Phát ngán với chồng "kí sinh trùng", chỉ thích nấu cơm đi chợ mặc vợ bươn trải kiếm tiền

Bạn bè, người thân rồi cả họ hàng bên nhà chồng, đi đâu ai cũng chẹp miệng bảo: "Con bé này tu mấy kiếp mới lấy được chồng như thế, về nhà chẳng phải động tay, động chân vào việc gì, một mình chồng nó làm hết đấy". Nghe xong, tôi chỉ biết mỉm cười chua chát.

Tôi lấy chồng đến giờ đã được 8 năm. Bằng tuổi tôi, bạn bè đa phần đều có hai con cả rồi. Thế nhưng tôi hiện tại mới chỉ có một cậu con trai. Nguyên nhân của việc này là bởi: Tôi không dám đẻ. Đẻ ra thì lấy tiền đâu mà nuôi con. Mọi gánh nặng kinh tế đều dồn lên vai tôi, chồng mặc kệ hết.

Hồi mới lấy chồng, tôi cũng sung sướng lắm, đi đâu cũng khoe mình vớ được ông chồng vàng mười. Chồng tôi luôn nhận việc đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Thời buổi này, tìm được người đàn ông chịu giúp đỡ vợ như vậy đâu phải đơn giản.

Đã thế, tối nào nằm bên nhau chồng tôi cũng bảo: "Em cứ phấn đấu cho sự nghiệp, yên tâm, mọi chuyện ở nhà có anh phụ giúp".

phat ngan voi chong "ki sinh trung", chi thich nau com di cho mac vo buon trai kiem tien - 1

Chồng tôi tự ý nghỉ việc, không đi làm, chỉ ở nhà lo cơm nước còn mặc kệ tôi phải cáng đáng kinh tế gia đình (Ảnh minh họa)

Là một người vợ, được chồng hỗ trợ về mặt công việc, được động viên về tinh thần như thế thì còn gì tuyệt vời bằng nữa. Bởi thế đi đâu tôi cũng khoe khoang mình lấy được chồng "Soái ca". Ai cũng phải ghen tị với tôi...

Nhưng tôi đã không nhận ra được rằng, không phải biểu hiện nào cũng phản ánh đúng bản chất. Và cái việc chồng lùi về ủng hộ tôi không hẳn vì nghĩ cho tôi, mà đơn giản, vì anh chỉ muốn nhàn thân, mặc kệ hết mọi thứ khó khăn ngoài kia tôi phải đương đầu.

Sau khi tôi sinh đứa con đầu lòng, tôi được cất nhắc, đề bạt lên vị trí quản lí. Lúc đó thực lòng tôi không muốn nhận, tôi muốn dành thời gian cho chăm sóc con cái, thế nhưng chồng tôi gạt phắt đi.

Anh bảo tôi phải nhận việc đó, vì nó sẽ mang lại một khoản thu nhập khá lớn hàng tháng. Thậm chí, tôi còn không ngờ anh tự chủ động viết đơn xin nghỉ việc để nhận chân ở nhà lo việc cơm nước. Bỗng dưng bị đặt vao vị trí trụ cột kinh tế của gia đình, tôi buộc phải lao vào kiếm tiền. 

Chồng tôi thời gian đầu có vất vả đôi chút do con nhỏ, song tới khi thằng bé đi nhà trẻ, anh vẫn chẳng chịu đi làm. Thời gian biểu hàng ngày của chồng tôi chỉ quanh quẩn đón con, đi chợ, chiều lại hẹn hò tụ tập anh em. 

phat ngan voi chong "ki sinh trung", chi thich nau com di cho mac vo buon trai kiem tien - 2

Tôi quá mệt mỏi khi một mình phải gồng lên để làm trụ cột gia đình (Ảnh minh họa)

Tôi muốn làm một người phụ nữ bình thường, đi làm về chuẩn bị cơm cho chồng, cho con, được làm công việc vừa sức mình thôi. Nhưng tôi phải gồng lên để trở thành trụ cột chính trong gia đình. Nhiều khi tôi muốn nghỉ ngơi, dừng mọi việc lại nhưng đủ thứ hoá đơn cuối tháng lại khiến tôi phải tiếp tục. 

Tôi đã nhiều lần đề nghị chồng đi làm, để tôi có thời gian thảnh thơi một chút mà nghỉ ngơi nhưng anh toàn bàn lùi. Anh bảo chuyên môn của anh không có mấy, giờ đi làm cũng lương ba cọc, ba đồng, không đủ tiền thuê giúp việc nên anh chỉ thích ở nhà thôi.

Đã thế, tôi còn luôn phải đối diện với việc mỗi lần về ăn giỗ, hay có việc đại sự của dòng họ bên nhà chồng. Đủ những lời phán xét về của họ hàng anh về tôi: “Chả ai sướng như nó, đi lấy chồng cái bát không phải rửa, bữa cơm không phải nấu, chồng nó toàn làm hết đấy”...

Nhiều lần tôi đã muốn hét lên: “Tôi mới là người muốn được ở nhà thảnh thơi, lo bữa cơm, dọn cái nhà chứ không phải bạc mặt ra ngoài kiếm tiền. Nhưng tôi phải làm gì khi chồng không chịu đi làm và trăm khoản tiền đều đổ xuống đầu tôi?”.

phat ngan voi chong "ki sinh trung", chi thich nau com di cho mac vo buon trai kiem tien - 3

Tôi muốn ly hôn để thoát khỏi người chồng ăn bám nhưng lại thương con (Ảnh minh họa)

Tôi đã chán ngấy cái cuộc hôn nhân mà tôi phải hao gầy vì kiếm tiền trong khi chồng chơi nhong nhóng nhưng lại lấy cái danh "lui về cho vợ phát triển" này lắm rồi. Tôi muốn giải thoát khỏi cái cuộc sống áp lực này. Thế nhưng ...

Tôi sợ sự ích kỉ của hai người lớn chúng tôi cuối cùng lại đẩy con vào cảnh có bố thì không có mẹ, như thế sao đành? Tôi phải làm sao để thoát khỏi cảnh sống chồng như "kí sinh trùng" ăn bám vợ đây?

Nửa đêm không thấy chồng đâu, chết lặng trước cảnh tượng trong phòng chị dâu
Sợ chị cô đơn hay buồn không ngủ được, tôi định rủ chị xuống nhà cùng ăn đêm thì bỗng thấy cánh cửa chỉ khép chứ không đóng. Qua khe hở, tôi giật mình...

Theo Hạ Mây (Khám phá)
Tin bài cùng chủ đề Chuyện vợ chồng