Tình yêu đôi lúc thật ơ hờ...

Em không dám gọi tên anh bằng hai tiếng người tình. Nhưng cũng không đủ can đảm để gật đầu chào anh như người… tình cũ.

Đôi lúc em vẫn tự hỏi chính mình rằng thứ tình cảm giữa em và anh là gì? Không đủ nhớ để gọi là yêu/không đủ quên mà thành xa lạ. Em chới với giữa khoảng mênh mông mà không biết định nghĩa nó là gì? Em không dám gọi tên anh bằng hai tiếng người tình. Nhưng cũng không đủ can đảm để gật đầu chào anh như người… tình cũ.

Em và anh, thật gần mà xa xôi, không đam mê mãnh liệt nhưng cũng chẳng ơ hờ. Có một chút gì chống chếnh, mờ hồ, có một chút gì rất tình và có một chút gì rất đau…

Cuộc đời thật trớ trêu khi đặt chúng ta vào mớ hỗn đoạn của cảm xúc này. Chúng ta đứng giữa cái danh giới của yêu và chia ly. Trái tim không còn đập những nhịp nồng cháy yêu thương nhưng cũng không can đảm buông tay. Biết là cố níu giữ sẽ thêm đau, sẽ thêm ngột ngạt nhưng vẫn níu giữ dù mệt nhoài. Bản thân em và anh đều hoang mang và ngờ vực chính mình khi không biết nên gọi tình cảm giữa chúng ta là gì.

 tinh yeu doi luc that o ho... - 1

Em và anh, thật gần mà xa xôi, không đam mê mãnh liệt nhưng cũng chẳng ơ hờ. Có một chút gì chống chếnh, mờ hồ, có một chút gì rất tình và có một chút gì rất đau… (Ảnh minh họa)

Chúng mình vẫn tốt với nhau, vẫn tới khi đối phương cần nhưng cả hai cùng biết cảm xúc trong lòng mình không nhiều. Anh vẫn là một người đàn ông tử tế với em mọi lúc nhưng sự tử tế đó không giống như của một người đàn ông đang yêu si mê. Anh làm vì trách nhiệm, vì tình nghĩa, vì một cái gì đó là gọi là yêu thương chứ không phải là tình yêu. Còn em đón nhận mọi điều trong trạng thái cố tin rằng đó là tình yêu. Em không muốn thừa nhận mình không hề yêu nhau nhiều như mình nghĩ. Khoảng cách giữa hai đứa như một bức tường vô hình mà không ai dám đạp đổ. Em và anh sợ đối phương bị tổn thương nên cố tiếp tục tình cảm này dù khi ấy cả hai cùng thấy mệt mỏi.

Em đã từng rất hạnh phúc khi gặp và yêu anh. Khi ấy có lẽ anh cũng cùng chung một cảm giác. Nhưng đâu phải ai đến với nhau trong đời rồi cũng ở lại mãi. Không phải cuộc tình nào cũng tan vỡ theo cách có một người phản bội hay có kẻ thứ ba xen vào. Nó chỉ là đến như cơn gió nhẹ chiều thu và ra đi cũng nhẹ nhàng như thế… Không ai phụ bạc, không ai thay lòng đổi dạ chỉ là trái tim không còn yêu nữa mà thôi. Đó chính là bi kịch lớn nhất vì cảm xúc không bị đẩy đến tận cùng. Nếu người ta đau đến tận cùng vì bị phản bội thì người ta sẽ có dũng khí để từ bỏ. Nhưng mọi thứ cứ diễn ra thật đều đều, thế nên mới không ai dám nói lời chia tay dù biết rằng tình yêu đã không còn…

 tinh yeu doi luc that o ho... - 2

Hãy coi như những tháng ngày giữ tình yêu ơ hờ này là bước đệm để mình không đau đớn khi tình yêu này vút bay. (Ảnh minh họa)

Em và anh vẫn đang tiếp tục giữ một tình yêu ơ hờ… Hai đứa biết tình cảm của mình như đang đựng trong một chiếc ly thủy tinh. Nó mong manh và dễ vỡ… Rồi sẽ đến một ngày, không phải tại anh, cũng không phải tại em, tự bản thân nó sẽ vỡ vụn vì những thứ tình cảm đựng trong đó quá đầy và khiến nó không còn giữ được nữa. Đó sẽ là ngày hai chúng mình quên nhau, gọi nhau bằng hai tiếng tình cũ…

Tình mình giờ như một áng mây trôi, không vội vã cũng chẳng hững hờ. Vậy thì cứ để nó trôi theo một cách tự nhiên nhất. Cho tới khi nào “điều ấy” xảy ra. Lúc đó hãy đón nhận mọi điều thật nhẹ nhàng anh nhé. Hãy coi như những tháng ngày giữ tình yêu ơ hờ này là bước đệm để mình không đau đớn khi tình yêu này vút bay.

labaytrentroi@...

(Khampha.vn)