Tôi đang chờ chồng ly hôn

Ngày 22/05/2013 00:01 AM (GMT+7)

Tôi đang trong thời gian chờ chồng nộp đơn ra toà án để ly hôn sau hai năm kết hôn và mười năm quen nhau.

Để chấp nhận lời đề nghị ly hôn của chồng một cách thanh thản như hiện nay, tôi đã phải trải qua một thời gian dài ngụp lặn trong đau khổ, cũng như đã nỗ lực rất nhiều để cứu vãn cuộc hôn nhân.

Nhưng, do mọi nỗ lực, chỉ xuất phát từ một phía nên cuối cùng tôi đành buông tay chấp nhận giải thoát. Nói như vậy để các bạn trẻ thấy rằng, ly hôn không bao giờ là “mốt”, cũng không phải cứ mâu thuẫn là lấy chuyện ly hôn ra để hù doạ nhau - nhất là khi bạn và vợ/chồng mình đến với nhau bằng tình yêu thật sự. Như chị Hạnh Dung vẫn nói, phải xem ly hôn là giải pháp sau cùng. 

Với tôi, hai năm vợ chồng cũng là hai năm đầy đau khổ. Chồng tôi làm tại Cần Thơ, cách nhà khoảng 60km nhưng có tuần cũng không về nhà chỉ vì anh bận ngủ hay đi nhậu với bạn, hoặc đơn giản là không muốn về. Một ngày, hai ngày…, nếu tôi không gọi điện thì anh cũng chẳng nhắn tin hay gọi điện thoại về nhà. Sợ xa mặt cách lòng, tôi đăng ký đi học ở Cần Thơ để được gần anh nhưng cũng vì vậy mà tôi càng thấy rõ bản chất của chồng mình: có gia đình nhưng vẫn mải mê với những thú vui riêng. Anh còn yêu cầu tôi không được hỏi han hay can dự vào công việc của anh. Cứ mỗi lần cơ quan anh có người đến thực tập là chúng tôi lại xảy ra sóng gió vì anh “say nắng” hết cô này đến cô khác.

toi dang cho chong ly hon - 1

Với tôi, hai năm vợ chồng cũng là hai năm đầy đau khổ. Chồng tôi làm tại Cần Thơ, cách nhà khoảng 60km nhưng có tuần cũng không về nhà chỉ vì anh bận ngủ hay đi nhậu với bạn, hoặc đơn giản là không muốn về. (ảnh minh họa)

Tôi mệt mỏi, đau khổ và mâu thuẫn lên đỉnh điểm khi tôi phát hiện anh có tình cảm sâu đậm với một cô gái đến thực tập. Thời điểm đó, anh đi từ sáng sớm cho đến 22, 23 giờ mới về phòng trọ, không ăn cơm nhà, tôi bệnh nặng cũng bỏ mặc… Sau khi khoá học một năm kết thúc, tôi trở về mà như người mất trí, quên trước quên sau khi giảng bài, nhiều lúc đang nhắc nhở học sinh tôi chợt im bặt vì không nhớ mình sẽ nói gì tiếp theo. Tôi ăn nhiều, cáu gắt, gương mặt xám xịt thiếu sinh khí, có lúc còn nghĩ quẫn.

Cho đến một ngày, tôi chợt nhận ra trong khi tôi đau khổ, tàn tạ thì anh vẫn vui vẻ với bạn bè, đồng nghiệp, với việc chạy theo những cô gái. Từ đó, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi năng tham gia họp mặt bạn bè cũ, đăng ký dạy kèm học sinh yếu… để làm mình bận rộn hơn. Thậm chí, tôi còn đăng ký hiến máu nhân đạo – việc mà trước đây tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới vì tôi vốn sợ đau, sợ máu. Cùng lúc, tôi viết thư cho chị Hạnh Dung để được chị tư vấn; đồng thời nghĩ nhiều về công ơn cha mẹ, nghĩ đến sự quan tâm lo lắng của những người yêu mến tôi…Tôi tự động viên mình, nhắc mình một khi đã làm hết tất cả những gì có thể mà vẫn không giữ được cuộc hôn nhân thì cũng không nên nuối tiếc. Và rồi tôi cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thản hơn rất nhiều. 

Lần cuối cùng nói chuyện với anh trên mạng, khi anh đề nghị kết thúc, tôi bình thản chấp nhận vì biết đó là giải pháp đúng nhất sau những tháng ngày mệt mỏi vì nhau. Tôi cũng nhẹ nhàng nói lên những gì tôi chưa làm được cho anh, nói lời xin lỗi anh nhưng cũng kiên quyết nói ra những bất công, những lỗi lầm mà anh đã gây ra.

Giờ đã nửa tháng rồi, cuộc sống của tôi dần trở lại bình thường, như một mặt hồ lặng sóng sau cơn giông bão. Tôi vẫn còn buồn nhưng không đau khổ như trước. Đọc những bài viết nói về chuyện ly hôn, hơn ai hết, tôi thấm thía được sự đau khổ của người trong cuộc. Tôi nghĩ, không ai muốn như vậy, nhưng nếu tình yêu đã hết; hoặc những thói xấu của vợ/chồng đã thuộc về bản chất, hay chỉ cần người bạn đời thiếu sự san sẻ, lẩn tránh trách nhiệm, không muốn chung tay “góp lửa”, “giữ lửa” thì cuộc hôn nhân ấy sớm muộn cũng lụi tàn. Lúc ấy, ly hôn thật sự là lối thoát để vợ/chồng giải thoát cho nhau, để mỗi người có thể làm lại cuộc đời.

Theo N.H (Phunuonline)
Tin bài cùng sự kiện Chuyện gia đình