Hí hửng tưởng vớ được "rùa vàng", tôi cởi phăng áo giữa đường rồi tuyên bố chia tay

Ngày 20/10/2019 06:53 AM (GMT+7)

Hạ quyết tâm, đứng giữa nhà hàng, tôi cởi phăng chiếc áo khoác anh mua cho mình, ném thẳng xuống đất.

Tôi và anh quen rồi yêu nhau từ khi tôi vẫn là cô sinh viên năm thứ 2 Đại học. Lúc đó, anh đã đi làm có thu nhập. Vì thế, tình yêu của tôi “xịn” hơn lũ bạn có bạn trai cùng là sinh viên. Anh có thể đưa tôi đi ăn nhà hàng thay vì các quán xá vỉa hè. Anh mua tặng tôi nhiều món quà giá trị và trả tiền cho mọi lần hẹn hò của chúng tôi.

Sau khi tôi trao lần đầu tiên cho anh, anh bắt đầu lo cho tôi mọi thứ. Từ học phí, chi tiêu ăn ở, quần áo, giày dép, đồ dùng cá nhân… Dù tôi không hề đòi hỏi. Anh biết nhà tôi nghèo, bố mẹ chỉ chu cấp cho tôi 1 khoản nhất định. Anh thương tôi, không muốn tôi đi làm thêm vất vả, cũng không muốn tôi phải thiếu thốn, nên tự nguyện chu cấp thêm cho tôi. 

Tôi hạnh phúc lắm, vì có người bạn trai sẵn sàng che chở cho mình. Nhưng cảm giác vui vẻ, hạnh phúc ấy cũng chỉ kéo dài một quãng thời gian. Anh bắt đầu nảy sinh thái độ hống hách, trịch thượng và ra vẻ bề trên với tôi. Bởi anh đang nuôi tôi ăn học đấy, anh có quyền. 

hi hung tuong vo duoc "rua vang", toi coi phang ao giua duong roi tuyen bo chia tay - 1

Tôi chịu tổn thương rất nhiều vì những câu nói trong lúc cãi vã đó của anh.(Ảnh minh họa)

Giống hệt mấy cặp vợ chồng mà cô vợ ở nhà trông con, làm việc nhà. Chồng lo kinh tế gia đình, lúc này cũng lên mặt mắng vợ “ăn bám”, coi thường vợ vô cùng. Mối quan hệ của tôi với bạn trai cũng vậy, càng ngày anh càng không tôn trọng tôi. 

Tôi buồn lắm, nhưng hễ tôi cãi lại anh, anh thể nào cũng chỉ mặt tôi mắng: “Em im ngay. Em có tư cách gì mà cãi lại anh? Em ngoan ngoãn thì còn có tiền tiêu, em ngang ngược thì chả còn cháo mà húp đâu”. 

Tôi chịu tổn thương rất nhiều vì những câu nói trong lúc cãi vã đó của anh. Song sau mỗi lần cãi nhau, anh lại xin lỗi làm lành, và tôi luôn mềm lòng tha thứ. Có lẽ cũng vì tôi biết ơn anh đã chăm sóc cho tôi những ngày tháng qua. Nếu không có anh, cuộc sống học tập, sinh hoạt của tôi ắt hẳn gặp nhiều khó khăn. 

Tôi và anh dự định sau khi tôi ra trường sẽ làm đám cưới. Nhưng càng gần tới ngày tốt nghiệp, tôi càng thấy chán nản. Trước đây tôi sẽ cực vui vẻ khi mường tượng đến đám cưới của tôi và anh. Lúc này tôi chỉ thấy mệt mỏi và sợ hãi. 

Chúng tôi càng ngày càng cãi nhau nhiều hơn. Hôm đó anh đưa tôi đi ăn. Trong quán ăn, khi thức ăn được đưa lên, tôi đói quá liền gắp một miếng thịt bỏ vào miệng ăn trước. 

Anh liền to giọng quát tôi: “Em học đâu ra cái thói hỗn hào, vô lễ như thế hả? Không nhìn thấy anh còn chưa động đũa à? Còn chẳng lau đũa, lau bát cho anh đã vội vội vàng vàng ăn trước. Em sắp chết đói tới nơi rồi hả?”. 

Mấy vị khách ngồi bàn gần chúng tôi cũng phải quay qua nhìn. Tôi vừa xấu hổ, vừa uất ức đến nỗi không kìm được mà bật khóc ngay tại chỗ. Anh chẳng những không mủi lòng, còn khó chịu hằn học: “Thôi thôi, đừng có giở cái bài nước mắt ngắn dài ra nữa. Ăn cơm của người khác thì biết điều một chút. Em nhìn bản thân xem, cả bộ quần áo em đang mặc trên người cũng do ai mua cho, mà còn bày ra vẻ mặt đấy với anh!”. 

hi hung tuong vo duoc "rua vang", toi coi phang ao giua duong roi tuyen bo chia tay - 3

Tôi hèn nhát, kém cỏi, tham lam quá, để rồi giờ người ta coi mình chẳng đáng một xu.(Ảnh minh họa)

Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm ghê gớm vì những lời lẽ của anh. Tôi nhục nhã quá phải không? Ăn bám bạn trai, để rồi giờ bị sỉ vả, khinh miệt không tiếc lời. Lúc ấy, tôi cảm thấy mình thật nực cười. Tôi chỉ cần chịu khổ một chút, tôi có thể ngẩng cao đầu mà sống rồi. Tôi hèn nhát, kém cỏi, tham lam quá, để rồi giờ người ta coi mình chẳng đáng một xu.

Hạ quyết tâm, đứng giữa nhà hàng, tôi cởi phăng chiếc áo khoác anh mua cho mình, ném thẳng xuống đất. Cũng may bên trong tôi có mặc váy 2 dây. Tôi nhìn thẳng anh, tuyên bố: “Trả cho anh đấy. Từ giờ tôi không cần bất cứ thứ gì từ anh nữa! Chúng ta chia tay ở đây. Còn anh, chớ đi rêu rao rằng đã nuôi báo cô tôi. Thế mấy năm qua, anh "chơi" con gái ngoan hiền nhà người ta, anh đã trả tiền chưa?”. 

Quả thực, lúc ấy tôi phẫn nộ tới đỉnh điểm nên mới thốt ra mấy lời đanh đá như vậy. Sau đó anh có liên lạc xin lỗi, nhưng tôi chẳng còn chút tình cảm nào với anh cả, tất nhiên tôi từ chối ngay lập tức.

Bắt quả tang bạn gái lên giường cùng trai lạ, tôi kéo váy cho em rồi khép cửa ra về
Từ lúc bắt đầu mẹ tôi đã ra sức phản đối nhưng tôi vẫn cứ lao vào, nhiều đêm nằm nghĩ cũng một phần do tôi...
Theo Hoàng Hoa (thoidaiplus.giadinh.net.vn)
Tin bài cùng chủ đề Tâm sự
Tin hay đừng bỏ lỡ