“Yêu cũng phải học”…học cách nắm giữ tình yêu, học cách bảo vệ bản thân và học cách trở nên bản lĩnh...
Ngồi ngoài chờ bác sĩ khám cho Tôm, Hà Phương chợt gục đầu vào vai anh. Cô muốn tìm kiếm một chỗ dựa...
Để vợ ở nhà một mình từ sáng đến đêm khuya. Về đến nhà chả hỏi sống chết thế nào cứ lao vào giày vò...
Lắm lúc, Hà Phương nằm nức nở. Cô thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình.
Đang mải mê với những suy nghĩ ấy tiếng chuông điện thoại réo liên hồi làm Vân và cả Bình dật nảy...
Bình và Vân nhìn theo Trâm Anh đến khi người đàn bà ấy đi khuất. Bình quay sang nhìn Vân rồi cầm...
Vân đứng chơ chơ ra đấy nhìn Bình rất lâu. Cô không hiểu nổi sao Bình có thể vì 1 gã vớ vẩn mới quen...
Thư nằm nép mình trong vòng tay của Dũng. Cô cứ ngỡ mọi thứ như một giấc mơ… Người đàn ông mà cô yêu...
Cái đám con gái nhà quê, chân đất mắt toét mà đòi... Trần Minh là ai mà mấy cái mồm thối kia dám...
Họ vẫn sống, vẫn ăn, vẫn yêu, vẫn cười, vẫn khóc và cả làm khổ nhau…
Mày là nữ thẳng, anh ta lại không cong, sao có thể sống bên nhau theo kiểu nước sông không phạm nước...
Mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến Nhi muốn gần gũi...
Tuổi trẻ ai cũng trải qua những điều điên rồ. Rồi vấp ngã. Rồi tổn thương. Rồi trưởng thành...
Nhi đỏ mặt khi gian tình của mình bị Trần Minh bắt thóp từ lâu.
Đàn ông dung mạo tốt chưa chắc đã là một người tốt. Thậm chí tỉ lệ làm Bad boy là rất cao.
Trần Minh bấm bụng ngồi nhìn cố gắng không phì cười bởi câu chuyện có hơi hướng dâm dục của Nhi.
Hóa ra tình yêu cũng có mùi. Nỗi nhớ cũng có mùi. Niềm đau cũng có mùi sao?
Anh ta có vẻ không thèm đếm xỉa gì đến việc có người vừa xuất hiện nên vẫn thản nhiên.
Tin tức thị trường