận thù”.

Tình yêu là thứ thật lạ kì. Đôi khi người ta sẵn sàng đánh đổi những năm tháng của tuổi trẻ chỉ để tin vào một lời hứa hư vô.

Câu chuyện tình yêu mong manh tự sương mai từ năm 16 tuổi lại trở thành một mối tình khắc cốt ghi tâm đến trọn đời.

Liệu sự chờ đợi của người con gái ấy vào một lời thề chỉ nhẹ như gió vờn trên cánh đồng cỏ lau có phải là vô ích? Giũ bỏ quá khứ hay gạt đi nước mắt để bên người đàn ông yêu mình?

Sự thật nào phía lần lỡ hẹn của chàng trai từng hứa "Yêu em tới hết cuộc đời"... Tình với anh chỉ là thoảng qua hay là nỗi đau không nói được thành lời?

Cùng đón đọc câu truyện Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính.

Tùng Quân trở về nhà… Anh nằm dài trên chiếc ghế sofa và khép đôi mắt lại. Nơi lồng ngực Tùng Quân trào lên những tức tối đến khó thở… Tùng Quân ngồi dậy, anh khẽ mở chiếc ngăn kéo, nơi có tấm ảnh của Hạ Vy được giấu kĩ. Tùng Quân vuốt nhẹ lên những kí ức về một cuộc tình trong veo mà tới giờ anh vẫn khắc ghi. Anh xót xa thương cô gái đã vì anh mà bỏ lỡ 10 năm tuổi xuân để chờ đợi, và rốt cục cái mà cô ấy nhận về chỉ là những nỗi đau. Tùng Quân ước, giá mà mình có thể gánh nỗi đau đó giùm Hạ Vy.

Nén những tiếng thở dài, trốn tránh cái không gian đặc quánh nỗi buồn , Tùng Quân lái xe ra khỏi nhà. Anh tới quán rượu gần đó. Thành phố đã về đêm… Anh thoát khỏi không gian của riêng mình để lao tới nơi ồn ào, nhưng, cuối cùng, Tùng Quân vẫn nhận ra mình chỉ là một kẻ đơn độc!

Anh ngồi trong quán rượu uống không ngừng. Nhìn Tùng Quân như một gã thất tình. Nếu người ta vừa tiễn biệt một cuộc tình đoản mệnh, người có thể bấu víu vào hi vọng về cuộc tình khác sẽ đến. Nhưng điều tồi tệ là ở chỗ, dùng mọi cách cũng không sao ngăn được tình yêu đó trong lòng mình, bởi thế, mọi thứ cứ mãi chông chênh và đau đớn. Anh uống rượu, những giọt cay nồng chạy thẳng vào tim.

- “A lô”

Tùng Quân nhắc điện thoại.

- “Tùng Quân, chào anh! Không biết giờ anh có tâm trạng để làm vài chén với nhau không?”

- “Huỳnh Tiệp, là anh à? Được thôi, vậy… anh đến…”

Tùng Quân chẳng còn giữ được sự tỉnh táo, hơi men trong người làm anh chếnh choáng.

Huỳnh Tiệp ngó trước nhìn sau và nhận ra ở một góc phòng, Tùng Quân đang ngửa mặt lên trời nốc những ly rượu liên hồi. Anh bước tới và ngăn lại. Huỳnh Tiệp uống cạn ly rượu dở trên tay Tùng Quân.

- “Anh không thấy việc uống một mình như thế này là thất lễ sao? Tôi dự định hôm nay sẽ uống say, mà anh đã say thế này rồi thì ai tiếp tôi đây?”

Tùng Quân cười nhếch mép rồi ra hiệu cho nhân viên lấy thêm một chiếc ly. Anh rót rượu và nâng lên mời:

- “Huỳnh Tiệp, chào anh”

Đôi mắt Tùng Quân chao đảo, anh mỉm cười chua chát với người đàn ông mà lẽ ra anh có thể gọi là tình địch. Nhưng giờ, ngay cả cái quyền đó anh cũng không được thừa nhận.

Trái ngược với sự chếnh choáng của Tùng Quân, Huỳnh Tiệp đĩnh đạc ngồi xuống và uống cạn ly rượu mời của Tùng Quân

- “Cảm ơn vì đêm qua anh đã giúp Hạ Vy. Việc này nhất định tôi sẽ trả ơn”.

Tùng Quân né tránh cái nhìn trực diện của Huỳnh Tiệp. Anh lại rót rượu:

- “Không có gì, cô ấy… ổn rồi chứ?”

- “Sao anh không hỏi Hạ Vy? Anh quan tâm nhưng lại vờ né tránh, anh muốn biết nhưng không dám gặp mặt?”

Lại uống! Thay cho câu trả lời, Tùng Quân trốn vào trong những ly rượu mạnh! Nhưng Huỳnh Tiệp không có ý định buông tha:

- “Rốt cục, anh định làm gì với Hạ Vy?”

Lần này, Tùng Quân không thể làm ngơ. Anh quay lại nhìn người đàn ông đang chờ đợi câu trả lời từ phía mình. Huỳnh Tiệp không phải người đơn giản. Phải rồi, một người đàn ông đứng đầu tập đoàn lớn như Huỳnh Tiệp vốn không phải là người có thể dễ qua mặt

- “Ý anh là sao?”

- “Tôi không biết anh đã mang lại hạnh phúc cho cô ấy thế nào cách đây 10 năm. Nhưng tôi biết, sau sự ra đi của anh cô ấy đã đau khổ như thế nào? Nếu anh định tiếp tục tình cảm đó, tôi sẵn sàng hoan nghênh và coi anh như một đối thủ. Còn nếu, anh chỉ định đùa giỡn với tình cảm của Hạ Vy thì dừng lại đi. Chẳng đáng mặt chút nào khi làm một cô gái đau khổ cả”

- “Hạ Vy nói với anh về chuyện của chúng tôi?”

Huỳnh Tiệp cười. Anh thay Tùng Quân rót rượu:

- “Không. Anh và kí ức của cuộc tình đó là bí mật cô ấy giữ cho riêng mình. Cô ấy không bao giờ kể, và tôi cũng không bao giờ có ý định muốn biết”

- “Vậy… tại sao anh lại biết tôi là người đó”

Huỳnh Tiệp nhìn vào mắt Tùng Quân:

- “Vì tôi yêu cô ấy. Cái cách cô ấy nhìn anh giống như cách mà tôi nhìn cô ấy. Có lẽ, anh sẽ không hiểu được điều này bởi vì anh luôn quay lưng về phía người con gái yêu mình”.

- “Thật may là vì Hạ Vy gặp được người như anh…”

Tùng Quân loạng choạng rời khỏi bàn. Huỳnh Tiệp không níu lại nhưng anh chào tạm biệt bằng một câu nói đầy kiên quyết:

- “Tôi nhắc lại, nếu anh muốn yêu Hạ Vi, hãy đứng lên như một thằng đàn ông và chúng ta sẽ là đối thủ. Bằng không buông tay cô ấy ra. Đây không phải một lời đề nghị. Đây là lời cảnh cáo. Không phải tôi không dám động đến anh, tôi chỉ không muốn động đến kí ức thiêng liêng mà cô ấy nâng niu”.

Tùng Quân vỗ nhẹ vào vai Huỳnh Tiệp trước khi rời đi:

- “Anh yên tâm mà yêu, vì… tôi từ bỏ lâu rồi. Chỉ là… chưa hoàn toàn quên nhưng không có ý định tiếp tục”.

Tùng Quân ra về. Anh thấy hận chính mình.

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 5) - 1

 “Tôi nhắc lại, nếu anh muốn yêu Hạ Vi, hãy đứng lên như một thằng đàn ông và chúng ta sẽ là đối thủ. Bằng không buông tay cô ấy ra. Đây không phải một lời đề nghị. Đây là lời cảnh cáo" (Ảnh minh họa)

***

Khu biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố và không dễ để tìm đường đến đó. Tùng Quân đỗ xe phía bên ngoài. Anh bước chậm rãi vào khuôn viên và bắt gặp ông Gia Nghĩa đang cắt tỉa những chậu cây cảnh trước thềm. Nhìn thấy Tùng Quân, ông Gia Nghĩa dừng tay lại, nhìn đồng hồ rồi gật gù:

- “Chào cậu! Xem ra cậu rất đúng giờ. Vào trong đi…”

Ông Gia Nghĩa chậm rãi pha ấm trà nóng. Mùi thơm của trà ngào ngạt tỏa ra từ căn phòng. Tùng Quân đưa mắt quan sát ngôi nhà. Nó lịch lãm và khoáng đạt, nhìn nó chẳng phù hợp chút nào với người đàn ông tham vọng và lọc lõi đang ngồi trước mặt anh.

- “Kế hoạch của cậu thành công mĩ mãn chứ?”

Tùng Quân nhấp một ngụm trà, cảm nhận hương thơm dịu mát lan ra khắp miệng mình:

- “Cũng không quá khó để thành công bởi đơn giản đối thủ vốn đã tự thua rồi”

Ông Gia Nghĩa gật gù, đắc thắng:

- “Kể cũng phải, cuộc đời lão Thiên Uy cái gì cũng thành công, duy chỉ có con cái là thất bại của hắn! Bởi thế, chuyện này xảy ra cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Nếu không phải cậu thì cũng là một gã khác cướp mất… Thiên Uy, Vương Thiên Uy à… rốt cục, ông cũng vẫn chỉ là một kẻ thất bại!”

Người đàn ông già nua ngồi trước mặt Tùng Quân khiến anh ớn lạnh. Thương trường vốn không có tình người nhưng nỗi hận thù lớn tới mức này quả thật anh không hình dung ra.

- “Cậu chuẩn bị sẵn sàng tiền như tôi nói rồi chứ?”

- “Tôi đã mang đủ đây rồi… Chỉ có điều, tôi luôn thắc mắc, tại sao ông lại sẵn sàng giúp tôi”

Ông Gia Nghĩa cười khà khà:

- “Vì tôi biết, tôi với cậu chung một kẻ thù. Mà chẳng phải những người cùng chung kẻ thù thì có thể làm bạn hay sao?”

- “Không, ông lầm rồi, tôi không có ý định làm bạn với ông”

- “Khá lắm, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh… Cậu thật là có tố chất kinh doanh. Đúng vậy, trên thương trường, vốn dĩ không có bạn. Những kẻ coi trọng tình bạn ắt sẽ thất bại… Giống như bố cậu…”

- “Và giống như cả ông Thiên Uy nữa. Chẳng phải vì nghĩ đến tình bạn nên ông ấy mới dung túng cho ông tới tận bây giờ sao? Nhưng rốt cục, ông ấy cũng vẫn bị ông chơi lại…”

- “Hắn mà coi ta là bạn à? Hắn coi ta là bạn mà lại đuổi ta không thương tiếc. Hắn phải trả giá cho hành động hất ta ra khỏi công ty”

- “Tôi không muốn nói quá nhiều nữa… Tiền đây, phiền ông kí vào bản hợp đồng giúp tôi”

Ông Gia Nghĩa đeo lại chiếc kính rồi nhìn vào bản hợp đồng. Ông đặt bút kí với sự hả hê:

- “Triệu Tùng Quân. Chúc mừng cậu chính thức đã trở thành người có cổ phần cao nhất của công ty Thiên Uy. Giờ thì con của  Tổng giám đốc Thiên Uy cũng không thể hình dung được đã mất vị trí một cách lãng xẹt như thế. Số cổ phần ít ỏi mà tôi nắm giữ cuối cùng lại có thể làm nên chuyện rồi. Tôi đã nghĩ không làm gì được hắn ta, nhưng giờ mọi chuyện đã khác. Chúc mừng cậu chính thức tuyên chiến với tập đoàn Thiên Uy”.

Tùng Quân rời khỏi ngôi biệt thự tưởng như thanh bình mà đầy những ám ảnh đó. Cuối cùng, sau bao tháng ngày, anh cũng đạt được kế hoạch lớn nhất của đời mình. Nhưng… lòng Tùng Quân buồn da diết. Anh nên vui mới phải. Vui vì cuối cùng cũng giành lại được thứ mà anh bị cướp đi. Vậy mà lúc này, Tùng Quân chỉ cảm thấy nỗi đau xâm chiếm tim mình. Bởi vì anh biết, câu chuyện tình của anh và Hạ Vi, vĩnh viễn khép lại…

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 5) - 2

Tùng Quân rời khỏi ngôi biệt thự tưởng như thanh bình mà đầy những ám ảnh đó. Cuối cùng, sau bao tháng ngày, anh cũng đạt được kế hoạch lớn nhất của đời mình (Ảnh minh họa)

***

Tùng Quân ngó vào bàn làm việc của Hạ Vy, chiếc ghế cô ngồi trống trơn. Anh khép cánh cửa lại đầy tiếc nuối. Tùng Quân bấm thang máy lên tầng thượng của tòa nhà để uống một ly cà phê. Đây là nơi duy nhất trong tập đoàn này mang lại cho anh cảm giác thư thái.

Phía bên ngoài, dưới cơn gió lộng, đôi vai gầy của Hạ Vy trở nên mong manh quá đỗi. Cô lặng lẽ nhìn thành phố với đôi mắt u buồn. Hình ảnh này của Hạ Vy khiến Tùng Quân nhói đau trong lòng…

Khác với những lần trước, Tùng Quân bước chậm rãi và đứng sánh đôi với Hạ Vy. Cô giật mình quay sang và nhận ra người đàn ông mà cô chờ đợi đang bên cạnh. Đôi mắt Hạ Vy long lanh những giọt lệ. Tùng Quân biết, cô đã kiềm chế rất nhiều để không bật khóc.

- “Thật tình cờ… Em không nghĩ anh lại biết chỗ này”

- “Uhm… Em sao rồi? Chân còn đau không?”

- “Cảm ơn anh, vết thương không nghiêm trọng nên cũng nhanh lành. Giá mà, mọi vết thương đều như vậy thì tốt biết bao”

- “Thực ra… vết thương nặng hay nhẹ là do thái độ tiếp nhận của mỗi người. Tôi nhớ, khi em gặp nạn, em đã rất kiên cường và rắn rỏi. Hãy thử dùng thái độ đó để đối mặt với mọi chuyện xem sao. Biết đâu chừng em sẽ thấy mọi thứ dễ dàng hơn em nghĩ”.

- “Điều quan trọng là ở chỗ… có những thứ không muốn quên và cũng chẳng muốn nó lành. Hôm đó, sao anh lại rời đi mà không nói một lời?”

Tùng Quân ngước mắt nhìn thành phố, lơ đãng né tránh Hạ Vy

- “Tôi có chuyện đột xuất nên phải đi ngay”

Hạ Vy im lặng… Cô cảm nhận được sự xa cách trong từng câu nói mà Tùng Quân thốt ra.

- “Anh tìm em có việc gì không?”

Tùng Quân chậm rãi rút từ trong áo ra phong thư nhỏ. Anh đặt vào tay Hạ Vy nhưng đôi mắt thì không dám nhìn thẳng vào cô:

- “Tôi muốn gửi em thứ này”

- “Đây là?”

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 5) - 3

Tùng Quân lặng lẽ tháo những ngón tay của Hạ Vy ra khỏi người mình: “Chỉ sợ rằng, một ngày nào đó, em hối hận vì hôm nay đã níu giữ tôi lại" (Ảnh minh họa)

- “Đơn xin nghỉ việc”

Đôi bàn tay Hạ Vi run run… Cô muốn gào thét lên nhưng có thứ gì đó cứ ngăn cô lại:

- “Tại sao anh phải làm thế? Tại sao phải trốn tránh em theo cách này. Anh có thể không đáp lại,  nhưng cứ làm công việc của mình. Đừng khiến em cảm thấy có lỗi vì đã ép anh vào bước đường cùng. Em… em không muốn như thế”

- “Không phải vì em. Vốn dĩ em đã không xuất hiện trong mọi dự liệu của cuộc đời tôi từ 10 năm trước rồi. Tôi nghỉ việc vì đã có một vị trí mới cho mình. Nó là thứ mà 10 năm qua tôi cố gắng để đạt được. Giờ thì tôi phải về”

Tùng Quân quay bước đi lạnh lùng. Hạ Vi không cầm lòng nổi mà ôm chặt lấy anh từ phía sau… Sự yếu đuối của Hạ Vi khiến Tùng Quân càng thêm nhói buốt.

- “Anh đừng đi… đừng rời đi theo cách này…”

Tùng Quân lặng lẽ tháo những ngón tay của Hạ Vy ra khỏi người mình:

- “Chỉ sợ rằng, một ngày nào đó, em hối hận vì hôm nay đã níu giữ tôi lại. Hãy chấp nhận đi, chuyện của chúng mình mãi mãi là dĩ vãng. Đừng tự làm đau mình nữa. Ngày mai, biết đâu chừng, cảm giác của em về tôi chỉ là nỗi hận thù”.

Mời các bạn theo dõi phần 6 Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính vào ngày 14/4.

Các phần khác

Nếu yêu: Nhất định phải là em! (P1)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P2)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P3)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P4)

Tình yêu - Giới tính - Mình không cưới được không anh? (P.1)Mình không cưới được không anh? (P.1)Khi biết tất cả sự thật về Thảo, người con trai ấy đã cao chạy xa bay...
Tình yêu - Giới tính - Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Diệp Anh bảo rằng Minh Tú, vị tổng Giám đốc này là một người tính cách cực kì trầm tính, cầu kì và hơi cổ quái cho nên dù chị cô...
Tình yêu - Giới tính - Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Có đôi lúc Băng Tâm cũng ước mình có thể yêu lại một lần nữa. Nhưng… có một cái gì đó, một ai đó cứ chặn lại trong tim cô. Nhức...
Theo Tiểu Vy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7