Advertisement

Hôm nay, anh có người yêu…

Em biết ngày này rồi cũng sẽ tới...

Advertisement

Chỉ là nó đến nhanh quá khiến một con bé mong manh như em chưa sẵn sàng đón nhận. Lòng em nghẹn đi và không thể nói thành lời. Người ta xinh hơn em nhiều anh nhỉ. Người ta cũng giỏi giang hơn em. Người ta là đồng hương với anh. Và hơn hết, người ta là người lúc này đây có thể mang lại cho anh hạnh phúc và tiếng cười thực sự - cái mà từ lâu rồi em không còn có thể mang lại cho anh.

Hôm nay, anh có người yêu…

Em thấy lòng mình nhẹ nhõm thật nhiều. Nhẹ nhõm vì cuối cùng em cũng biết được lý do anh rời xa em sau một tình yêu dài hai năm. Nhớ cái ngày anh bảo: “Anh hết yêu em rồi, anh xin em, em đừng làm phiền anh nữa!”, em ngốc đến mức không tin đó là sự thật, rằng anh chỉ nói dối để em hết yêu anh thôi, rằng anh có nỗi khổ tâm gì đó không thể nói thành lời, rằng… hàng trăm hàng vạn lý do sến nhất trần đời nhưng không phải là... “anh hết yêu em”. Và hôm nay, khi nhìn thấy hình ảnh em trên facebook của anh đã được thay bằng hình ảnh người khác, em thật sự hiểu “anh đã hết yêu em” như những gì anh nói. Em tin, anh ạ!

Hôm nay, anh có người yêu…

Em biết rằng từ nay nụ cười anh nghĩ tới mỗi sớm mai thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ say không phải là cái lúm đồng tiền đã từng làm anh ngơ ngẩn. Em biết rằng từ nay bàn tay nhỏ nhắn đan nhẹ vào tay anh trong những buổi dạo chơi khắp phố phường Sài Gòn cũng không phải là bàn tay ngắn củn như ngón tay em bé của em. Em biết rằng từ nay cái giọng thủ thỉ bên vai anh trong những chiều ngược gió cũng không còn là cái giọng nhõng nhẽo mè nheo của em. Em biết!

hom nay, anh co nguoi yeu… - 1
Em biết rằng từ nay nụ cười anh nghĩ tới mỗi sớm mai thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ say không phải là cái lúm đồng tiền đã từng làm anh ngơ ngẩn. (ảnh minh họa)

Hôm nay, anh có người yêu…

Em mong từ nay anh sẽ không phải vất vả, lủi thủi nhào người vào công việc chỉ để không cảm thấy cô đơn. Em mong người ta sẽ thay thế được con bé trẻ con như em để chăm sóc, yêu thương anh mỗi ngày. Em mong người ta sẽ biết anh không thích ăn đồ chua để gọi đúng món trong những lúc đi ăn cùng nhau. Em mong người ta biết anh có tật hay ngủ quên khi nhắn tin để đừng hờn dỗi, cáu gắt với anh. Em mong người ta sẽ có chút thời gian rảnh để rong ruổi cùng anh những cuối tuần khi anh muốn thỏa mãn sở thích nhiếp ảnh của mình. Em mong người ta biết mua đúng loại mít mà anh thích ăn, đúng loại thuốc ho mà anh uống mỗi lúc anh bệnh. Em mong người ta sẽ có thể bên cạnh anh và chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của anh. Như thế, anh nhé!

Hôm nay, anh có người yêu…

Em muốn chúc cho người em từng yêu được hạnh phúc. Nhớ ngày xưa em nói: “Dù sau này anh có yêu ai khác nhiều hơn em thì em tin, em mãi là người ôm anh chặt nhất…”. Em ngốc quá anh nhỉ. Bảy tỉ người trên trái đất này, anh rồi cũng sẽ tìm thấy đôi bàn tay đan vừa khít bàn tay anh nhất. Anh rồi cũng sẽ tìm tthấy trái tim hòa cùng nhịp đập với trái tim anh nhất. Và anh rồi cũng sẽ tìm thấy người có thể ôm anh chặt hơn em đã từng...

Hôm nay, anh có người yêu…

Em bước vào quán cà phê lần đầu tiên chúng mình gặp mặt. Quán vẫn như xưa, cô bé chủ quán vẫn gật đầu chào em như thường lệ. Cái bàn nhỏ nơi góc trái lấp lánh ánh nến và nụ cười hạnh phúc của một tình yêu vừa chớm nở. Tay họ đan vào nhau. Người con trai vẫn giữ thói quen nhâm nhi sinh tố chanh như ngày nào. Em bước ngang họ, mỉm cười… Có phải đôi khi chỉ cần một nụ cười, người ta đã có thể bước qua đời nhau.

Theo Nguyễn Thị Ngọc Quý (Phunuonline)
Tin bài cùng sự kiện Con trai và con gái
Advertisement
Advertisement