Con đã gọi chồng của tôi là ‘cha’

Một ngày khi đi làm về, tôi nghe cháu gọi cha dượng là ba, tôi mừng rơi nước mắt.

Chia sẻ cảm xúc với bài viết gốc ‘Chồng mới hắt hủi con riêng, tôi phải làm sao?’, nhiều độc giả đã đồng cảm với hoàn cảnh của nhân vật chính trong bài.

Đọc câu chuyện này, tôi lại nhìn thấy hình ảnh của mình trong đó. Tôi cũng giống chị, 37 tuổi và cũng đã ‘hai lần đò’, cũng có con riêng và con tôi cũng sống chung với cha dượng như chị.

Nhưng có lẽ tôi may mắn hơn chị là chồng tôi không đánh đập và hắt hủi con tôi như trường hợp của chị. Thật ra những ngày đầu mới về chung sống, tôi rất lo sợ những chuyện tương tự như chị sẽ xảy ra. Con trai tôi lúc đó đã 10 tuổi, cũng nhất định không coi cha dượng là cha. Tôi sợ con tôi tổn thương nên cũng không ép buộc cháu. Mỗi ngày, tôi chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ cháu rằng: "Cha dượng tuy không phải cha đẻ của con nhưng đây lại chính là người sẽ vất vả làm lụng để lo cho con sau này. Ba con đã có công sinh thành ra con nhưng lại không thể lo lắng cho con. Mẹ không bắt buộc con phải làm theo ý mẹ nhưng mẹ hy vọng là con đã lớn, đã biết suy nghĩ và con sẽ biết cách cư xử đúng mực. Con hãy chấp nhận ba khi con đã sẵn sàng”. Và thế là tôi chờ đợi.

 con da goi chong cua toi la ‘cha’ - 1

Nhưng có lẽ tôi may mắn hơn chị là chồng tôi không đánh đập và hắt hủi con tôi như trường hợp của chị. (ảnh minh họa)

Bỗng một ngày khi đi làm về, tôi nghe cháu gọi cha dượng là ba. Cháu không nói gì với tôi cả nhưng tôi nghe một người bạn của tôi kể lại là cháu nói với bạn tôi sẽ gọi ba dượng là ba để ba dượng có trách nhiệm hơn với cháu. Tôi mừng lắm.

Vậy mà đã ba năm trôi qua, chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc. Tôi đã sinh thêm được một cháu gái và mọi người rất thương yêu nhau. Về phía chồng tôi, thật ra vào những ngày đầu, anh cũng không sẵn sàng để chấp nhận con trai tôi. Nhưng ngày qua ngày, tôi đã thể hiện cho anh thấy rằng con trai tôi chính là tài sản quý giá nhất của tôi, nếu anh không thể chấp nhận nó thì tôi cũng không thể tiếp tục chấp nhận anh. Chính sự cương quyết vô cùng cứng rắn ấy đã giúp cho tôi dung hòa được cuộc sống gia đình. Chị hãy cố lên. Hãy bắt đầu lại trước khi quá muộn. Không phải cứ con riêng của một trong hai người là không được đón nhận, hãy tự tin rằng, tình phụ tử thiêng liêng, tình mẫu tử chân thành sẽ chiến thắng được tất cả.

Niềm tin là thứ vô cùng quan trọng. Đôi khi chị cứ nghĩ rằng, đó không phải là tình cảm ruột thịt thì khó lòng thay đổi được, nhưng chẳng có gì là không thể. Một ngày, cả hai sẽ hiểu ra, thứ gắn kết họ chính là những ngày tháng thương yêu lẫn nhau, sống chung dưới một mái nhà, ăn cùng mâm cơm và uống cùng ấm nước. Đó mới là thứ con người ta đáng trân trọng.

Câu chuyện trên của tôi chính là minh chứng cho điều đó. Có những người con nuôi còn quý hơn cả con ruột, và có những người con ruột còn không thể có hiếu với bố mẹ đẻ của mình như con nuôi. Hãy bao dung, hãy hiểu cho nhau, hãy vì nhau mà sống, tình cảm và thời gian sẽ chứng minh tất cả. Chúc những ai đang trong hoàn cảnh như chị mạnh dạn, tự tin và có được mái ấm thực sự hạnh phúc!

Độc giả Ngocnganguyen…@yahoo.com

TT (Theo KP)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7