Trò chơi tình ái ( Phần 6)

Tôi bước đến trước mặt, đối diện với cô ấy, thứ cảm xúc hoang dã cứ trỗi lên trong tôi, tôi đưa tay vuốt lại mái tóc lộn xộn của Dương và buộc lại bằng sợi thun trên tóc cô ấy, một cách tận tụy và mới lạ...

Cuộc gặp gỡ định mệnh của một người đàn bà đi qua giông bão, mất hết niềm tin vào tình yêu với một người đàn ông thành đạt và chung thủy với vợ mình đã để lại trong lòng họ nhiều dự cảm đồng điệu về những ẩn ức trong tâm hồn. Tuy thế, chẳng ai dám bước qua cái ranh giới của định kiến để đến với tình yêu đích thực của đời mình, họ bày ra một trò chơi tình ái với nhau: Chỉ quan hệ thân xác mà không phát sinh tình yêu, nếu ai mở lời yêu trước, người đó sẽ thua cuộc và trò chơi sẽ chấm dứt… Ai sẽ thua trong trò chơi tình ái này? Người thắng cuộc sẽ ra sao?

Cùng đón đọc Trò chơi tình ái trên chuyên mục Tình yêu giới tính.

Trò chơi tình ái ( Phần 1)

Trò chơi tình ái (Phần 2)

Trò chơi tình ái (Phần 3)

Trò chơi tình ái ( phần 4)

Trò chơi tình ái ( phần 5)

Dương giằng co một hồi nhưng không thể thoát khỏi vòng kèm tỏa của tôi, sức đàn bà làm sao có thể chống lại sự ham muốn điên rồ của một gã đàn ông cho dù gã có là tên sên nhớt đi chăng nữa…Tôi đẩy cô ta vào tường, Dương ném ánh mắt đi nơi khác, không thèm nhìn tôi dù là khinh bỉ, sự ham muốn tụt xuống chân, có cái gì đó đau nhói dâng lên nơi lồng ngực, hiển nhiên không phải là một phản ứng cơ học bình thường, tất cả là do ả đàn bà này mà ra, thật khốn khổ!

Tôi buông cô ấy ra, cô ta vẫn đứng đó chết lặng, không nói không rằng, ánh mắt ném vào thinh không một cách vô vị, tôi đứng tựa vào chiếc bàn làm việc và ném nỗi oán hận đau đớn vào Dương, nhưng cô ấy không đáp lại, mọi thứ lại ném trả vào bản thể tôi, tôi hồn tôi một cách tê tái.

Tôi thấy thất vọng về bản thân mình quá đỗi và  một gã thánh thiện trong tôi không ngừng nguyền rủa trong tâm khảm “Mày là thằng khốn”, nhưng tôi chẳng thể tuân theo cái luân lý đời thường mà ai cũng thấu ấy, Dương ở cách tôi một tầm với, vừa quen thuộc, vừa xa lạ, một mối quan hệ nhầy nhụa chẳng thể gọi tên, thế nhưng tôi lại không muốn chấm dứt nó một chút nào.

Dũng điện thoại cho tôi trong khi Dương vẫn đứng đó, cậu ta báo tối nay làm tiệc sinh nhật và muốn hai vợ chồng tôi đi cùng vui với cậu và những người bạn thân của cậu. Tôi đáp lời trong nhiệt tình và tắt máy. Dương vẫn đứng đó im lìm, đầu tóc rối bời vì tôi nhưng cô ấy thây kệ.

Tôi bước đến trước mặt, đối diện với cô ấy, thứ cảm xúc hoang dã cứ trỗi lên trong tôi, tôi đưa tay vuốt lại mái tóc lộn xộn của Dương và buộc lại bằng sợi thun trên tóc cô ấy, một cách tận tụy và mới lạ. Tôi chưa từng buộc tóc cho bất cứ một người phụ nữ nào cả, Dương cứ im lặng và nhìn tôi trân trối, cái nhìn nhuốm màu bất lực và khinh nghét chăng? Tôi không thể nhìn thấu…

 tro choi tinh ai ( phan 6) - 1

Tôi bước đến trước mặt, đối diện với cô ấy, thứ cảm xúc hoang dã cứ trỗi lên trong tôi (Ảnh minh họa)

Tôi im lặng, thở dài một cái rồi đến tủ lấy tiền đưa cho cô ấy. Dương nhìn tôi rồi bảo:

-Em không cần nữa!

- Tại sao?

- Thực ra, em muốn có một lý do nào đó để đến đây, khiến anh khinh bỉ và ghê tởm em hơn, điều đó sẽ tốt hơn với em…” vẫn ánh mắt vô định, giọng cô ấy buồn buồn, đều đều, không có điểm nhấn, trôi tuột đi.

- Em muốn tôi làm thế sao?

Tôi cúi sát mặt đối diện Dương, tim tôi rộn lên, mặt nóng bừng, các bó cơ cứng lại.

- Em không thể chơi trò tình ái với anh nữa!

Dương nhìn tôi, ánh mắt đau đáu nỗi niềm.

-Tại sao? Không phải em ham muốn tôi sao? Tôi đã vì em mà quên cả luân lý, tôi đã biến mình thành thằng khốn từ khi gặp em rồi, tôi khong muốn dừng lại… tôi nói trong tiếng thở.

- Anh không sợ bị trả giá sao?

Dương quay mặt đi.

- Tôi sợ chứ, tôi không muốn đánh đổi, nhưng tôi cũng không thể thoát ra, tôi cảm thấy mình đang ở địa ngục, nên có lẽ sẽ không có điều gì tệ hơn thế này nữa, nhưng không gặp em tôi rất nhớ…”

Tôi bày tỏ trong trạng thái bị kích động khi nhìn thấy cái nhíu mày cau mặt của cô ấy, nó khiến tôi nhớ đến những đau đớn của cô ấy, những vết thâm trên người, đôi môi rỉ máu, vẻ u uẩn mà cô ấy luôn sở hữu… tất cả đều khiến tôi không thể làm chủ được cảm xúc của bản thân.

- Em muốn dừng lại và sống một cuộc đời bình thường, em sẽ cố sống một cuộc sống như thế với Dũng, nên nếu có thể anh hãy quên chuyện đã xảy ra giữa chúng ta đi…”

Dương nuốt nước bọt khan.

Tôi thấy mình đã rơi xuống tầng thứ 18 của hỏa ngục, những thứ lạ lùng trong tôi luôn trỗi dậy ngay cả khi tôi chỉ nhớ về em thôi, làm sao có thể nói quên là quên ngay thế? Em đùa chẳng có duyên chút nào…

- Tôi không thể, tôi ham muốn em và tôi biết em cũng thế, những thứ kì lạ giữa chúng ta… em sẽ không thể tìm được ở ai khác, và tôi biết em hạnh phúc khi ở bên tôi, không phải sao? Tại sao em lại dối lòng mình?

- Chỉ là ham muốn thôi sao?

Dương lại nói như thở trong thinh không.

- Tôi không rõ lòng mình nữa, chỉ là…có lẽ là một thứ đặc biệt khó có thể gọi thành tên…

Tôi nghi hoặc với chính mình.

- Dù sao thì, chúng ta hãy cứ tiếp tục, hẹn gặp em ở bữa tiệc tối nay! Giờ em đi đi, nếu không tôi không biết mình có thể kìm chế đến khi nào nữa” Tôi bối rối quay mặt đi và ngồi vào ghế, đưa mắt nhìn ra phía cửa số.

- Anh có dám đánh đổi mọi thứ không?

Dương quay lại hỏi tôi.

- Anh là kẻ yếu đuối và hèn hạ, đây là địa ngục với anh rồi!

Tôi nhìn Dương, khao khát như một con quỷ đầy sức mạnh lại trỗi dậy.

- Anh làm em đau…

Dương nói mơ hồ và đi ra khỏi phòng.

 tro choi tinh ai ( phan 6) - 2

Tôi không biết cô ấy đau vì lẽ gì, chỉ thấy trong dự cảm mơ hồ có điều gì sẽ thay đổi trong tương lai không xa, hạnh phúc hay khổ đau với tôi giờ không quan trọng, bởi tôi đã sống một cuộc đời quá nhàm chán rồi (Ảnh minh họa)

Tôi không biết cô ấy đau vì lẽ gì, chỉ thấy trong dự cảm mơ hồ có điều gì sẽ thay đổi trong tương lai không xa, hạnh phúc hay khổ đau với tôi giờ không quan trọng, bởi tôi đã sống một cuộc đời quá nhàm chán rồi, nhưng ai đó bảo tôi hãy làm khác đi, hãy sống thật thú vị, hãy làm những gì mình khao khát thì chẳng thà bảo tôi hái sao trên trời còn khả thi hơn, tôi đã tự đóng đinh cuộc đời nhạt nhẽo này bao nhiêu năm nay, cảm thấy "ồ mình cũng đang như bao người" vậy thế thì cần thiết gì chuyện phá cách, chuyện đi theo tiếng gọi bản năng để làm gì, sống và chết như một người bình thường trên cõi đời này, vậy đi!

Nghĩ thế rồi nhưng sao tôi cứ cảm thấy bất an, bồn chồn, hoang hoải điều gì đó, thật mơ hồ…

Nhi sửa soạn váy áo thật đẹp, thắt lại cái và vạt cho tôi khiến tôi thấy mình chỉn chu quá thể.

- Có cần thiết phải long trọng thế này không em? Chỉ là họp mặt thân mật thôi mà…

Nhi lườm yêu: “Kệ, em thích chồng như thế này!”

“Còn anh ghét bản thân mình bây giờ lắm” tâm trí lại thở than.

Bữa tiệc ấm cúng tại một nhà hàng kiểu Ý trên phố cổ, Dũng và mấy cậu bạn nghệ sỹ kể về thuở khó khăn khi còn là du học sinh bên xứ người, về kế hoạch trong tương lai, Dương ngồi cười phụ họa, giả tạo như đắp một cái mặt nạ dày cộp và cô cử động cho thật tự nhiên, tôi cứ thấy nản nản trong lòng, tôi làm làm một ly  wisky, rượu dạo này thân với tôi quá thể, khiến vợ tôi cũng phải ngạc nhiên!

Dương cười rạng rỡ trước những câu bông đùa, mọi người cười nói vui vẻ nhưng sao tôi thấy mọi thứ thật giả tạo, thật sống sượng. Tất cả bỗng xuất hiện trước mắt tôi như một màn hài kịch mà các diễn viên chuyên thể hiện vai bi đóng, nhạt nhẽo, thớ lợ, rởm rít kinh khủng.

Tôi nhìn thấy tất cả bọn họ, kể cả vợ tôi đều đang cố đeo một cái mặt nạ dày cộp để che giấu những thứ xấu xa của chính mính, chiếc mặt nạ mang niềm vui và sự hân hoan giả dối, nó làm tôi thấy nực nội và khó ở trong người. Tôi nới lỏng cà vạt ra, tình hình vẫn không khả quan hơn…

Tôi nhìn thấy họ mọc những chiếc sừng to tướng trên đầu, gớm ghiếc, như lũ quỷ mà tôi vẫn thường tưởng tượng ra. Tâm trí lên tiếng rằng tôi đã say rồi, nhưng hiện tại tôi muốn phủ nhận nó. Tôi cần phải đứng dậy và thoát khỏi nơi này!

Tôi rời bàn và bước nhanh vào toa lét, xối nước vào mặt cho tỉnh táo và quay lại bàn tiệc. Cô ấy đang đứng chờ tôi ở con đường bước vào, cô ấy đã bỏ mặt nạ hạnh phúc ra, đúng là Dương, người đàn bà thành thật nhất với tôi, cô ấy thâm tím, đau đớn, đưa ánh mắt bi thương nhìn tôi… Phải, tôi phải cứu rỗi cô ấy, tôi sẽ giải thoát cô ấy khỏi nỗi đau này, tôi là người duy nhất có thể giải thoát cho cô ấy…

Tôi bước thật nhanh đến và cắn vào cổ cô ấy ngay lối đi lại, giữa bao người….

(Còn nữa)

Mời các bạn theo dõi Trò chơi tình ái (phần 7) trên Tình yêu giới tính ngày 14/12.

Tình yêu - Giới tính - Vợ gã là một người đàn bà đẹpVợ gã là một người đàn bà đẹpGã xấu, xấu đến mức mẹ gã cũng không dám bình luận về nhan sắc của gã. Ấy vậy mà vợ gã đẹp mê hồn.
Tình yêu - Giới tính - Người yêu cũ có người mớiNgười yêu cũ có người mớiCô ấy đã hi sinh cho anh rất nhiều, đã vì anh mà làm mọi việc. Ở bên cạnh Hoàng lúc Hoàng cô đơn, chông chênh nhất vì nhớ Vân.
Tình yêu - Giới tính - Hai người con gái tên LinhHai người con gái tên Linh“Em không phải là chị ấy, vì thế em sẽ không rời xa anh… "
Theo Khương Diệp Anh (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
Tin tức thị trường
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7