Nàng dâu không yên phận (Phần 8)

Mạnh càng hoang mang hơn, Vân và anh sẽ ly hôn thật sao? Sống chung hơn nửa năm trời, cũng gọi là có chút ít tình cảm, bây giờ cô ấy nói đi là đi luôn, nói ly hôn là ly hôn luôn.

Vân không được cưới người mình yêu, anh ta là sự lựa chọn của bố mẹ. Cô sống trong sự yên ổn của một người con dâu, chịu mọi áp lực từ phía nhà chồng mà không một lời than vãn. Cho đến khi người cô yêu thực sự trở về. Anh là một nghệ sĩ có tiếng và có tầm. 

Lúc đó Vân mới nhận thức được cái địa ngục mà mình đang sống, cô muốn thoát ra, làm mọi cách để chồng mình ruồng bỏ mình nhưng vô vọng. Anh ta không những không bỏ cô, còn dẫn một cô vợ bé về nhà khiến cuộc sống của cô càng chìm sâu vào bóng tối.

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Nàng dâu không yên phận bắt đầu từ 19h00 ngày 29/9 tại mục Eva Yêu.

Cánh tay Vân lằn lên những vệt đỏ, cô nhìn thân thể của mình trong gương mà chỉ biết uất nghẹn. Tại sao cô phải chịu đựng hết thảy những điều này kia chứ? Chẳng lẽ chỉ vì một lần đưa chân hay sao?

- Chị Vân ơi! - Ở bên ngoài có tiếng gõ cửa, là giọng của con bé người làm mới. Cô ta được thuê để thay thế bà giúp việc cũ đã nghỉ vì đau yếu.

Vân mặc quần áo, ra mở cửa thì thấy Thảo đang cầm trên tay một hộp thuốc. Cô ta lẻn vào bên trong rồi nhét hộp thuốc bôi vào tay Vân:

- Chị dùng đi kẻo vết thương sẽ đau thêm đấy.

Rồi cô ta lại vội vàng chạy ra ngoài như sợ ai bắt gặp. Nhìn hộp thuốc trong tay, Vân mỉm cười. Hoá ra ở nhà này vẫn còn có người tốt với cô. Có thể cô ta đã nhìn thấu được lòng người nơi đây, hoặc là cô ta đang thương hại cho Vân. Nhưng dù thế nào, thì hộp thuốc này cũng khiến Vân cảm động nhiều lắm. Đây là lần đầu tiên một người trong nhà chịu chìa tay ra giúp đỡ cô.

Vân đến bên tủ, lấy quần áo của mình ra rồi sắp vào va li. Cô sẽ không ở đây nữa, cô sẽ không chịu đựng thêm một phút giây nào nữa. Cô nhận ra càng cố thì mọi chuyện càng đi vào bế tắc. Một danh gia vọng tộc sẽ chỉ muốn tìm một cái máy đẻ, cái máy đẻ đó sẽ cho họ một thằng cu để nối dõi cái nghiệp của họ.

Vân không định nói cho bố mẹ biết mình sẽ rời khỏi đây, cô cũng không muốn về nhà ngay. Mẹ cô sẽ không đồng ý điều đó. Bà vẫn nghĩ cô ở gia đình này sướng như tiên, cả ngày chẳng phải suy nghĩ gì cả. Mẹ của cô là một người vô tư như vậy đấy, nhưng bà không hề đáng ghét. Cô chỉ sợ nếu mẹ biết, mẹ sẽ đau buồn biết mất vì con gái bà phải chịu những cực nhọc, tủi hổ như thế này.

Từ lúc lấy Mạnh đến nay đã là hơn nửa năm, Vân làm những công việc của một người ở, cung phụng mẹ chồng, cô thậm chí còn phải rửa chân cho bà vì cô nghĩ đó là nghĩa vụ của một dâu hiền thảo. Nhưng bây giờ khi thấy thái độ khinh thường của họ, cô chợt thấy mình ngu vì đã ảo tưởng. Họ sẽ không bao giờ coi cô là người trong gia đình này, không bao giờ cả.

nang dau khong yen phan (phan 8) - 1

Họ sẽ không bao giờ coi cô là người trong gia đình này, không bao giờ cả. (Ảnh minh hoạ)

Vân kéo va li ra bên ngoài khi bà Nguyệt vừa về. Trên tay bà ta vẫn là cặp lồng canh mà bà mang đi. Thấy cô, bà cố gắng nói lớn cho cả nhà nghe thấy:

- Cô Vân chuẩn bị đi du lịch đấy à? Ở nhà bố đang ốm thế này mà vẫn có tâm trạng đi được. Cô đúng là một người lạc quan vui vẻ đấy.

Điện ở một số phòng vụt sáng, mẹ chồng và Dung dìu dắt nhau chạy ra xem. Cùng với đó là một số bà con họ hàng xa thi thoảng đến đây ở tạm. Họ nhìn Vân bằng một sự căm ghét, khinh thường như nhìn một con ký sinh trùng.

Mẹ chồng rít lên:

- Mày định làm loạn đấy phải không?

Dung:

- Quay về ngay, đừng để thằng Mạnh nó về tao bảo nó chặt gãy chân mày.

Vân không cúi đầu, càng không có ý lùi bước. Cô nhìn vào những con người nơi đây và nói:

- Thời đại này pháp luật đều đứng ra bảo vệ quyền con người. Các người đã vi phạm quá nhiều rồi đấy.

- Vi phạm? Một đứa hỗn láo như mày đáng ra phải cạo đầu bôi vôi. Tao nhân từ với mày quá mà.

Nghe mẹ chồng nói câu đó, Vân nắm chặt tay lại. Thật sự cô rất muốn đánh bà, nếu không phải vì vai vế, vì định kiến xã hội, cô nhất định sẽ đánh người đàn bà này cho hả dạ. Có những người dù ở độ tuổi nào thì trái tim họ vẫn mang màu đen hung ác như thế.

- Con muốn biết, rằng tại sao cả gia đình này lại ghét con đến vậy? Hằng ngày con đều đi làm không lấy một đồng lương, con cung phụng mẹ, chưa từng dám cãi lại. Chỉ là bây giờ con chưa muốn có con thôi chứ không phải là không muốn có, mà mẹ lại cho con cái tội làm cả dòng tộc nhà mẹ tuyệt tự tuyệt tôn rồi lấy roi ra đánh con. Con có đáng bị đối xử như vậy không?

Không gian im lặng rất lâu, Vân không biết những lời nói đó của mình đã làm lay động bà Yến hay càng khiến bà thêm tức giận. Một lúc lâu sau bà mới nói:

- Mày về làm dâu nhà này thì mọi thứ đều không được tự ý quyết định. Mày dám uống thuốc tránh thai, đây là cái việc tự ý của mày đấy. Tao đánh cho mày nhớ, thế mà còn dở cái thói tiểu thư rồi bỏ về. Nếu không phải thằng Mạnh nhà tao có hôn ước với mày, thì đừng hòng lấy được nó.

Vân đang tuyệt vọng nghĩ, mình sẽ không thể thay đổi được gì ở cái gia đình ngàn năm đã thế. Họ sống với một chế độ độc tài, một kẻ ở trên chỉ tay năm ngón sai bảo tất cả. Họ nhu nhược đến vậy, ngu ngốc đến vậy nhưng vẫn cứ hạnh phúc và sung sướng.

- Con đã quyết định rồi, con sẽ ly hôn. Mẹ không cần phải tức giận, con trai mẹ cũng sẽ lấy được người mới sớm thôi.

- Cái gì? - Bà Yến hét lên - Mày nói cái gì? Mày dám ly hôn?

- Thời đại bây giờ thủ tục ly hôn làm cũng nhanh lắm. Mẹ đừng lo.

- Mày… tao sẽ gọi điện cho bố mẹ mày để nói họ đã có phước thế nào khi đẻ ra một đứa con gái như mày.

Vân cười nhạt:

- Vậy mẹ cứ việc gọi. Hạnh phúc của con là do con chọn. Con đã đi sai đường thì bây giờ còn phải sửa lại.

Nói rồi Vân rời đi. Cô không còn muốn ở lại nơi này thêm một phút giây nào nữa. Cô đã chịu đựng đủ lâu và cũng đã tốt đủ lâu với họ. Coi như trong trận chiến này cô đã để thua. Nhưng nếu cô có thắng, chắc mọi chuyện cũng chẳng khá lên được. Vì cô không thấy vui.

nang dau khong yen phan (phan 8) - 2

Cô không còn muốn ở lại nơi này thêm một phút giây nào nữa. Cô đã chịu đựng đủ lâu và cũng đã tốt đủ lâu với họ. (Ảnh minh hoạ)

Sáng hôm sau, Mạnh trở về nhà và nghe tin vợ mình bỏ đi mất, anh ta lồng lộn lên đòi đi tìm Vân về để dạy bảo. Nhưng gọi điện đến nhà bố mẹ vợ, thì họ đều ngơ ngác không biết con gái mình đã làm chuyện tày đình ấy. Chuyện quan trọng ở đây là không ai biết Vân đã đi đâu.

Mạnh ngồi phịch xuống cái ghế, Thảo đặt một cốc nước xuống và nhỏ nhẹ nói:

- Chắc chị Vân sẽ về ngay thôi, anh đừng lo.

Mạnh lườn Thảo, lạnh lùng gắt:

- Cút!

Thảo sợ hãi chạy thẳng xuống bếp. Từ lúc về nhà này, cô chưa bao giờ nói chuyện với Mạnh nên không biết anh ta lại dữ dằn đến như thế. Giờ thì cô đã hiểu tại sao Vân lại bỏ đi. Gia đình nhà này đều có một đặc điểm giống nhau, đó là nghĩ mình trên người khác.

Mạnh đập bàn một cái, khiến cho cốc nước suýt nữa rơi xuống đất. Anh ta gọi lớn:

- Chị Dung, chị Dung ơi.

Dung từ trên nhà ngái ngủ ngó xuống:

- Cái gì?

- Chị không điều tra ra được là cái Vân nó đi đâu à?

Dung khó chịu, lầm bầm:

- Ui xời, nó đi đâu thì mặc xác nó. Mày quan tâm làm gì.

- Cô ta là vợ em, tại sao lại không quan tâm.

- Mày ấy, chuẩn bị lấy vợ mới đi là vừa. Hôm qua nó tuyên bố sẽ ly hôn mày đấy. - Dung cười nhạt - Rõ là con ngạo mạn, nó nghĩ nó là ai mà dám ly hôn chứ? Nhà ta sẽ là người ly hôn nó.

Mạnh càng hoang mang hơn, Vân và anh sẽ ly hôn thật sao? Sống chung hơn nửa năm trời, cũng gọi là có chút ít tình cảm, bây giờ cô ấy nói đi là đi luôn, nói ly hôn là ly hôn luôn.

- Quá quắt lắm rồi!

Mạnh nắm chặt tay lại, anh nhất định phải đi tìm cô ta về và cho cô ta một bài học.

Mạnh vội vàng chạy ra ngoài. Nhưng vừa ra đến cổng thì gặp Duy đang bước đến. Anh ta còn ngang nhiên hỏi:

- Vân có nhà không anh? Tôi muốn gặp Vân có chút chuyện.

Mạnh nhìn Duy không có một chút cảm tình nào, anh ta có biết đề nghi gặp vợ người khác như thế này là khiếm nhã lắm không? Chị Dung đã bảo với anh rằng Duy là người mà Vân thích trước kia, chỉ là không thành đôi cho nên cô ta mới lấy anh. Bây giờ gặp Duy ở đây, Mạnh càng thêm bực tức.

Trước sự chèn ép của nhà chồng, Vân không chịu nổi mà quyết định ly hôn. Cô đã đi đâu và sẽ thật sự ly hôn với Mạnh? Còn Duy, anh đến tìm cô làm gì? Mạnh sẽ phản ứng thế nào trước sự xuất hiện của anh?

Đón đọc phần 9 truyện dài kỳ: Nàng dâu không yên phận vào 19h00 ngày 7/10 tại mục Eva Yêu.

Nàng dâu không yên phận (Phần 7)
Vân nhìn hai người phụ nữ trước mặt, tự hỏi không biết giữa mình và họ là ai. Ngoài chuyện cùng là phụ nữ ra. Vài tháng trước cô bước vào nhà này, họ...

Theo Thuỵ An (Khám phá)
Tin bài cùng chủ đề Truyện ngôn tình