Nếu yêu: Nhất định phải là em... (Phần cuối)

Cái nắm tay thật chặt kéo Hạ Vy đi trong sự ngỡ ngàng. Cô không hiểu điều gì xảy ra cho tới khi người đàn ông đó đẩy cô vào bờ tường nơi góc cuối hàng lang và hôn cô cuồng nhiệt.

Tình yêu là thứ thật lạ kì. Đôi khi người ta sẵn sàng đánh đổi những năm tháng của tuổi trẻ chỉ để tin vào một lời hứa hư vô.

Câu chuyện tình yêu mong manh tự sương mai từ năm 16 tuổi lại trở thành một mối tình khắc cốt ghi tâm đến trọn đời.

Liệu sự chờ đợi của người con gái ấy vào một lời thề chỉ nhẹ như gió vờn trên cánh đồng cỏ lau có phải là vô ích? Giũ bỏ quá khứ hay gạt đi nước mắt để bên người đàn ông yêu mình?

Sự thật nào phía lần lỡ hẹn của chàng trai từng hứa "Yêu em tới hết cuộc đời"... Tình với anh chỉ là thoảng qua hay là nỗi đau không nói được thành lời?

Cùng đón đọc câu truyện Nếu yêu: Nhất định phải là em! trên Tình yêu giới tính.

Tùng Quân sắp đồ đạc vào vali. Anh ăn mặc chỉnh chu rồi quay lại nhìn căn phòng, nơi mà anh từng gắn bó bao năm. Cầm tờ thiệp báo lễ đính hôn của Hạ Vy trên tay, Tùng Quân nín lặng. Anh xách vali rời khỏi căn phòng.

Tùng Quân chỉnh lại áo quần một lần nữa rồi đưa tay gõ cửa, từ bên trong phòng làm việc, ông Thiên Uy cất tiếng:

- “Mời vào”

Tùng Quân từ tốn tiến vào phòng. Sự xuất hiện của anh làm ông Thiên Uy cảm thấy có phần lạ lẫm:

- “Chào cậu! Mời cậu ngồi”

- “Cảm ơn”

- “Không rõ, cậu tìm tôi có việc gì”

Ông Thiên Uy tay rót trà, phong thái ung dung, đĩnh đạc.

Tùng Quân đặt lên bàn tập giấy. Ông Thiên Uy dừng tay  rồi ngước lên nhìn Tùng Quân:

- “Tôi muốn gửi cho ông cái này”

- “Đây là…?”

- “Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng lại số cổ phần mà tôi đang nắm giữ tại công ty Thiên Uy. Vương Minh có thể trở lại vị trí giám đốc và tiếp quản công ty rồi”

- “Cậu thật biết cách làm người khác bất ngờ. Tôi có thể hiểu hành động này của cậu là sao không?”

- “Chỉ là… tôi cảm thấy đủ rồi, nên thôi! Ông cũng không cần nghĩ ngợi nhiều quá”

- “Cậu muốn gia đình tôi mang nợ cậu?”

Tùng Quân bật cười, anh đứng dậy:

- “Với tôi bây giờ, ân – oán, nợ  nần chẳng còn quan trọng nữa. Thứ mà tôi hối tiếc là 10 năm qua cứ ôm mối hận đó để rồi đánh mất quá nhiều thứ. Ở đời, nên học cách buông bỏ thì hơn. Ông cũng đừng bận tâm quá nhiều về chuyện này, tôi vốn dĩ chỉ trả lại những điều vốn có mà thôi. Có lẽ cũng nên chấp nhận thực tế, thương trường là chốn không có chỗ cho sai lầm, năm xưa bố tôi thiếu bản lĩnh nên như vậy, cũng giống như con trai ông bây giờ. Nếu cứ chạy theo mối thù này, đến bao giờ mới có thể dừng lại? Chi bằng, chấp nhận chuyện đã từng sai lầm, tìm cho mình một con đường khác để lòng mình nhẹ nhõm hơn”.

Ông Thiên Uy tiến tới, vỗ nhẹ lên vai Tùng Quân rồi gật gù:

- “Cậu biết không, tôi vẫn luôn ghen tị với bố cậu, không phải vì chuyện năm xưa ông ấy sở hữu một công ty lớn hơn tôi mà là vì ông ấy có một câu con trai hiểu chuyện. Bây giờ, tôi lại càng thêm ghen tị hơn gấp bội. Cậu thấy đấy, con trai tôi… Tôi sẽ nói cám ơn cậu vì quyết định này. Không phải vì chuyện gia đình tôi lấy lại được quyền làm chủ công ty mà bởi vì đây là thứ tôi muốn giữ gìn, vì… cả bố cậu nữa”.

Nhắc đến ba, Tùng Quân rưng rưng. Anh cảm thấy có lỗi khi đã để cho tâm nguyện của gia đình cuối cùng dang dở. Tất cả chỉ vì anh không vượt qua được nỗi khổ tâm trong lòng mình. Thôi thì anh chỉ mong, sự thanh thản mà anh tìm được sẽ là thứ khiến ba mẹ yên lòng.

- “Muộn rồi, tôi xin phép…”

- “Cậu định đi đâu?”

- “Có lẽ tôi sẽ ra nước ngoài học tập thêm rồi về nước mở công ty về thiết kế. Nó là điều mà tôi ấp ủ bao lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện”.

- “Cậu đã gặp con bé chưa?”

Tùng Quân chột dạ. Anh đã rất sợ phải nhắc đến người con gái đó bởi vì nó cứa vào lòng anh những nỗi đau day dứt.

- “Xin hãy cho tôi được gửi lời chúc phúc đến cô ấy. Tôi thật lòng muốn nói lời xin lỗi và mong Hạ Vy được hạnh phúc”.

Anh bước thật nhanh ra khỏi căn phòng. Ông Thiên Uy dường như có điều gì đó băn khoăn nhưng rồi lại thôi.

Chiếc nhẫn cầu hôn vẫn nằm trong trong túi áo ngực của anh đầy thổn thức!

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan cuoi) - 1

Anh bước thật nhanh ra khỏi căn phòng. Chiếc nhẫn cầu hôn vẫn nằm trong trong túi áo ngực của anh đầy thổn thức! (Ảnh minh họa)

***

1 năm sau!

Chuyến máy bay kéo dài khiến Tùng Quân mệt mỏi. Anh kéo tấm che cửa sổ để nhìn ra ngoài. Bên dưới, đã có thể nhìn thấy những ngôi nhà. Gần 1 năm xa cách, cuối cùng anh cũng có đủ can đảm để trở về nơi mà anh từng trốn chạy với nỗi đau khắc khoải trong tim mình.

- “Chào cậu”

Người đàn ông cao lớn ấy đưa tay ra chờ cái bắt lại. Tùng Quân ngước lên nhìn và nhận ra đó là Huỳnh Tiệp. Anh ngạc nhiên đứng bật dậy:

- “Huỳnh Tiệp, sao anh lại ở đây?”

Huỳnh Tiệp mỉm cười tươi tắn:

- “Suốt từ lúc lên máy bay, đi ngang chỗ cậu đã hơi ngờ ngợ. Nhưng phải tới tận bây giờ, đứng đối diện tôi mới dám tin là gặp lại người quen”.

- “Anh… đi công tác à?”

Huỳnh Tiệp ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Tùng Quân:

- “Cũng có thể xem là như thế. Thực ra, tôi đi ngay sau khi anh rời khỏi nơi đây ít ngày…”

- “Anh… còn chưa cưới ư?”

- “Uhm… Cô ấy từ chối tôi. Trước ngày đính hôn, cô ấy đã tới và nói hủy hôn. Cô ấy còn trả lại tôi chiếc nhẫn. Khi nhìn thấy trên cổ Hạ Vy vẫn đeo chiếc vòng của anh, tôi hiểu… có lẽ mình không nên cố gắng. Đó không phải là vì tôi cao thượng nghĩ cho Hạ Vy, mà vì tôi ích kỉ nghĩ cho mình. Nếu tôi bắt ép, có lẽ Hạ Vy sẽ vì thế mà gắng gượng đồng ý. Nhưng điều đó chỉ thiệt thòi cho tôi bởi rốt cục mãi mãi cô ấy sẽ không yêu tôi. Vậy nên tôi quyết định buông tay. Tôi ra nước ngoài ngay sau đó để tiếp quản dự án của công ty, cũng coi như đó là một cách để quên”.

Tùng Quân ngồi thất thần. Suốt 1 năm qua, anh không dám liên lạc với ai trong nước vì sợ được nghe những thông tin về Hạ Vy. Anh bỏ trốn nhưng với tâm trạng của một người luôn hối tiếc, tại sao mình không cố gắng thêm lần nữa.

- “Tôi luôn cảm thấy khó hiểu trong câu chuyện của hai người. Tại sao lòng còn yêu mà cứ phải thay phiên nghĩ cho đối phương và vì nghĩ quá nhiều nên rốt cục trọn cái phương án tồi tệ nhất làm cho cả hai cùng đau khổ. Năm xưa vì sợ cô ấy tổn thương, anh bỏ đi, anh trốn tránh Hạ Vy. Đến khi anh quay đầu lại thì vì nghĩ cho anh, cô ấy lại không dám yêu dù đã mất cả 10 năm để đợi chờ. Hai người, có nhất thiết phải yêu theo cách hủy hoại nhau đến thế không?”

- “Vì nghĩ cho tôi nên không dám yêu? Ý anh là sao?” – Tùng Quân hốt hoảng.

- “Tôi đoán đến giờ anh cũng chưa biết điều đó. Chú Thiên Uy đã nghĩ quá nhiều cho anh. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Anh là đàn ông, anh cần phải chịu đối diện với thực tế. Chú Thiên Uy và cả Hạ Vy cứ lo anh tổn thương, rốt cục, chính họ cũng bị tổn thương mà anh cũng chẳng nhẹ lòng hơn chút nào”.

- “Anh nói rõ hơn được không?” – Tùng Quân càng lúc càng nôn nóng!

- “Câu chuyện về bố anh năm xưa, không phải ông ấy bị chú Thiên Uy cướp trắng công ty của gia đình anh mà là… bố anh cờ bạc quá nhiều, phải gán công ty. Bố anh tìm đến cái chết để giải thoát. Nhưng ông ấy chỉ có một mình anh, không muốn con trai sụp đổ hình tượng nên đã cầu xin chú Thiên Uy cứu vãn công ty. Vì bạn, chú Thiên Uy đã phải bỏ rất nhiều tiền để mua lại công ty và tiếp quản. Khi đó cậu còn quá nhỏ. Chú dự định sau này lớn lên sẽ giao lại công ty cho cậu,nhưng rồi cậu bỏ đi cùng với mẹ, khi quay về cậu mang sẵn trong lòng nỗi hận thù rồi. Chú Thiên Uy vì không muốn cậu biết sự thật về ba mình tồi tệ như vậy nên cứ để cậu tin là chính chú ấy đã cướp công ty của gia đình cậu… Khi từ hôn tôi, Hạ Vy đã thú nhận tất cả để mong tôi thông cảm và tha thứ cho việc cô ấy đã làm tổn thương tôi”

Những lời Huỳnh Tiệp nói cứ ù đi… Tùng Quân cảm thấy mất niềm tin cực độ. Rốt cục anh đã bỏ ra hơn 10 năm của cuộc đời chỉ để làm một cái điều tội lỗi. Anh đã làm quá nhiều người phải đau khổ, trong đó có người con gái mà anh yêu thương nhất.

 neu yeu: nhat dinh phai la em... (phan cuoi) - 2

***

Vừa xuống khỏi máy bay, Tùng Quân lao đi tìm Hạ Vy. Anh tới công ty nơi mà cô làm việc nhưng trợ lí nói Hạ Vy đã không đảm nhận vị trí Giám đốc, cô xin nghỉ và trở thành giáo viên dạy mĩ thuật của một trường học. Linh tính mách bảo, Tùng Quân phóng xe đến ngôi trường năm xưa hai người từng theo học.

Những giọt nắng cuối ngày hiu hắt, yếu ớt chiếu thành từng vệt nhỏ trên sân trường. Hạ Vy trầm tư khép lại cuốn tập và thu dọn đồ đạc. Học sinh đã về hết, sân trường trở nên vắng lặng hơn. Hầu như, ngày nào Hạ Vy cũng về thật muộn, khoảnh khắc chỉ còn một mình bước đi trong cái không gian ngập tràn kỉ niệm này giúp cô được an ủi phần nào tâm hồn cô đơn.

Cái nắm tay thật chặt kéo Hạ Vy đi trong sự ngỡ ngàng. Cô không hiểu điều gì xảy ra cho tới khi người đàn ông đó đẩy cô vào bờ tường nơi góc cuối hàng lang và hôn cô cuồng nhiệt. Hơi thở ấy, bờ môi và cả lồng ngực đang đập thổn thức mà cô có thể cảm nhận được đều cho Hạ Vy biết đó là anh!

Cô không chống cự, cứ lặng yên để hôn anh sau biết bao những tủi  hờn… Anh gục đầu vào vai cô, nước mắt lăn dài:

“Anh xin lỗi vì đã để em chờ quá lâu. Là anh có lỗi khi lãng phí quá nhiều thời gian. Lần này, không cần biết vì điều gì và tại ai nhưng anh nhất định sẽ cưới em, nhất định là như thế”.

Hạ Vy không nói, cô kéo anh lại và chủ động bám vào cổ. Hạ Vy hôn anh, nụ hôn cuồng nhiệt của ái tình… Những đớn đau của quá khứ, để vệt nắng cuối chiều mang đi…

Tình yêu - Giới tính - Mình không cưới được không anh? (P.1)Mình không cưới được không anh? (P.1)Khi biết tất cả sự thật về Thảo, người con trai ấy đã cao chạy xa bay...
Tình yêu - Giới tính - Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Mặt nạ hoàn hảo (phần 1)Diệp Anh bảo rằng Minh Tú, vị tổng Giám đốc này là một người tính cách cực kì trầm tính, cầu kì và hơi cổ quái cho nên dù chị cô...
Tình yêu - Giới tính - Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Lạc nhau một nửa cuộc đời (Phần 1)Có đôi lúc Băng Tâm cũng ước mình có thể yêu lại một lần nữa. Nhưng… có một cái gì đó, một ai đó cứ chặn lại trong tim cô. Nhức...
Theo Tiểu Vy (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7