Nếu yêu: Nhất định phải là em... (Phần 9)

“Muộn rồi… Tình yêu không giống như anh bỏ lỡ một chuyến xe, có thể đợi chờ một chuyến tiếp theo. Tình yêu đi rồi, là mất mãi..."

Tình yêu là thứ thật lạ kì. Đôi khi người ta sẵn sàng đánh đổi những năm tháng của tuổi trẻ chỉ để tin vào một lời hứa hư vô.

Câu chuyện tình yêu mong manh tự sương mai từ năm 16 tuổi lại trở thành một mối tình khắc cốt ghi tâm đến trọn đời.

Liệu sự chờ đợi của người con gái ấy vào một lời thề chỉ nhẹ như gió vờn trên cánh đồng cỏ lau có phải là vô ích? Giũ bỏ quá khứ hay gạt đi nước mắt để bên người đàn ông yêu mình?

Sự thật nào phía lần lỡ hẹn của chàng trai từng hứa "Yêu em tới hết cuộc đời"... Tình với anh chỉ là thoảng qua hay là nỗi đau không nói được thành lời?

Cùng đón đọc câu truyện Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính.

Hạ Vy bước thẫn thờ trở về nhà. Đi ngang phòng bố, cô thấy ánh đèn còn sáng. Đưa tay gõ cửa, cô nhận được một câu trả lời:

- “Hạ Vy, là con phải không… Con vào đi…”

Đôi mắt Hạ Vy cố giấu đi nỗi buồn khôn tả. Cô bước vào phòng, nhìn cha mình. Ông ngồi đó, trên chiếc ghế tại bàn làm việc.

- “Ta biết, con sẽ tìm ta. Nếu có gì muốn hỏi, con cứ hỏi đi…”

- “Ba à? Đó không phải là sự thật đúng không ba?”

- “Con muốn hỏi về sự thật gì?”

- “Sự thật về lí do khiến Tùng Quân làm thế với gia đình mình. Anh ấy vốn không phải người hiểm độc. Con đã được nghe về lí do… Có phải năm xưa, chính ba đã làm hại gia đình anh ấy ra nông nỗi này đúng không?”

Cái nhìn dò xét của Hạ Vy làm ông Thiên Uy cảm thấy đau lòng. Ông châm lửa, hút điếu thuốc rồi điềm tĩnh trả lời:

- “Nếu đấy là lí do khiến con cảm thấy được xoa dịu phần nào nỗi đau vì việc yêu một người khiến con đau khổ thì con cứ tin là vậy. Chàng trai đó không xấu, thực sự là như vậy. Ngay cả bây giờ khi cậu ấy làm như thế bố cũng không mảy may trách móc. Thương trường là như vậy, nếu không phải cậu ấy thì cũng sẽ là một người khác. Điều quan trọng là tự thân mình thôi”

- “Sao có thể trách anh ấy được chứ? Chính bố năm xưa đã hại bố của anh ấy, khiến gia đình họ khánh kiệt, khiến anh ấy phải bỏ đi, khiến chúng con mất 10 năm của tuổi trẻ để mỏi mòn chờ nhau trong tuyệt vọng. Và giờ đây, khi hạnh phúc mới chỉ vừa vụt sáng thì đã tắt lịm bởi mối thù định mệnh”

Hạ Vy bật khóc nức nở. Chưa bao giờ trong suốt ngần ấy năm cô lại dám lớn tiếng với cha mình đến như vậy. Nhìn cô con gái đang run lên vì đau khổ, ông Thiên Uy không giấu nổi nỗi buồn và sự bất lực của mình:

- “Con yêu chàng trai đó lắm phải không?”

- “Ba à, có thể nào… Có thể nào để con được bên anh ấy không? Hãy coi đó như cách trả lại món nợ mà gia đình ta nợ anh ấy. Con không đành lòng để tình cảm này ra đi như vậy… Con thực sự không muốn”

Một lần nữa, ông Thiên Uy lại đặt mình vào hoàn cảnh khó xử. Cuối cùng, ông bước tới ôm con gái:

- “Ta không bao giờ muốn con phải chịu tổn thương trong tình cảm. Nhưng… có những sự thật thà không biết còn hơn. Ta sẽ nói để rồi con lựa chọn. Ta sẽ tôn trọng quyết định của con. Ta muốn làm điều này không phải là để chia rẽ con với Tùng Quân, mà vì muốn để con có quyết định cho cuộc đời mình và cho cả cuộc đời Tùng Quân nữa”.

Ông Thiên Uy lặng lẽ khép cánh cửa lại. Ông bắt đầu kể cho con gái mình nghe bí mật của 10 năm trước. Bí mật mà ông giấu kín vì rất nhiều người, trong đó, có cả Tùng Quân!

***

Hạ Vy trở về phòng. Cô thất thần như người mất hồn. Tới lúc này, thậm chí cô không thể khóc. Nỗi đau, bất ngờ và những sự thật ngoài sức tưởng tượng của cô khiến cô không có cách nào chấp nhận nổi thực tế. Mọi thứ đảo điên làm Hạ Vy không biết phải tin vào cái gì, vào điều gì.

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 9) - 1

Nỗi đau, bất ngờ và những sự thật ngoài sức tưởng tượng của cô khiến cô không có cách nào chấp nhận nổi thực tế. Mọi thứ đảo điên làm Hạ Vy không biết phải tin vào cái gì, vào điều gì. (Ảnh minh họa)

Nằm xuống giường, đôi mắt Hạ Vy cạn khô. Cô nhìn lại tấm ảnh thời trung học của mình. Bức ảnh đó cô cười, trong veo vì chưa từng có nỗi đau nào trước đó. Còn bây giờ, mọi thứ hỗn loạn và bế tắc. Dù không muốn, ngàn vạn lần không muốn nhưng Hạ Vy vẫn phải làm thế. Ba cô nói đúng: “Đôi khi yêu một người là giữ cho cuộc sống của người đó bình yên trước những biến cố, là chấp nhận nuốt những sự thật và cả tình yêu của mình vào trong để họ không phải trải qua một nỗi đau quá lớn”. Hạ Vy khép đôi bờ mi lại, từ khóe mi tràn ra dòng nước mắt: “Tùng Quân, xin lỗi anh!”

Kể từ ngày công ty Thiên Uy thay Giám đốc mới, tài chính phía bên công ty cả Hạ Vy phải tự chủ hoàn toàn mà không nhận được sự hỗ trợ. Hạ Vy bận rộn hoặc cô cố gắng phải bận rộn để quên đi nỗi buồn. Làm chung một tòa nhà nhưng bầu trời mà họ cùng hít thở dường như thuộc về hai thế giới khác nhau.

Hơn 8h tối, thành phố đã lên đèn. Hạ Vy mệt mỏi bước ra khỏi phòng làm việc. Nhân viên đã về hết, hành lang vắng vẻ. Cô pha cho mình một tách cà phê và đứng ra ngoài khu ban công. Con đường rực sáng ánh đèn phía dưới và khoảng không gian cô đơn nơi cô đang đứng có một khoảng cách khá lớn.

- “Em đừng uống nhiều cà phê quá, đêm về khó ngủ, mà đêm như thế sẽ dài hơn gấp bội”

Tùng Quân bước đến từ phía sau. Anh đứng cạnh cô và nhìn thành phố đông đúc đang tấp nập phía dưới. Hạ Vy né tránh không nhìn anh. Cô thản nhiên nhấm thêm một ngụm cà phê nữa. Dư vị trong miệng cô đắt ngắt, đắng như cái cuộc tình đầy những giằng xé của cô:

- “Cảm ơn anh! Nhưng đừng cố tỏ ra thân thiết như thế, anh biết thân phận của chúng ta mà. Tôi không sợ những đêm dài, tôi chỉ sợ ngày quá ngắn. Tôi đang phải gồng lên để gánh vác hàng loạt những sự cố từ thành ý của anh tạo ra cho công ty chúng tôi”

- “Em có hận tôi không?”

- “Nếu tôi trả lời không, anh có tin không? Nếu ở vị trí của tôi, anh có thể không hận?”

Tùng Quân dằn lòng lại, mỉm cười nhạt thếch:

- “Cũng nên như thế. Tôi ước, giá mà có thể hận như em. Nhưng em chẳng có lỗi gì để tôi hận cả. Thứ mà tôi có thể hận là mỗi ngày qua đi nỗi nhớ em lại dày hơn. Thật tồi tệ”

Hạ Vy bối rối, cô né tránh và không thể cất lời vì có gì đó nghẹn ắng nơi cổ họng.

- “Anh không thấy những lời vừa rồi của anh thốt ra là kệch cỡm lắm sao? Anh đã làm gì với cô gái này? 10 năm qua anh dày vò cô ấy chưa đủ sao? Những ngày vừa rồi anh khiến cô ấy đau lòng còn chưa hả dạ? Giờ anh có được thứ mình muốn rồi, còn muốn mang cô ấy ra làm trò đùa tới bao giờ nữa. Cái thứ tình yêu của anh rốt cục là cái quái quỷ gì vậy? Tôi thật sự không hiểu nổi. Nếu tình yêu của anh là thật và đủ lớn thì chắc hẳn nó đã vượt qua được nỗi hận thù trong lòng anh rồi. Tôi không cần biết cái anh nói là gì, nhưng tránh xa Hạ Vy ra. Tôi sẽ không nhắc lại điều này một lần nữa đâu”

Từ phía sau, Huỳnh Tiệp bước tới. Đôi mắt anh dữ dằn nhìn Tùng Quân bằng thái độ thách thức. Hạ Vy lại gần Huỳnh Tiệp, ánh mắt cô như được cứu vớt về từ một nỗi đau quá lớn. Huỳnh Tiệp nắm lấy tay Hạ Vy và kéo cô đi, mỗi bước chân một xa dần.

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 9) - 2

Tùng Quân bước đến từ phía sau. Anh đứng cạnh cô và nhìn thành phố đông đúc đang tấp nập phía dưới. Hạ Vy né tránh không nhìn anh. (Ảnh minh họa)

Tùng Quân đứng lại. Anh thấy trái tim mình đang vụn vỡ. Anh tự hỏi mình đày đọa bản thân đến thế này để làm gì? Điều mà anh cần lúc này là vị trí giám đốc công ty hay cô gái vừa bị người đàn ông đó cướp đi từ tay anh?

***

Suốt 2 tuần liền, Tùng Quân giam mình trong nhà. Anh không tới công ty, cũng không bật máy tính, không điện thoại. Mọi thứ không có gì đảo lộn ngoại trừ con tim như muốn nổ tung vì nhớ Hạ Vy. Ít nhất những ngày đi làm, điều an ủi anh là hình ảnh Hạ Vy mong manh mỗi làn anh trộm nhìn cô từ phía sau. Khi nhốt mình trong căn phòng này để buộc mình quên đi thì Tùng Quân lại càng nhớ.

Tùng Quân ngồi vào bàn làm việc và gõ những dòng quyết định lên máy tính cá nhân. Mọi thứ trong lòng anh nhẹ bẫng cùng với từng câu chữ được trải ra trên mặt giấy. Cuối cùng thì Tùng Quân cũng có thể tự tin đi tìm Hạ Vy và nói với cô rằng: “Anh yêu em nhiều hơn tất cả, hơn cả sự hận thù bấy lâu nay”.

Tùng Quân lựa chiếc sơ mi màu trắng mặc lên người. Anh ngắm mình trong gương. Giờ mới thật là anh, một Tùng Quân đơn giản với trái tim “chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”. Anh mở tủ, lấy chiếc hộp nhỏ, mỉm cười hạnh phúc rồi cất vào túi áo. Tùng Quân bước ra khỏi nhà sau nửa tháng trời đấu tranh tư tưởng.

Đi bộ trên con đường nhỏ dẫn vào nhà Hạ Vy, Tùng Quân cảm thấy lòng thanh thản. Con đường này, những tháng ngày tuổi trẻ anh đã đợi cô không biết bao lần. Bao lâu nay anh trốn tránh không dám đặt chân lại vì sợ sẽ không kìm lòng nổi, giờ thì mọi thứ thật ngọt ngào biết bao. Anh không nghĩ cái cảm giác này lại tuyệt vời đến thế. Nó hệt như khi anh dám liều lĩnh hôn lên môi Hạ Vy nơi góc cuối hành lang của trường. Bất giác, Tùng Quân chạm nhẹ lên đôi môi mình và nhớ lại dư vị ấy. Anh mỉm cười hạnh phúc.

Từ phía cuối con đường, ánh đèn ô tô chiếu sáng. Tùng Quân nép mình vào một góc. Huỳnh Tiệp bước xuống xe và mở cửa đón Hạ Vy xuống. Đèn xe hắt lên họ khi Huỳnh Tiệp cúi người xuống đặt lên trán Hạ Vy một nụ hôn dịu dàng.

Những giọt mưa bắt đầu trút xuống con đường nhỏ. Huỳnh Tiệp vội vã lên xe ra về sau nụ hôn vội vàng. Hạ Vy đứng bần thần nhìn theo, mặc cho cơn mưa bắt đầu ướt áo. Hạ Vy toan bước vào cổng nhà…

- “Hạ Vy…”

Tùng Quân lao tới ôm chặt Hạ Vy vào lòng. Anh chỉ biết ghì xiết cô trong vòng tay vì cảm giác sợ hãi một ai đó sẽ cướp mất đi cô gái mà mình yêu. Nhip tim Tùng Quân đầy thổn thức. Anh cứ thế ôm lấy Hạ Vy không buông lơi…

- “Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì tới tận bây giờ mới có can đảm để trút bỏ mọi hận thù mà bên em. Anh nhận ra rằng so với muôn vàn nỗi sợ và nỗi hận, có lẽ thứ khiến anh sợ và hận nhất là đánh mất em. Anh không cho phép điều đó xảy ra nữa. Công ty, anh sẽ bàn giao lại chức Giám đốc cho anh trai em. Mọi thứ lại trở về quỹ đạo của nó. Anh sẽ đi làm và nỗ lực mở công ty của riêng mình. Quá khứ, những hận thù và nỗi đau, xin hãy bỏ lại hết, anh chỉ cần giữ lại một thứ, đó là em. Cuộc sống không thể nào thiếu tình yêu, và nếu đã yêu, nhất định phải là em”.

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan 9) - 3

Tùng Quân lao tới ôm chặt Hạ Vy vào lòng. Anh chỉ biết ghì xiết cô trong vòng tay vì cảm giác sợ hãi một ai đó sẽ cướp mất đi cô gái mà mình yêu. (Ảnh minh họa)

Hạ Vy cười chua chát. Nước mắt cô chảy dài… Hạ Vy khẽ đẩy Tùng Quân ra. Gương mặt cô ướt đẫm, là nước mưa hay nước mắt mà chỉ biết miệng cô mặn chát:

- “Muộn rồi… Tình yêu không giống như anh bỏ lỡ một chuyến xe, có thể đợi chờ một chuyến tiếp theo. Có lẽ giờ suốt nửa tháng qua anh đã đấu tranh rất nhiều để có được quyết định khó khăn này mà không hề biết rằng tấm thiệp cưới của em đã gửi tới văn phòng của anh. Chấp nhận đi, định mệnh buộc mình đối diện. Hãy sống với những gì mà 10 năm qua anh cố gắng đạt được và cố quên đi người mà 10 năm trước anh cố gắng bỏ rơi”.

Hạ Vy đưa bàn tay lên trước mặt Tùng Quân. Ngón áp út của cô đeo một chiếc nhẫn. Mọi thứ trong Tùng Quân sụp đổ. Trời mưa như trút nước… Hạ Vy quay lưng bước đi để lại đằng sau một tâm hồn đổ vỡ. Chiếc hộp đựng nhẫn cưới trong tay Tùng Quân rơi xuống đất, ướt mèm…

(Còn nữa)

Mời các bạn theo dõi phần cuối Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính vào ngày 22/4.

Các phần khác

Nếu yêu: Nhất định phải là em! (P1)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P2)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P3)

Nếu yêu: Nhất định phải là em!​ (P4)

Tình yêu - Giới tính - Mình không cưới được không anh? (P.1)Mình không cưới được không anh? (P.1)Khi biết tất cả sự thật về Thảo, người con trai ấy đã cao chạy xa bay...
Tình yêu - Giới tính - Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Diệp Anh bảo rằng Minh Tú, vị tổng Giám đốc này là một người tính cách cực kì trầm tính, cầu kì và hơi cổ quái cho nên dù chị cô...
Tình yêu - Giới tính - Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Có đôi lúc Băng Tâm cũng ước mình có thể yêu lại một lần nữa. Nhưng… có một cái gì đó, một ai đó cứ chặn lại trong tim cô. Nhức...
Theo Tiểu Vy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7