Giả bệnh trốn về quê chồng ăn Tết

Năm hết Tết đến, nghĩ đến Tết là Hoài sợ xanh mắt vì phải về nhà chồng.

Chẳng phải kêu ca nhưng cứ mỗi lần cái Tết đến gần, Hoài lại toát mồ hôi hột khi nghĩ về nó. Mẹ chồng Hoài khó tính, chi li và soi mói Hoài vô cùng. Nếu như mẹ chồng người khác, dễ tính, hoặc chí ít cũng biết thương con cái mà ít để ý hơn thì đã khác, đằng này…

Nói ra thì bảo là nói quá nhưng đêm ngày Hoài nằm mà nghĩ, mà mơ vì sợ cảnh ở nhà chồng, cơm không dám ăn, cười không được cười thoải mái. Còn nhớ lần ấy về ăn cơm, vì cứ gắp thức ăn cho mẹ và bố chồng mà Hoài bị mẹ mằng vì bảo nhà này không có tục lệ đó. Việc ai người ấy lo, thức ăn ai thích ăn gì tự gắp, người khác gắp không đúng sở thích lại bỏ ra thì mất lịch sự. Thế là Hoài sợ tím tái mặt vì đó là lần đầu.

Vì tính Hoài vô tư nên nhiều lần ngồi xem phim Hoài vô tình cười to. Và ngay lập tức mẹ chồng tỏ thái độ, gọi hẳn con dâu vào phòng nói chuyện, chê trách tại sao lại vô duyên trước mặt bố mẹ chồng và chồng. Đó, Hoài đâu có muốn tạo cảm giác xa lạ. Mọi thứ cũng chỉ là những cử chỉ gần gũi nhưng có vẻ sự cố gắng của Hoài không được đền đáp, thậm chí còn bị coi là hành động vô duyên. Lòng Hoài buồn lắm, kể từ hôm đó Hoài câm nín, không nói gì để tránh bị hớ. Người ta nói, thà không nói còn hơn, nói nhiều đâm lắm chuyện. Thế là Hoài trở thành cô con dâu ít nói bất đắc dĩ.

 gia benh tron ve que chong an tet - 1

Hoài sợ xanh mặt cảnh ăn Tết nhà chồng cùng mẹ chồng (ảnh minh họa)

Mẹ chồng chỉ coi Hoài là con dâu khi Hoài đưa tiền cho bà. Nhưng chỉ được vài ngày là bà lại thay đổi thái độ. Trách nhiệm của Hoài khi về nhà chồng là nấu cơm, rửa bát và làm việc nhà. Ai cũng dị nghị, con dâu như Hoài sướng vì cả năm không phải động chân động tay việc nhà chồng, thiệt cho những người sống gần nhà chồng. Nhưng mẹ chồng đâu hiểu, chính vì sự khắt khe của mẹ mà Hoài thà ra ngoài thuê nhà ở chứ không ở cùng bố mẹ chồng. Cuộc sống gần nhau nảy sinh nhiều phức tạp, rồi có lúc không biết đâu được mà nói trước.

Cũng từ đó, Hoài như chìm vào cơn ác mộng mẹ chồng, nhất là sau những cuộc điện thoại tra khảo thông tin. Hoài thường tránh tiếp chuyện mẹ thì bị mẹ nói là coi thường nhà chồng, nhưng biết làm sao được. Người ta đã không muốn tốt với mình khi mình có cố gắng thì đành chịu vậy. Hoài buông xuôi, ai muốn nghĩ sao thì nghĩ. Một năm Hoài chỉ tìm cách về nhà chồng 2, 3 lần là cùng. Về nhiều chắc Hoài ức chế mà chết.

Năm hết Tết đến, nghĩ đến Tết là Hoài sợ xanh mắt. Tất cả những lý do trên là minh chứng cho việc Hoài không muốn về quê chồng đến mất ăn mất ngủ. Hoài giả bệnh, nhưng thúc thực, bệnh trong tâm Hoài còn nặng gấp trăm lần mà là bệnh thật. Hoài sợ mẹ chồng đến phát ngán, nhưng Tết không về thì không xong với mẹ. Thế nên Hoài đành phải giả bệnh, dù có mang tiếng dối trá, có nằm bẹp giường ngày Tết không đi đâu cũng còn hơn phải về nhà chồng chịu trận. Chắc họ đang chờ Hoài về giải quyết cả đống công việc mà trước giờ không mấy ai muốn làm.

Nghĩ đến việc đó Hoài càng ốm hơn. Khéo mà cái sự giả bệnh lại thành ra thật. Đúng là ở đời khó nói chuyện mẹ chồng nàng dâu.

(Khampha.vn)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7