Hoàng đế mặt đỏ như gấc, xấu hổ vô cùng, nhưng ông vẫn phải giữ vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục bước đi, đầu ngẩng cao…
Nội dung truyện cổ tích bộ quần áo mới của Hoàng đế
Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua vô cùng thích quần áo đẹp. Ông chẳng quan tâm đến việc triều chính hay chiến tranh, suốt ngày chỉ mải mê chọn vải, thử đồ, thay y phục từ sáng đến tối. Trong một ngày, ông thay tới... mười hai bộ áo!
Tin đồn về sự mê thời trang của ông vang khắp nước. Một hôm, có hai kẻ lừa đảo đến kinh thành, giả làm thợ may tài ba. Chúng nói:
– Tâu hoàng thượng, chúng thần dệt được một loại vải tuyệt vời mà người ngu dốt hay kém cỏi sẽ không thể nhìn thấy. Chỉ những người thông minh, xứng đáng mới thấy được vẻ đẹp thật sự của nó.
Vua vừa nghe liền sáng mắt:
– Tuyệt quá! Nếu ta mặc đồ đó, ta có thể phân biệt được ai trong triều thông minh, ai ngu ngốc!
Ngay lập tức, ông ra lệnh cấp vàng bạc, tơ lụa cho hai "thợ may" để họ bắt tay vào "dệt vải".
Hai kẻ lừa đảo dựng khung cửi, ngồi dệt... nhưng chẳng có sợi nào cả. Tuy vậy, cả ngày chúng vẫn làm như đang chăm chỉ lao động. Vua cho quan đại thần đến kiểm tra. Khi đến nơi, vị quan không thấy gì cả, nhưng vì sợ bị chê ngu dốt, ông ta vẫn nói:
– Tuyệt đẹp! Thật là một kiệt tác!
Các quan khác được cử tới sau cũng nối nhau khen lấy khen để, dù chẳng ai thấy gì.
Ảnh minh họa.
Cuối cùng, hoàng đế đích thân đến xem. Ông nhìn mãi mà vẫn thấy trống trơn, nhưng không dám nhận, sợ bị coi là... ngu. Thế là ông cũng reo lên:
– Thật lộng lẫy! Ta muốn mặc nó trong buổi rước lễ tuần sau!
Hai tên thợ may vờ như giúp vua thay đồ. Chúng giả vờ mặc từng lớp vải, gắn từng chiếc nút, nâng từng nếp áo… rồi nói:
– Xong rồi, bệ hạ! Xin ngài bước ra chiêm ngưỡng!
Vua oai vệ bước ra giữa quảng trường, không mặc gì cả, nhưng ai cũng giả vờ trầm trồ vì không ai dám thừa nhận là mình "ngu". Họ thi nhau khen:
– Đẹp chưa từng thấy!
– Ôi cái áo viền tinh xảo làm sao!
– Vua thật oai phong, như ánh mặt trời!
Đoàn rước đi qua phố nọ, bất chợt có một em bé con hét to:
– Ơ kìa, vua không mặc gì hết!
Người lớn xung quanh bối rối, nhưng rồi tiếng xì xào nổi lên:
– Đúng rồi! Vua... trần truồng thật mà!
Lúc này ai nấy đều hiểu ra sự thật, không thể tiếp tục giả vờ. Cả đoàn người ồ lên cười.
Hoàng đế mặt đỏ như gấc, xấu hổ vô cùng, nhưng ông vẫn phải giữ vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục bước đi, đầu ngẩng cao… và tiếp tục rước lễ trong bộ "quần áo vô hình" ấy.
Từ đó, chuyện “Bộ quần áo mới của hoàng đế” được truyền miệng như một bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc: đôi khi trẻ con – với sự trong sáng – mới là người dám nói lên sự thật, còn người lớn thì lại sợ mất mặt, sợ bị đánh giá, mà dễ bị lừa bởi chính lòng kiêu hãnh của mình.
Thử tài trí nhớ qua những câu đố vui

