Mẹ chồng đi bước nữa…

Nghe tiếng mẹ chồng khóc trong phòng, Hà thấy xót xa lắm. Cùng là phận đàn bà, Hà hiểu, ở cái tuổi xế chiều, bà Lan cũng khao khát có một người sẻ chia vui buồn.

Hà về làm dâu với một vài lời cảnh báo về mẹ chồng cô. Họ nói bà Lan ở vậy bao nhiêu năm trời để nuôi chồng Hà khôn lớn nên có phần khắt khe và khó tính với con dâu. Mới nghe qua, Hà thấy hơi sợ nhưng rồi càng sống, Hà càng hiểu ra, thực tình với bà Lan, con trai là niềm tin duy nhất của cuộc đời nên bà sẽ yêu con và mong đợi ở con dâu nhiều hơn.

Vợ chồng Hà đi làm tối ngày, hôm nào cũng về muộn. Mỗi lần về tới nhà, nhìn cảnh mẹ thấp thỏm chờ cơm Hà lại thấy thương. Hà có nói mẹ ăn cơm trước cũng chẳng được vì người già, ăn được bao nhiêu, niềm vui chính là thấy con, thấy cháu quây quần.

Bố chồng Hà mất sớm, bà Lan ở vậy nuôi con trai khôn lớn. Bà chẳng có mối quan tâm nào khác ngoài con trai. Kể từ khi Hà về sống cùng, có đôi lúc Hà thấy bà buồn thẫn thờ. Nhất là những khi con trai trêu chọc, cưng nựng vợ trong nhà.

Thời gian đầu không hiểu, Hà nghĩ mẹ khó tính, suy tị với mình. Nhưng càng sống cùng bà Lan, Hà biết, bà là một người nhân hậu, chỉ có điều, trái tim người mẹ ấy có những tổn thương. Bao năm qua, một mình bà Lan nuôi con khôn lớn, giờ đây phải san sẻ phần nào tình cảm, bà chắc chắn sẽ hụt hẫng.

Hà thấy mẹ hay buồn hờn. Có lẽ ở tuổi này bà thấy cô đơn, đặt biệt là khi trong nhà hai con hạnh phúc. Gần đây, cứ chiều chiều, thay vì nấu cơm và ngồi đợi hai vợ chồng Hà về, bà thường cùng hội người cao tuổi đi tập thể dục dưới khuôn viên của tòa nhà.

Khoảng vài tháng trở lại đây, bà hay hoạt bát, vui vẻ hẳn. Thi thoảng có hôm còn thấy bà cắm hoa. Mấy lần đi chợ về, Hà nghe thấy các cô trong khu chung cư xì xầm chuyện mẹ chồng cô với ông Đức tầng dưới. Cô nghe thì để bụng vậy thôi, cô cũng không dám chắc, chẳng dám kể với chồng mà cũng không dám hỏi mẹ. Điều ấy thực sự tế nhị mà phận làm dâu như Hà không muốn vượt quá giới hạn của mình.

 me chong di buoc nua… - 1

Càng sống cùng bà Lan, Hà biết, bà là một người nhân hậu, chỉ có điều, trái tim người mẹ ấy có những tổn thương. Bao năm qua, một mình bà Lan nuôi con khôn lớn, giờ đây phải san sẻ phần nào tình cảm, bà chắc chắn sẽ hụt hẫng. (Ảnh minh họa)

Thế rồi hôm ấy, sau giờ tan tầm trở về nhà, Hà giật thót mình khi đứng ngoài cửa và nghe thấy những lời quát tháo ầm ĩ. Giọng nói của Hưng, chồng cô:

- “Không, nhất quyết là không. Mẹ nghĩ thế nào mà lại định đi bước nữa ở cái tuổi này. Bao nhiêu năm qua, mẹ ở một mình, thờ bố, nuôi con, sao giờ lại đòi lấy chồng. Mẹ có nghĩ đến con, đến thể diện của con không?”

Hà thấy run run khi nghe những lời nói đó. Cô có thể hình dung ra gương mặt đầy đau khổ và một trái tim vụn vỡ của bà Lan. Cô vội vã đẩy cửa vào can ngăn chồng:

- “Sao anh lại nói với mẹ như thế. Anh sai rồi, mau xin lỗi mẹ đi. Dù có thế nào anh cũng không được nói những lời như vậy”.

Lúc này Hà mới thấy, ông Đức cũng đang ngồi ở đó. Cô đoán, có lẽ ông sang để nói chuyện với chồng mình về mối quan hệ của bác. Gương mặt ông Đức và bà Lan buồn không thể nói nhưng trong cái vẻ buồn đấy còn xen lẫn một sự xấu hổ.

Ông Đức lặng lẽ đứng lên:

- "Tôi xin lỗi. Có lẽ tôi đã hơi đường đột. Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm xáo trộn cuộc sống của gia đình cậu đâu. Chỉ tại, tôi thương bà ấy…”

Nói rồi ông Đức rồi khỏi nhà. Bà Lan lặng lẽ về phòng. Khi cánh cửa phòng bà đóng lại, Hà nghe thấy tiếng khóc tấm tức, tủi hờn của mẹ chồng.

Gần 1 tháng sau, không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Bà Lan chỉ nấu cơm, dọn nhà và gần như không mở miệng. Hà biết, bà không giận vì chuyện không được sự ủng hộ của con với việc tái giá, mà bà buồn và cô đơn. Bà thất vọng vì cậu con trai đã nói những lời cay nghiệt ấy với mình. Dám chắc, bà cũng thấy mình có lỗi khi mong muốn tìm được một hạnh phúc khác cho riêng mình. Bà khổ tâm vì giữa hai mẹ con có thêm khoảng cách.

Còn chồng Hà, anh về tới nhà là bực bội, khó chịu. Hà biết, anh không chấp nhận được chuyện mẹ bao năm ở với mình giờ lại chuyển ra ở với một người đàn ông khác ở cái tuổi xế chiều. Hơn nữa, cái mà anh sợ là điều tiếng.

Nhưng mỗi khi đêm xuống, Hà đều nghe thấy tiếng khóc thầm của bà Lan ở phòng bên cạnh. Cô thấy thương bà, vì người phụ nữ dù ở tuổi nào cũng khao khát được yêu thương. Càng về già, người ta càng cần có ai đó để bầu bạn, tâm sự, sẻ chia.

Hà thấy mình không thể yên lặng được nữa. Cô cần phải làm một điều gì đó cho gia đình này:

- “Anh à, anh đã sai rồi đấy. Mẹ cũng mới chỉ ngoài 50 thôi. Bao năm qua mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn, giờ anh có hạnh phúc riêng, tại sao anh lại không cho mẹ cơ hội được tìm một người bầu bạn lúc về già?”

- “Mẹ đã quá già để cần hạnh phúc đó. Giờ mẹ chỉ cần sống vui, sống khỏe với vợ chồng mình, với con cháu là được”

- “Anh không nên ích kỉ như thế. Mẹ cũng có những nỗi niềm, những tâm sự, mẹ cũng cần có người chăm sóc. Con chăm cha không bằng bà chăm ông. Anh có thể chia sẻ hết với mẹ không? Hay anh bận với hạnh phúc của mình, anh bận con cái, công việc… Bác Đức là người tốt, lại cũng cô đơn, con cái đi xây dựng gia đình riêng cả rồi. Bác ở ngay tầng dưới. Mẹ và bác bầu bạn thật sự là quá tốt. Chúng ta sẽ có một gia đình lớn, mẹ có niềm hạnh phúc lớn, hạnh phúc nhỏ. Chẳng phải tuyệt hơn sao. Anh đi làm đâu có biết những hôm mẹ buồn bã ở nhà chờ cơm…”

Chồng Hà im lặng không nói thêm điều gì nữa. Cô biết, anh rất khó để chấp nhận chuyện này nhưng dường như anh đang cố thay đổi dần suy nghĩ.

 me chong di buoc nua… - 2

Nước mắt bà tuôn rơi. Lần này, bà khóc vì hạnh phúc. Hà cũng bật khóc khi thấy mẹ chồng cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc muộn màng lúc cuối đời.  (Ảnh minh họa)

2 tháng tiếp theo mọi chuyện vẫn diễn ra buồn buồn như vậy. Bà Lan cũng không còn đi tập thể dục nữa mà chỉ tối ngày ở nhà. Bà sợ phải đối diện với ông Đức, sợ phải nghe những lời hỏi thăm của mọi người về chuyện ông bà. Nhìn bà Lan ngày một rầu rĩ, Hà thấy thương vô cùng.

Hôm ấy, ngày thứ 7 cuối tuần, Hà tự tay chuẩn bị mấy món ngon cho gia đình. Chồng cô dặn phải nấu thật nhiều món ngon. Có lẽ hôm nay anh mời bạn bè đến. Thấy vậy, bà Lan cũng tất bật chuẩn bị cùng cô.

Bữa cơm gần bắt đầu vẫn không thấy chồng Hà đâu. Phải tới 10 phút sau anh mới mở cửa bước vào nhà:

- “Mẹ, nhà mình có khách”

Theo sau chồng Hà là ông Đức. Ông cầm một túi hoa cải và cả bó hoa tươi thắm nữa. Gương mặt ông rạng rỡ, khác hẳn dáng vẻ buồn thảm hôm nào. Chính Hà cũng bất ngờ vì sự xuất hiện của ông Đức.

- “Con xin lỗi mẹ. Con đã quá ích kỉ. Con thật lòng mong mẹ và bác hạnh phúc”.

Bà Lan đứng sững sờ giữa nhà. Nước mắt bà tuôn rơi. Lần này, bà khóc vì hạnh phúc. Hà cũng bật khóc khi thấy mẹ chồng cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc muộn màng lúc cuối đời. 

Eva tám - Đay nghiến vợ chuyện quá khứ, anh hạnh phúc không?Đay nghiến vợ chuyện quá khứ, anh hạnh phúc không?Em đã nghĩ chỉ cần em cố gắng yêu anh, bên anh, rồi anh sẽ nhận ra giá trị của vợ mình. Nhưng em đã lầm.
Eva tám - Chồng về nhà ăn cơm với vợ, bồ nhí đến tận cửa đánh ghen ngượcChồng về nhà ăn cơm với vợ, bồ nhí đến tận cửa đánh ghen ngượcCô ta đến tận cửa gióng trống khua chiêng, khiến gia đình tôi không còn mặt mũi gặp người ngoài.
Eva tám - 3 yếu tố nhận biết người phụ nữ thành công3 yếu tố nhận biết người phụ nữ thành côngPhụ nữ thành công có những đặc điểm chung giống nhau. Cùng “kiểm tra” họ qua những dấu hiệu sau đây!
Theo Hoàng Linh (Khám phá)
Tin hay – đừng bỏ lỡ
MỚI - NÓNG
Eva trên Facebook
Trang chủ EvaVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7