Câu chuyện về những cuộc đời trong hình hài kẻ khác

Ngày 04/10/2018 09:06 AM (GMT+7)

Số phận những “bóng hát” dù thời thế có đổi thay, xã hội có mở lòng thấu hiểu đến đâu thì, ở một khoảng trời nào đó, họ vẫn là kẻ mua vui bằng tiếng cười.

“Hồn bướm thân sâu”

Nguyễn Thanh Trí, tự Nhã Vy, năm nay 25 tuổi (quê Gò Công, Tiền Giang), lớn lên trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của Trí là chuỗi ngày lam lũ cùng ba mẹ ngoài đìa tôm, ruộng lúa. Năm lớp 8, Trí phát hiện cơ thể không bình thường của mình khi không biết đá cầu lông, không thích chơi đá bóng.

Ngày thi học kỳ, Trí trốn ở nhà và bị ba phát hiện. Ông gầm lên, thét vào mặt thằng con trai đang dần trở thành... con gái và cầm roi đuổi Trí ra khỏi nhà. Trí cắn răng chịu trận vì không thể tìm được một chốn để ra đi. Vừa hết lớp 9, Trí quyết định nghỉ học. Ba tiếp tục đuổi, cho đến lần thứ ba, vào lúc 11 giờ đêm, Trí khóc đến 4 giờ sáng rồi ra đường đón xe lên Sài Gòn.

Rời nhà, Trí làm thợ sơn, theo nghề chụp. Sau chuỗi ngày lang bạt tìm kiếm cơ hội việc làm ở TP Hồ Chí Minh, Trí vẫn bí bách, tù túng trước ngã rẽ cuộc đời. Cậu quay về nhà gặm nhấm nỗi buồn và chịu sự tức giận tột cùng của gia đình. Lúc này, đoàn lô tô Minh Đức về biểu diễn ở chợ huyện Gò Công. Trí kiếm được một chân bán nước thuê trong hội chợ. 14 ngày bán nước, Trí có thời gian theo dõi các “bóng hát” trên sân khấu. Cậu mê đắm, chỉ muốn lao mình lên mà hát...

Ngày cuối cùng của hội chợ, một “chị” trong đoàn hát đến ẻo lả với Trí: “Ê cưng, có đi theo bọn này hát không? Thấy cưng cũng “bóng lộ” thế kia chắc là hợp đó!”. Chỉ chờ có thế, Trí gật đầu ngay. Trí theo đoàn lô tô đi về miệt Cần Giờ cắm trại.

cau chuyen ve nhung cuoc doi trong hinh hai ke khac - 1

Khi lên sân khấu lô tô, người diễn đều phải mang dáng hình phụ nữ.

Thời điểm tháng 3 năm 2011, khu đất ở cạnh phà Bình Khánh ngập quá gót chân, rạp hội chợ phải kê thật cao. Một ngày bán nước, Trí được trả 80 ngàn. Bị vài ngày nước ngập không có khách tới xem, họ trả Trí 20 ngàn, sau xuống còn 10 ngàn. Ngày chạy chợ, đêm về Trí rúc vào tấm bạt sân khấu ngủ lăn lóc cùng với mấy con chó mèo.

Cơn bão đầu mùa ảnh hưởng trực tiếp lên Cần Giờ, người dân được lệnh sơ tán, các gánh hàng hội chợ cũng hối hả gom hàng rời đi lánh nạn. Riêng Trí không biết đi đâu, người dân bảo tới ủy ban ở nhờ nhưng cậu sợ đến đó rồi khi bão tan không tìm được đoàn hát thì bơ vơ. Trí trốn một mình trong mái che sân khấu sập gần sát đất, gió táp đổ xiêu vẹo các cột chống lều.

Khát khao được đứng trên sân khấu, được hát khúc nhạc mình đam mê khiến Trí không còn cảm giác sợ hãi trước cảnh cô độc, đói rách. Suốt 7 ngày, Trí nằm lạnh lẽo, chỉ ăn mì tôm cầm cự. Tối, Trí đốt đèn cầy rồi ôm bức tượng ông Địa ngủ, với niềm an ủi duy nhất là ông tổ nghiệp sẽ phù trợ cho con đường ca hát của mình được phần khởi sắc.

Bão tan, đoàn lô tô trở về tiếp tục hoạt động. Trí được chuyển sang làm khuân vác, bưng bê. Trí nói với trưởng đoàn: “Em thèm hát lắm, cho em lên sân khấu đi”. Trưởng đoàn nhìn Trí một hồi rồi hất hàm: “Giờ muốn hát thì phải làm con gái”. Trí sẵn sàng, bởi vốn dĩ trong cái hình hài con trai này là một cơ thể mềm yếu của một dòng máu nữ giới từ lâu rồi.

Làm con gái nhưng Trí vẫn chưa được hát, vẫn chỉ là “con tốt” khờ dại ở đoàn. Cơn bão tháng 10 năm 2011 tiếp tục hoành hành biển Cần Giờ. Xã đảo Thạnh An bị ảnh hưởng trực tiếp, đoàn lô tô lại phải sơ tán. Lần này Trí chọn lánh nạn tại một ngôi chùa nhỏ. Trải qua quá nhiều sóng gió, đã rất nhiều lần Trí muốn từ bỏ ước mơ đứng trên sân khấu nhưng rồi lại nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ sẽ cố gắng bấu víu vào ông tổ nghề. Những lúc thèm hát, Trí thường lấy cuốn băng được thu sẵn ra gối đầu giường rồi ứa nước mắt nằm nghe.

Nghe mãi thành thuộc lòng: “Cờ ra con mấy, con mấy cờ ra. Con ba gì đây. Công cha em chưa trả, nghĩa mẹ em chưa đền...”. Hình ảnh sôi động trên sân khấu như hiện lên trước mắt Trí theo từng lời hát... Khán giả cứ vừa dỏng tai nghe xướng số, vừa dán mắt vào tờ giấy dò lô tô, gạch ngang từng con số được xướng sau mỗi câu ca. Lâu lắm, một ai đó có tấm vé kín hết con số hoặc hàng ngang, hoặc hàng dọc, họ hồ hởi kêu lên: “Kinh!”.

Rồi ào lên, chìa vé nhận thưởng. Bao nhiêu khách chơi khác xung quanh vỗ tay rào rào nhưng không giấu được sự ghen tị và tiếc rẻ bởi người trúng thưởng không phải là mình. Và cứ thế, trò chơi quay lại từ đầu. Đợt vé mới được phát ra. Chiếc loa rè lại nhấp nha nhấp nhổm “cờ ra con mấy, con mấy cờ ra...”.

cau chuyen ve nhung cuoc doi trong hinh hai ke khac - 2

Nhã My hóa thân thành “bóng hát”.

Năm 2012, “bóng” Thanh của đoàn hát phải về quê đột xuất nên sân khấu không có người thay thế. Tình hình rất nan giải, trưởng đoàn cho Trí lên thay thế. Cơ hội ngàn năm mới có, Trí hát như chưa bao giờ được hát. Lần đầu tiên được lên sân khấu, Trí sung sướng không sao diễn tả được. Cậu mượn được chiếc yếm màu hường, một tấm váy ngắn củn “hóa thân” thành đào hát.

Đêm ấy, Trí chỉ biết cháy hết mình mà thôi, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng cười bỡn cợt dưới ánh đèn sân khấu. Trí hát như người say, quên hết tất cả. Khi nhìn lại mình, cậu mới giật mình bởi sự nhàu nát, lẳng lơ của “bộ cánh” ả đào.

Trí thổ lộ: “Bộ đồ em mặc hở toàn bộ vùng bụng, rốn và lên tới ngực. Em cũng không có tóc giả, không có son phấn, bông tai. Nhìn em kệch cỡm, nham nhúa lắm. Em thấy ớn mình luôn. Suốt thời gian theo đoàn lô tô, phải sống bằng thân hình con gái, em chỉ có bộ đồ duy nhất”.

Bài đầu tiên của Trí là “Bỗng dưng muốn khóc”, đúng với tâm trạng và nỗi niềm của cậu. Khán giả thích cô “bóng” này quá liền đề nghị với trưởng đoàn cho hát tiếp, nếu không thì sẽ tẩy chay hội chợ. Giọng hát của một “cô bóng” đậm chất “nước sông kẻ chợ”, chất chứa niềm đam mê cháy bỏng đã bị dồn nén rất lâu. Giọng hát khỏe khoắn, truyền cảm và đầy nội lực.

Chuyện ít biết về người giúp việc 11 năm nuôi con thay chủ đi tù vì giết tình địch
11 năm trước, cô giúp việc ấy hoang mang cực độ khi người chủ quỳ lạy dưới chân nhờ cô trông nom giúp đứa con bệnh tật để đi tù vì trót giết tình...
Theo Ngọc Hoa (An ninh thế giới)
Tin bài cùng chủ đề Tin tức 24h