Nếu yêu: Nhất định phải là em... (Phần 8)

Có những điều anh đã cố giữ cho riêng mình để không làm em tổn thương. Giữa chúng ta có một định mệnh, định mệnh yêu thương và hận thù.

Tình yêu là thứ thật lạ kì. Đôi khi người ta sẵn sàng đánh đổi những năm tháng của tuổi trẻ chỉ để tin vào một lời hứa hư vô.

Câu chuyện tình yêu mong manh tự sương mai từ năm 16 tuổi lại trở thành một mối tình khắc cốt ghi tâm đến trọn đời.

Liệu sự chờ đợi của người con gái ấy vào một lời thề chỉ nhẹ như gió vờn trên cánh đồng cỏ lau có phải là vô ích? Giũ bỏ quá khứ hay gạt đi nước mắt để bên người đàn ông yêu mình?

Sự thật nào phía lần lỡ hẹn của chàng trai từng hứa "Yêu em tới hết cuộc đời"... Tình với anh chỉ là thoảng qua hay là nỗi đau không nói được thành lời?

Cùng đón đọc câu truyện Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính.

Hạ Vy lao ra khỏi căn phòng. Cô trốn chạy cái thực tế phũ phàng chia cắt tình yêu mà cô nâng niu bao năm qua. Tùng Quân đứng lại nhìn theo bóng dáng người con gái mình yêu khuất dần tầm mắt. Anh cảm thấy mình bất lực trước cuộc đời. Lời thề ước của tình yêu và câu hứa với mẹ vì gia đình, mọi thứ giằng xé khiến Tùng Quân cảm giác như nghẹt thở.

Thế rồi Tùng Quân bất ngờ chạy theo níu tay Hạ Vy lại. Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi… Hơi thở của Tùng Quân gấp gáp. Anh run rẩy như một kẻ thất bại…

- “Xin em, đừng quay lưng đi như thế. Có thể nào nghe anh nói vài lời được không?”

- “Anh muốn nói gì? Muốn nói câu chuyện năm xưa chỉ là do tôi huyễn hoặc tin rằng anh yêu mình thật, hay muốn nói câu chuyện đêm qua là tôi ngu ngốc tin anh thêm một lần nữa? Anh đã hả dạ chưa? Anh đã thắng rồi đấy? Cái anh có được không chỉ là công ty Thiên Uy mà anh ủ mưu nghĩ kế để giành giật mà còn là 10 năm tuổi xuân và thứ tình yêu khờ khạo của tôi. Anh có mọi thứ… Anh vui chứ?”

Những lời oan nghiệt đó thốt ra từ Hạ Vy. Cô gái ấy run rẩy vì nỗi oán hờn. Tùng Quân chỉ biết im lặng nhìn cô gái mình yêu đang đau, nỗi đau do chính anh tạo nên.

- “Không phải như em nghĩ… Anh thực sự không cố tình. Anh yêu em, điều đó là thật!”

- “Thật? Thật như cái cách mà anh bỏ đi 10 năm trước, cách mà anh cướp lấy tài sản của gia đình tôi bằng cái cách hèn hạ? Thật như đêm qua anh tìm mọi cách để tôi tin rằng có một thứ tình yêu định mệnh giữa chúng ta? Phải chăng, đấy cũng là kế hoạch, cũng là sự thật mà anh nói đến”

- “Anh không biết phải nói thế nào để em hiểu. Có những điều anh đã cố giữ cho riêng mình để không làm em tổn thương. Giữa chúng ta có một định mệnh, định mệnh yêu thương và hận thù. Hai thứ đó chẳng thể nào tách rời nhau. Anh biết em khó chấp nhận được sự thật này, cũng giống như hơn 10 năm qua anh vẫn không thể nào quen được. Anh không biết, rốt cục rồi chúng ta sẽ đi về đâu? Em và anh có thể đến bên nhau hay không nhưng anh xin em, hãy tin tình yêu anh dành cho em là thật. Đêm qua, không phải là em yếu đuối nên bị anh lừa, mà chính anh đã yếu đuối trước em. Vì yếu đuối nên anh mới thổ lộ thật lòng mình dù anh ngàn vạn lần muốn buông tay em để hai ta không khổ. Rốt cục, anh đã không làm được”

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 8) - 1

Những lời oan nghiệt đó thốt ra từ Hạ Vy. Cô gái ấy run rẩy vì nỗi oán hờn. Tùng Quân chỉ biết im lặng nhìn cô gái mình yêu đang đau, nỗi đau do chính anh tạo nên. (Ảnh minh họa)

- “Giờ thì anh không cần phải cố gắng, cũng không cần phải gồng lên để tỏ ra mạnh mẽ nữa đâu. Bởi vì bây giờ, người cố gắng buông tay là em? Anh không biết chuyện chúng ta đi về đâu ư? Có thể có một kết cục khác cho hoàn cảnh này ư? Chúng ta có định mệnh của tình yêu và thù hận, nhưng có vẻ sự thù hận lớn hơn gấp bội so với tình yêu. Bởi vì thù hận mà năm xưa anh đã rời xa em, bởi vì thù hận mà giờ anh cướp đi những gì thuộc về gia đình em. Anh chỉ nói được yêu em, nhưng anh làm theo sự thù hận sai bảo. Nên… sẽ chẳng thể có kết cục ngọt ngào nào cho hai đứa. Cảm ơn anh, vì nỗi đau này và cũng vì… tình yêu này”.

Hạ Vy gạt tay Tùng Quân và bước đi. Anh biết, ở một góc nào đó, cô sẽ úp mặt vào đôi bàn tay mình mà bật khóc. Anh không phải quá hiểu Hạ Vy mà anh hiểu chính mình. Dù là người chủ động trong mọi chuyện nhưng giờ cảm giác của anh chỉ là sự sụp đổ. Huống chi là Hạ Vy, người con gái đã dành trọn tuổi trẻ của mình để yêu và chờ anh…

***

Một đêm thật dài, tiếng chuông đồng hồ tích tắc khiến giấc ngủ càng trở nên xa vời. Hạ Vy nhìn mãi vào chiếc vòng cổ của mình rồi tự hỏi tại sao cuộc sống lại trở nên nghiệt ngã với cô đến như vậy? Có lẽ nào, tình đầu thực sự là mối tình của chia ly.

Hạ Vy cảm thấy khó hiểu. Trước đây, bố của Tùng Quân đã từng là bạn của bố cô, vậy tại sao cuối cùng mối quan hệ của hai gia đình lại trở nên hận thù đến như vậy. Linh tính mách bảo điều không lành. Hạ Vy ngồi bật dậy. Tim đập loạn nhịp và sợ hãi… Cô bắt đầu hình dung ra một câu chuyện không mấy tốt đẹp.

Tùng Quân ngồi bên bờ sông và ngắm nhìn thành phố về đêm. Anh không nhớ nổi mình đã uống bao nhiêu lon bia. Nhưng tồi tệ là ở chỗ, anh vẫn chẳng thể nào say. Tùng Quân ước giá mà anh có thể thiếp đi trong cơn say, để rồi sáng mai tỉnh dậy trở thành một người mất hoàn toàn kí ức. Có thể khi ấy, anh sẽ tiếc vì không nhớ được Hạ Vy là ai, nhưng chí ít nó còn bớt đớn đau hơn việc biết được tình yêu trong tim mình nhưng lại không thể đến bên nhau.

Tùng Quân ngước mắt nhìn những vì sao trên trời rồi tự nhủ:

- “Mẹ à… Có phải con chiến thắng rồi không? Sao cảm giác này khó chịu và tồi tệ đến thế. 10 năm qua con sống chỉ có một mục đích nhưng giờ đạt được rồi còn lại không hề thấy hạnh phúc. Phải chăng con đã lựa chọn nhầm mục đích. Mẹ nói xem, con phải làm gì bây giờ? Nếu 10 năm con không thể quên cô ấy thì liệu sau này có thể quên không? Giả như con không thể quên thì phải làm sao để sống nốt phần đời còn lại với nỗi đau này hả mẹ”

Tùng Quân nằm vật ra bên vệ cỏ, anh ngửa mặt lên trời nhưng nước mắt cứ thế lăn dài từ khóe mi:

- “Mẹ… có thể nào, cho con dừng lại và rẽ đi một hướng khác được không?”

Hạ Vy nôn nóng đứng đợi Gia Hân ở quán cà phê. Thi thoảng cô lại ngó ra ngoài phía cửa chờ cô bạn đến.

- “Có chuyện gì mà cậu hẹn tôi sớm vậy”

- “Gia Hân, xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Nhưng tôi thật lòng có chuyện muốn hỏi cậu. Vì thế…”

- “À, mà nghe nói… Gia đình cậu vừa thất bại lớn. Một người khác lên tiếp quản công ty thay cho anh cậu vì số cổ phần của anh ta bỗng dung lớn hơn. Điều này xem ra là một tổn thất không hề nhỏ nhỉ?”

- “Tại sao cậu biết điều đó? Chuyện Giám đốc mới còn chưa nhận chức, thông tin còn chưa được thông báo ra ngoài cơ mà?”

- “À thì…”

- “Cậu biết, đúng không?”

- “Biết điều gì? Ý cậu là sao?” – Gương mặt Gia Hân lảng tránh sự thật!

- “Rõ ràng cậu đã quá hiểu mọi chuyện mà. Không phải ngẫu nhiên bố cậu lại đồng ý bán lại số cổ phần mà ông ấy có. Chắc chắn là bố cậu muốn điều này xảy ra. Vì lí do thì ai cũng có thể hiểu…”

- “Thì sao chứ? Trong thương trường là vậy mà. Chẳng phải bố cậu cũng từng hất cẳng tôi ra khỏi công ty một cách không thương tiếc đó sao?”

- “Gia Hân, cậu bình tĩnh đi, mình hoàn toàn không có ý trách bố cậu đã làm việc đó. Có trách thì trách anh mình đã tự đánh mất đi mà thôi. Hôm nay mình gọi cậu ra đây để hỏi cậu một chuyện”

- “Chuyện gì? Tôi và cậu có thực sự thân thiết đến mức có những bí mật chia sẻ cùng nhau không?”

- “Tôi biết, cậu vốn không ưa tôi, trước kia và bây giờ vẫn thế. Nhưng tôi tin, thông tin này chắc chắn sẽ khiến cậu hả hê khi nói ra. Tôi muốn biết, vì sao anh Tùng Quân lại làm chuyện đó với gia đình tôi?”

Gia Hân mỉm cười đắc thắng. Gương mặt tự kiêu của cô hả hê lắm:

- “Cậu và anh ta đúng là số mệnh đấy. Yêu cũng là số mệnh mà hận cũng vậy luôn. Chà chà, nếu năm xưa, không phải chính bố cậu đã đấy bố Tùng Quân vào chỗ chết thì nói không chừng bây giờ hai người cũng là một cặp rồi đấy”

- “Cậu nói thế là sao? Làm ơn nói rõ đi”

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 8) - 2

Gia Hân mỉm cười đắc thắng trước nỗi đau của Hạ Vy (Ảnh minh họa)

Càng thấy Hạ Vy nóng vội, Gia Hân càng đắc chí:

- “Cậu thật lòng không biết sao? Xem ra, cậu đúng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, chỉ biết sống thôi, chả biết gì. Năm xưa, bố cậu và bố của Tùng Quân là bạn bè thân. Lần đó có một dự án lớn, công ty của bố Tùng Quân trúng thầu. Đấy thực sự là một phi vụ làm ăn đáng nể. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cuối cùng bố Tùng Quân bị ép phải để lại dự án cho công ty của bố cậu. Sau vụ đó, bố Tùng Quân mất toàn bộ công ty vào tay bố cậu. Và rồi ông ấy tự tử. Mẹ con anh ta bỏ nhà đi chỗ khác sinh sống. Tất nhiên câu chuyện phía sau đó, khi anh ta quay trở về, có lẽ, cô không cần tôi phải nói rõ ràng hơn nữa nhỉ?

Tại Hạ Vy như ù đi. Trời đất trong cô trở nên hỗn mang. Hạ Vy cảm thấy xót thương cho người đàn ông của mình. Người mà đã chịu quá nhiều đau khổ. Nhưng giờ, cô chẳng có mặt mũi nào mà bên anh. Không thể bắt anh yêu và sống bên một người phụ nữ là con gái của kẻ thù. Khi ấy, nếu không phải là anh nhục nhã bỏ qua thì cũng là sự hổ thẹn của bố cô… Hạ Vy ngồi lặng thinh… Định mệnh quả thật là tàn nhẫn!

(Còn nữa)

Mời các bạn theo dõi phần 9 Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính vào ngày 20/4.

Các phần khác

Nếu yêu: Nhất định phải là em! (P1)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P2)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P3)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P4)

Tình yêu - Giới tính - Mình không cưới được không anh? (P.1)Mình không cưới được không anh? (P.1)Khi biết tất cả sự thật về Thảo, người con trai ấy đã cao chạy xa bay...
Tình yêu - Giới tính - Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Diệp Anh bảo rằng Minh Tú, vị tổng Giám đốc này là một người tính cách cực kì trầm tính, cầu kì và hơi cổ quái cho nên dù chị cô...
Tình yêu - Giới tính - Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Có đôi lúc Băng Tâm cũng ước mình có thể yêu lại một lần nữa. Nhưng… có một cái gì đó, một ai đó cứ chặn lại trong tim cô. Nhức...
Theo Tiểu Vy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7